là cô mới đúng, nếu như ban đầu không có người đàn bà này xuất hiện, có lẽ cô có cơ hội, tại sao một người đàn bà mạc danh kì diệu* chạy tới, có thể trở thành Môn chủ phu nhân?
0
"Cô . . . . . có khỏe không?" Cẩn nhìn sắc mặt cô ta càng lúc càng xấu đi, giống như bị đả kích, hơi quan tâm hỏi.
"Không cần cô làm bộ tốt bụng! Hừ! Cái đồ tiện nhân này, cô được làm Môn chủ phu nhân nên rất đắc ý phải không?" Phác Vấn Thấm đứng lên, trong mắt phóng ra tia u ám đáng sợ, hận ý đối với cô như lửa càng cháy càng mạnh.
Nếu như hôm nay cô không tới đây, cô có thể cả đời cũng không biết, người đàn bà này đã trở thành vợ của Xích Diễm.
"Cô . . . . ." Ánh mắt của cô ta không tốt khiến Cẩn phát hiện tình huống không ổn rồi, cô vội vàng đứng lên, lại bị Phác Vấn Thấm dùng sức đè xuống.
"Tôi cho cô biết, tôi nắm giữ nhược điểm của cô, chỉ cần tôi đem bí mật này nói cho Xích Diễm. . . . . . Anh ấy nhất định sẽ từ bỏ cô."
"Cô đang nói gì?" Nụ cười quỷ dị của cô ta khiến Cẩn sự cảnh giác trong lòng Cẩn dâng lên, lo lắng cùng sợ hãi từ từ sâu hơn.
"Cô nghĩ thử xem cô có bí mật gì sợ anh ấy phát hiện? " Phác Vấn Thấm không đáp, hỏi ngược lại cô.
"Tôi không biết cô đang nói gì" Cẩn mấp máy môi nói, nhịp tim đột nhiên tăng nhanh.
"Vậy sao? Vậy tôi nói cho cô biết là được rồi." Phác Vấn Thấm cúi người, nắm lấy cằm của cô chậm rãi nói: "Đứa bé."
Cô ta vừa nói xong, sắc mặt Cẩn liền đại biến.
"Cô biết chuyện này?" Lời của cô ta chạm đến vết thương sâu trong nội tâm của Cẩn.
Cô ta. . . . . . cô ta biết chuyện này. . . . . . Làm sao lại như vậy?
"Dĩ nhiên, lúc đầu tôi chỉ muốn khẳng định cô thật sự đã rời đi nên mới đi theo cô, không ngờ lại nghe thấy bạn của cô nói đến chuyện đứa nhỏ, thế nào? Sẩy thai phải không? Ha ha ha! Cô thật là vô dụng, ngay cả con của Xích Diễm cũng không giữ được, cô tư cách gì trở thành vợ của anh. Trở thành Môn chủ phu nhân Tông Nham môn?" Nhìn thấy bộ dạng bi thương của Cẩn, Phác Vấn Thấm hả hê cười to.
"Nếu như tôi nói việc này cho Xích Diễm biết, không biết anh còn muốn cô hay không, nói không chừng, anh cũng không thèm nhìn cô một cái, mà thân phận Môn chủ phu nhân của cô . . . . . . Cho nên, cô đi nhanh đi! Rời khỏi nơi này!" Như vậy cô có thể thay thế người đàn bà này trở thành vợ Xích Diễm thực hiện giấc mơ của cô.
Phác Vấn Thấm cho là mình chỉ cần nói như vậy, Cẩn sẽ ngoan ngoãn rời đi như lần trước.
"Rời khỏi nơi này?"
"Đúng, tôi nghĩ cô cũng không muốn để cho Xích Diễm biết chuyện này chứ? Chỉ cần cô rời khỏi anh, tôi sẽ không nói ra bí mật này."
"Không thể nào. . . . . . nếu tôi lại rời đi một lần nữa, Diễm sẽ giận tôi một lần nữa." Nếu như cô rời khỏi anh, cô sẽ không có cơ hội cùng anh ở chung một chỗ.
