"Mình....mình muốn xem loại đĩa ấy mà. Vốn dĩ mình là người rất háo sắc". Có lẽ vì chột dạ nên giọng nói của tôi có pha lẫn chút gì đó run run không dễ nhận ra.
"Rõ ràng là không phải". Giọng nói kiên định của anh khiến tôi thấy lời nói dối của mình ngày càng giả tạo.
"Vậy cậu nói xem mình là người thế nào?"
"Minh Hiểu Ưu mà tôi biết, là....dù sao thì Minh Hiểu Ưu mà tôi biết không phải là một nam sinh háo sắc". Nói xong anh quay người về phòng. Lời nói của anh tuy có chút gì đó mơ hồ khó hiểu, nhưng hai chữ cuối cùng tôi lại nghe rất rất rõ.
Nam sinh....nam sinh....anh nói tôi là nam sinh. Đột nhiên tôi rơi vào trạng thái phấn khích. Chỉ cần một câu nói đơn giản như thế mà khiến phiến đá đè nặng trong lòng tôi cuối cùng đã được dỡ xuống.
"Hàn Thành Nam! Chúng ta đi ăn cơm đi". Vì sự tin tưởng của anh, tôi quyết định hào phóng một chút, mời anh chàng đáng yêu này ăn cơm. Nhưng khi tôi bước chân vào phòng thì thấy anh đang dán mắt vào màn hình máy tính.
Ack....quả nhiên! Con trai đều háo sắc.....
Chương 4 - Nhân vật mấu chốt xuất hiện "Tôi là anh chàng đẹp trai, anh chàng đẹp trai...." Tôi vừa vui vẻ hát vừa đi về phía câu lạc bộ quần vợt.
Tính ra thì tôi đến đây cũng được một tháng rồi. Hàn Thành Nam vẫn bình thường. Thực ra tôi cũng rất biết giấu mình đấy chứ. Những người xung quanh hoàn toàn không phát hiện ra chuyện tôi là con gái. Haha, lần sau tôi sẽ đăng ký tham gia giải đóng phim nào đó, không biết chừng có thể mang được giải nhất về nhà.
Lúc tôi đang đắc trí về tài diễn xuất của mình thì đột nhiên nhìn thấy cách đó không xa có một đám người đang vây quanh câu lạc bộ quần vợt. Cảnh tượng ấy có thể dùng hình ảnh đông như trẩy hội và một con kiến cũng không lọt để ví von.
Hôm nay câu lạc bộ quần vợt có hoạt động gì sao? Sao lại nhiều người thế nhỉ? Tôi tò mò chạy lại. Nhưng vì người đứng xem quá đông nên tôi cố chen thế nào cũng không chen vào được. Tuy sức tôi không nhỏ nhưng so với những nam sinh này thì không thể coi là lớn được. Chỉ có điều, vì sao những người vây quanh đều là nam sinh?
Có lẽ vì những người đứng xem đều là nam sinh nên tôi càng tò mò hơn.
Sau khi cơ thể nhỏ bé của tôi lách hết bên phải rồi lại luồn sang bên trái, vượt qua vô số chướng ngại vật (nam sinh) thì tôi nhìn thấy....một mỹ nhân, không sai, chỉ nhìn sau lưng thôi cũng có thể thấy nữ sinh trước mắt tuyệt đối là một mỹ nhân. Mái tóc đen dài óng mượt thướt tha sau lưng, bộ quần áo bó sát phô cơ thể yểu điệu, duyên dáng, đôi chân dài hơn dưới sự tô điểm của chiếc váy quần vợt.
Ơ? Vì sao hình bóng trước mặt khiến tôi có cảm giác như đã từng gặp nhỉ? Gặp ở đâu rồi nhỉ? Tôi bắt đầu lục tìm trong ký ức.
Sau khi ngẫm nghĩ một hồi lâu, tôi quyết định từ bỏ. Không phải là trí nhớ của tôi không tốt mà quả thực chỉ nhìn sau lưng thì làm sao có thể biết được cô gái trước mắt là ai cơ chứ? Cứ nhìn mặt cô ta rồi tính vậy.