"Vậy sao? Nhưng mà như vậy sẽ tốt hơn việc anh ấy biết cô đã hại chết con của anh. Mà tôi, cũng có thể thuận lợi thay thế cô, ở bên cạnh anh. "
Phác Vấn Thấm đắc ý nghĩ. Chỉ cần người phụ nữ này đi, cô sẽ nói cho Xích Diễm, là người phụ nữ này thỉnh cầu cô thay thế cô ta ở bên cạnh anh. Sau đó sẽ lấy nhu tình đánh hạ tim của anh, làm cho anh yêu cô cũng không khó.
Cẩn khép chặt mắt, hồi lâu, trong lòng cô rốt cuộc có một quyết định –
"Không, tôi không đi." Cô lẳng lặng đứng dậy, không muốn mình lại làm một Hạ Thiên Cẩn yếu đuối.
"Sau khi cô rời đi, tôi sẽ ở bên cạnh anh, không bao lâu nữa, anh ấy sẽ không còn nhớ đến sự tồn tại của cô, suy nghĩ một chút, đây không phải là giao dịch tốt nhất sao? Tôi giúp cô bảo vệ bí mật này, mà Xích Diễm cũng sẽ có được hạnh phúc. . . . . . Đợi chút, cô mới vừa nói gì? Cô không đi?" Phác Vấn Thấm kinh ngạc trợn to hai mắt, nhìn Cẩn trước mặt, không thể tin được cô ta sẽ cự tuyệt cô.
"Đúng, tôi sẽ không đi, phải đi chính là cô, hiện tại tôi là Môn chủ phu nhân nơi này, mà cô . . . . . . Chỉ là người ngoại lai*, tôi sẽ không để cho cô nói chuyện này với Diễm." Lúc nói chuyện cô khẽ run, không thể tin được chính mình có thể nói như vậy, nhưng mà . . . . .
Cô muốn ở bên cạnh người đàn ông cô yêu, nếu như rời đi một lần nữa, cô vĩnh viễn sẽ không có cơ hội lần sau.
0
"Cô dựa vào cái gì cho là tôi phải nghe cô?" Phác Vấn Thấm lớn tiếng thét chói tai, hoàn toàn không thể tin cô gái trước mắt chính là cô gái nhát gan từng bị cô đuổi đi trong quá khứ.
"Với thân phận hiện giờ của tôi." Cẩn lạnh giọng nói.
"Nói rõ một chút. . . . . . nếu như hiện tại tôi. . . . . . muốn giết cô . . . . . . cũng không phải không có khả năng, cô nên biết." Thân phận Môn chủ phu nhân Tông Nham môn, lại giống với Môn chủ, chỉ cần cô hạ lệnh một cái, người nơi này cũng tuyệt đối nghe lời của cô.... ....., cô biết rõ.
"Cô dám? Tôi tin rằng cô cũng không dám! Đúng, cô tuyệt đối không dám. Nếu như cô muốn giết, vậy cô liền giết đi, nếu như tôi chết ở đây, có lẽ là phương pháp tốt, như vậy Xích Diễm nhất định sẽ biết chuyện tôi tới nơi này, sau đó anh sẽ hỏi tại sao cô làm như vậy, anh ấy sẽ thấy rõ cô là một người đàn bà độc ác đáng sợ. Ha ha ha!" Phác Vấn Thấm hoàn toàn không tin Cẩn sẽ làm ra việc gì tổn hại đến cô, người phụ nữ này tâm địa quá thiện lương, ngay cả khả năng bắt nạt người khác cũng không có, làm sao có thể to gan như vậy?
"Thì ra đây chính là phương pháp tốt cô nói sao?"
Ngoài cửa đột nhiên truyền đến một giọng nói trầm thấp, sau đó xuất hiện bóng dáng của một người đàn ông. Xích Diễm mặt không biểu cảm tiêu sái đi vào.
"Diễm. . . . . ." Cẩn bất lực nhìn anh, lo lắng rốt cuộc anh đã nghe được bao nhiêu.
"Xích, Xích Diễm?" Phác Vấn Thấm hơi kinh hoảng, cô không nghĩ tới anh lại đột nhiên xuất hiện.
"Phác Vấn Thấm, đã lâu không gặp, tôi hình như không có tìm cô, cô vào bằng cách nào?" Xích Diễm nhìn Cẩn ngồi ở trên ghế sợ hãi một cái, rồi nhìn Phác Vấn Thấm một chút .
"Tôi, tôi là cầm thiệp của cha, ông ấy, không có ở trong nước, tôi, tôi muốn nói cho anh biết một tiếng." Phác Vấn Thấm trong lòng không nhịn được rùng mình một cái.
"Vậy sao? Khó được cô có lòng như vậy." Xích Diễm ngồi ở ghế bên cạnh Cẩn, thuận tay cầm ly trà người làm mới vừa đưa cho Cẩn uống.
"Ngồi đi! Cô đã đến, chúng ta sẽ nói chuyện một chút. Lúc đầu tôi muốn tìm cha cô đến, chỉ muốn hỏi xem ông ấy có liên quan đến chuyện của cô không. Nếu ông ấy không có ở đây, mà nhân vật chính như cô lại chủ động xuất hiện, không bằng tôi trực tiếp hỏi cô." Trên khuôn mặt Xích Diễm hiện lên nụ cười nhàn nhạt, buông trà trên tay, lấy ra một cái khăn tay cho Cẩn.
Động tác nhỏ như vậy khiến Cẩn hơi giật mình, cô giương mắt nhìn Xích Diễm. Xích Diễm đưa cô ánh mắt nhu tình lại an ủi không thôi. Cẩn tiếp nhận khăn tay của anh, khóe miệng lộ ra nụ cười nhàn nhạt.
"Nghe nói. . . . . . ba năm trước đây cô trở thành vị hôn thê của tôi phải không? Tin tức quan trọng như vậy, tại sao tôi lại không biết? Cô có thể giải thích một chút không ?" Xích Diễm mở miệng hỏi, trong mắt lạnh lùng cùng sắc bén làm cho người ta rùng mình.
"Tôi, tôi không có, này, chuyện này tôi cũng không biết, không biết là người nào nói, tôi , tôi cái gì cũng không nghe nói." Phác Vấn Thấm không nghĩ tới anh muốn hỏi chuyện này, cô hung dữ trợn mắt nhìn Cẩn một cái, nghĩ rằng Cẩn nói.
"Không có? Như vậy chuyện vị hôn thê là nhầm lẫn!"
"Đúng, đúng, tôi. . . . . . Tôi không biết chuyện này." Cô chỉ có thể cố gắng phủ nhận, cô biết không thể đắc tội với anh, nếu không kết quả. . . . . . Cô nghĩ cũng không dám nghĩ.
Nghe được lời nói của Phác Vấn Thấm, Cẩn hơi kinh ngạc.
Cô, cô ta mới vừa nói cái gì, cô ta không phải là vị hôn thê của Diễm? Vậy. . . . . . Vậy chuyện này là cô ta lừa gạt mình sao?
Cô bị lừa . . . . . . Ba năm? Cũng không giải thích được hận Diễm ba năm?
"Thì ra là như vậy, chỉ là. . . . . . vậy tại sao ba năm trước đây cô nói cho vợ tôi biết, cô là vị hôn thê của tôi, còn khiến chúng tôi bởi vì hiểu lầm này mà chia tay ba năm? Cô thật đúng là lợi hại nha! Nghĩ một tay che trời?" Xích Diễm nói rõ ràng từng chữ, giọng nói càng lúc càng lạnh.
"Tôi, tôi thật xin lỗi, đây chẳng qua là một trò đùa, không, không biết cô ấy sẽ tưởng thật, tôi, tôi không phải cố ý." Bị anh phát hiện, cô chỉ có thể thừa nhận.
Cô tin tưởng Xích Diễm, sẽ nể mặt cha mình đối với Tông Nham môn trung thành mà tha thứ cho cô.