Đúng lúc tôi rất muốn biết khuôn mặt thật của mỹ nhân đứng quay lưng về phía mình thì đột nhiên có một anh chàng bước ra từ đám đông chật chội, đi về phía cô gái xinh đẹp ấy.
"Cô em đi một mình sao?" Anh ta đến cạnh cô ta, đặt một tay lên vai cô rồi phát ra âm thanh sặc mùi lưu manh.
Giữa ban ngày ban mặt thế này mà lại bắt chuyện với con gái như thế, con trai bây giờ thật là....
"Đừng có chạm vào tôi". Cô gái ấy vẫn giữ trạng thái quay lưng về phía tôi, không thèm ngoảnh đầu lại, chỉ vung tay đánh vào bàn tay đặt lên vai mình.
Cô gái này cũng thật ghê gớm, gặp chuyện như vậy mà không thèm ngoảnh đầu lại. Trong số những cô gái mà tôi quen, có ai ghê gớm như vậy không nhỉ? Tôi lục tìm trong ký ức, đột nhiên....tôi nghĩ đến một người.
Cô gái trước mắt...chắc không phải là người tôi nghĩ tới? Nếu cô ấy đúng là người mà tôi nghĩ tới thì quả thực....Hậu quả chắc chắn sẽ không tưởng tượng được. Tôi thầm cầu nguyện trong lòng, cầu mong đừng là người đó, đừng là người đó, đừng, đừng...
"Ấy, làm bạn đi mà". Lúc tôi đang thầm cầu nguyện thì anh chàng kia vẫn không từ bỏ ý định bắt chuyện với mỹ nhân.
Nếu cô gái trước mắt là người mà tôi nghĩ đến thì chắc chắn anh chàng kia sẽ không có kết cục tốt đẹp, không biết chừng sẽ chết rất khó coi.
Tôi đang suy ngẫm xem nếu anh chàng này gặp người mà tôi nghĩ tới thì sẽ bị đánh ra nông nỗi nào thì đột nhiên anh ta ngã lăn ra đất.
Một người bình thường sao có thể đột ngột ngã lăn ra đất được? Chắc chắn có uẩn khúc gì đó. Khi tôi quan sát kỹ càng thì phát hiện mỹ nhân đứng quay lưng về phía mình vẫn chưa rụt một cánh tay lại.
Nhìn cảnh tượng này, tôi nghĩ....mình có thể tưởng tượng chuyện gì đã xảy ra.
Vừa nãy, chắc là cô gái đứng quay lưng về phía tôi huých tay, đập vào cằm của anh chàng đứng sau định chạm vào người mình, có lẽ vì không hề phòng bị hoặc vì cô gái dùng sức quá mạnh nên anh chàng này đã ngã lăn ra đất.
Nói rồi mà, cô gái này thật ghê gớm. Tuy nhiên sự ghê gớm của cô ấy càng khiến tôi chắc chắn một điều đây chính là người mà tôi đã nghĩ tới.
Nếu là cô ấy....Tôi thấy mình mau chóng trốn đi thì tốt hơn.
Nhưng....đây là cửa của câu lạc bộ quần vợt. Tôi muốn vào tập thì bắt buộc phải đi qua mặt cô ấy.
Haizzz....mặc kệ, cứ trốn đi đã rồi tính sau.
Đúng lúc tôi quay người thì đột nhiên một giọng nói ẩn chứa vẻ ngạc nhiên vui mừng....vang lên bên tai.
"Ưu?" Giọng nói mới quen thuộc làm sao? Cộng thêm cách xưng hô quen thuộc như thế, không cần đoán nữa, chính là cô ấy.
Dường như cô ấy đã nhìn thấy tôi, vì sao cô ấy lại ngoảnh đầu đúng lúc này cơ chứ, vì sao lại phát hiện tôi một cách trùng hợp như vậy? Rõ ràng là ở đây có bao nhiêu người. Tôi thầm kêu gào thảm thiết.
Quay đầu, hay là không quay đầu đây?
Tôi thầm do dự trong lòng, ba giây sau, tôi quyết định vờ như không nghe thấy. Cái gì mà ưu với chả ưu, tôi còn lương cơ. Tôi không để ý đến âm thanh đang gọi mình mà tiếp tục tiến lên phía trước.
Tôi chen, chen, và chen, khó khăn lắm mới chen ra khỏi đám đông thì đột nhiên phát hiện....cô ấy đứng ở vị trí cách tôi không xa.
Cái này....rõ ràng là cô ấy đang bị đám nam sinh bao vậy, vì sao lại xuất hiện bên ngoài đám đông?
Ack....Suýt nữa thì quên, cô ấy là tay quần vợt siêu hạng, có thể nhẹ nhàng giẫm lên vai người khác "bay" qua.
"Ưu! Sao em lại trốn chị?" Dường như cô ấy vô cùng vô cùng tức giận trước hành vi nghe thấy tiếng gọi mà vờ như không nghe thấy của tôi.
"Ôi, chị Mỹ Hoa. Cơn gió nào đã đưa chị tới đây vậy?" Tôi chột dạ nói.
Bởi vì chột dạ căng thẳng nên lúc ấy tôi toát mồ hôi hột.
Sau khi nghe lời hỏi han giả tạo của tôi, đột nhiên người đứng trước mặt chuyển từ phẫn nộ sang phấn khích. Ack...từ khi quen cô ấy tới nay, lần nào cái điệu bộ thái quá ấy cũng khiến tôi không thể chấp nhận được.
"Dĩ nhiên là vì chị rất nhớ em rồi". Hai giây sau khi dáng vẻ phấn khích được định dạng, cô ấy di chuyển đến trước mặt tôi trong lúc tôi không hề đề phòng và ôm chặt lấy tôi.
....Khi tôi có phản ứng thì cô ấy đã ôm chặt lấy tôi rồi. Liếc nhìn qua bờ vai của cô ấy, tôi thấy phía sau là Hàn Thành Nam đang đi tới câu lạc bộ. Anh đang nhìn người bị ôm chặt như tôi với nét mặt như đang suy ngẫm điều gì đó, không đúng, ngoài sự suy ngẫm ấy dường như có tâm trạng gì đó lẫn bên trong.
Không hiểu vì sao, khi nhìn thấy nét mặt ấy của anh, đột nhiên tôi có cảm giác rất căng thẳng, dường như là lo sợ anh sẽ hiểu lầm. Nhưng rõ ràng tôi và chị Mỹ Hoa đều là nữ sinh mà. Tuy thân phận hiện tai của tôi là nam sinh, nhưng Hàn Thành Nam cũng là nam sinh mà, sao anh lại hiểu lầm được?
Tuy trong đầu thì nghĩ như vậy nhưng trong lòng vẫn cảm thấy căng thẳng không biết vì sao, căng thẳng đến nỗi tôi muốn vùng vẫy khỏi vòng tay của chị Mỹ Hoa.
"Chị....Mỹ Hoa, em....em không thở được nữa rồi". Tôi cố gắng dùng sức vùng vẫy khỏi vòng tay của chị Mỹ Hoa, nhưng phát hiện tất cả mọi nỗ lực đều vô ích.
N phút sau khi tôi cố gắng vùng vẫy, cuối cùng cô ấy cũng bỏ tôi ra.
Tôi há mồm hít thở không khí, muốn lấy lại phần không khí bị mất đi lúc nãy. Trong lúc tôi đang hít thở thì ánh mắt của tôi liếc nhìn Hàn Thành Nam đứng cách đó không xa.
Trong nháy mắt, anh biến mất khỏi anh nhìn của tôi. Lẽ nào anh cũng luyện cách bay người trong quần vợt?
"Ưu? Sao chị thấy hình như em không thấy ngạc nhiên và vui mừng khi gặp chị?" Giọng nói lanh lảnh của chị Mỹ Hoa kéo tôi ra khỏi dòng suy nghĩ.
Ngạc nhiên và vui mừng? Nhìn thấy chị Mỹ Hoa, ngạc nhiên thì có một chút, vui mừng thì còn phải xem xét. Chỉ có điều, những lời như thế này chỉ có thể nghĩ trong đầu, nếu nói ra thì không biết chừng sẽ bị chị Mỹ Hoa giày vò cho đến chết.
"Ngạc nhiên vui mừng? Sao lại không ngạc nhiên vui mừng được cơ chứ? Em vui đến nỗi không biết nên nói gì". Tôi gượng cười.
"Haha, chị biết mà" Sau khi nghe tôi nói những lời ấy, chị Mỹ Hoa vô cùng hài lòng, vỗ vai tôi và nói.
Chị biết? Chị chắc không?
"Chỉ có điều, em nghe xong tin này chắc chắn là sẽ ngạc nhiên và vui mừng hơn nữa".
Thông tin khiến tôi ngạc nhiên và vui mừng hơn nữa? Đột nhiên tôi có linh cảm không tốt đẹp. Linh cảm này khiến tôi dựng tóc gáy, khiến tôi toát mồ hôi hột.
"Thông...thông tin gì ạ?" Tôi căng thẳng nhìn chị ta và hỏi.
"Haha, sau khi nghe nói em tới đây, chị cũng chuyển đến trường này. Haha, không phải là rất vui sao?" Chị Mỹ Hoa phấn khích nói: "Tuy ở đây tạm thời chưa có đội quần vợt nữ, chỉ có điều, chút khó khăn nhỏ này không làm khó chị được".
"Đúng vậy, đúng vậy, em rất ngạc nhiên và vui mừng". Giọng nói của tôi ẩn chứa chúng gì đó lúng túng.
"Chị biết mà, haha, thử nghĩ mà xem, chúng ta lại có thể sống lại những ngày tràn đầy nhiệt huyết trên sân quần vợt. Chị và Ưu lại có thể tiếp tục thời kỳ đánh đôi huy hoàng của chúng ta rồi". Chị ta vừa nói, vừa để nộ vẻ mặt vô cùng hứng khởi.
Có thể sống lại không? Nghĩ lại những năm tháng trước đây, tôi và chị Mỹ Hoa được mệnh danh là cặp đôi hoàng kim của quần vợt nữ.
Tôi được các tạp chí thể thao lớn mệnh danh là "tuyển thủ quần vợt có tiềm lực nhất". Những năm tháng ấy mới tươi đẹp làm sao. Nhưng, bây giờ....vì thân phận của tôi, tôi chỉ có thể....
"Cái đó, chị...em nghĩ....." Tôi ấp úng nói.
Thực ra đó mới là lý do tôi sợ chị ấy đến. Bây giờ tôi là nam sinh. Còn chị ấy đến chắc chắn là vì muốn chơi quần vợt cùng tôi. Vì thế, tuy tôi và chị Mỹ Hoa là một cặp rất ăn ý nhưng hoàn cảnh của tôi bây giờ không thể cùng cặp với chị ấy được.
Hơn nữa, điều quá quắt nhất là bây giờ tôi không biết phải giải thích với người khác về cảnh ngộ ly kỳ của mình như thế nào.
"Sao vậy? Ưu, thái độ của em là thế nào vậy?" Chị Mỹ Hoa nhìn tôi với vẻ mặt đầy lo lắng.
"Em nghĩ, em....." Quả thực tôi không biết giải thích với chị ấy là tôi không thể chơi quần vợt cùng chị như thế nào. Quả thực tôi không thể nói lý do là vì thân phận hiện tại của mình là nam sinh nên mới không thể chơi quần vợt cùng chị....
"Rốt cuộc làm sao?" Dáng vẻ lắp ba lắp bắp như gà mắc tóc của tôi khiến chị ấy càng căng thẳng hơn.
"Em, không thể chơi quần vợt cùng chị". Tôi nắm chặt tay rồi nói câu ấy.
Vẻ căng thẳng trên khuôn mặt của chị đột nhiên biến thành vẻ kinh ngạc, ngoài sự kinh ngạc ấy là chút gì đó không thể tưởng tượng được.
"Vì sao? Vì sao? Vì sao? Lẽ nào em có bạn chơi mới rồi? B