ta đang thổ lộ với ngươi, ta đang nói chuyện với heo!" Tên ngu ngốc này! Không biết gì cả! Mình nói nhiều như vậy, vậy mà hắn lại còn cười nhạo mình... ?
Thụ Yêu ngẩn người, chợt hiểu cái người hắn yêu nhất này đang hiểu lầm hắn. Lại nở nụ cười, tuy nhiên cười ra nước mắt.
"Thật xin lỗi, Phong Tử. Ngươi đừng vội, ta, ta không có ý kia, ý của ta là, sao ngươi không chờ ta mở miệng chứ, cứ như vậy chờ không kịp? Nhưng là, ta thật sự vui vẻ, hóa ra, hóa ra ngươi yêu ta ta như thế à?" Nước mắt kia không còn nữa, vui vẻ sao? Vui vẻ.
"Còn có, chẳng lẽ ngươi không hiểu tính ta sao? Ta là cái người sẽ làm bộ không quan tâm gì ư?" Nắm tay Ngọc Phong Tử đặt lên trên bờ môi, nhẹ nhàng hôn một cái."Kỳ thực ta luôn luôn ghen, ăn dấm chua với Phỉ nhi, ăn dấm chua với Bạch Hi, trước kia là bởi vì không rõ tâm ý của ngươi, nhưng bây giờ đã biết rõ rồi, lại không xác định được, rốt cuộc ngươi nghĩ như thế nào, đã quên Phỉ nhi rồi ư? Thật sự thích ta sao? Ta không dám hỏi, ta cho rằng, có thể có được ngươi là vô cùng may mắn rồi, có lẽ chỉ là một chút thôi, nhưng ta lại thấy đủ, nhưng không nghĩ tới, nơi này." Chỉ chỉ ngực."Muốn ngươi càng nhiều hơn."
Ngọc Phong Tử lặng im, muốn mở miệng nhưng lại không muốn quấy rầy không khí lúc này, thật ra thì lúc nãy rõ ràng rất tức giận, giận cái tên ngu ngốc này, giống một tên ngốc vậy! Nhiều năm như vậy tính cách đổi tới đổi lui cũng không thay đổi được cái này, trong lòng có lời mà không chịu nói, đợi nghẹn thối sao? Không khó chịu sao?
"Haizzzz." Thụ Yêu thở dài, xoa ngực. Ngọc Phong Tử biết, hắn thật sự yêu người này rồi, nhìn thấy vẻ mặt của hắn thì sẽ đau lòng, không có cách nào thật sự nổi giận cả.
Bạch Hi đứng bên cạnh nghe thấy, lúc này lại có một ít ý tưởng, chỉ muốn cô, chẳng qua là rất nhớ cô, như vậy sẽ làm tôi thỏa mãn ư?
",,, vừa mới đây ta thực đau." Thụ Yêu nửa đùa nói, lại không nghĩ rằng vừa dứt lời, đôi môi còn có chút tê tê dại dại đã có cảm giác mềm mại in lên, đôi môi mềm mại đó liếm đôi môi bị chảy máu của Thụ Yêu, vốn lúc đầu chỉ hơi tê một chút, sau này lại thành tê dại, trong lòng ngứa ngứa, yết hầu hơi khô, Thụ Yêu nuốt một ngụm nước bọt, tay dần dần đặt lên mông Ngọc Phong Tử, nhưng bây giờ hai người bọn họ đang làm gì đó? Hôn môi, lúc hôn môi mà nuốt nước miếng sẽ rất dễ bị sặc. Cho nên khi Thụ Yêu bị nước miếng của mình làm cho sặc, hắn đình chỉ nụ hôn mà ho khan, Ngọc Phong Tử nhanh nhẹn ném ra một câu."Trộm gà không được còn mất nắm gạo."
Bạch Hi vốn rất tự giác xoay người sang chỗ khác, nhưng lúc nghe thấy tiếng ho khan thì xoay người qua để xem xảy ra chuyện gì."Sư phụ, anh Thụ Yêu đang làm cái gì vậy?"
"Hắn đang thở dài là tại sao mình trộm gà không được mà lại còn mất nắm gạo." Ngọc Phong Tử nhún vai.
Thụ Yêu vẫn cứ đang khom người ho khan trừng mắt nhìn Ngọc Phong Tử, nghĩ, là ai hại hắn thành bộ dạng như thế này, không phải ngươi sao? !
"Được rồi được rồi, nên đi rồi chứ?" Ngọc Phong Tử nâng Thụ Yêu dậy, đánh vô cái quả cầu bảo vệ, quả cầu lập tức không tiếng động vỡ vụn, cùng lúc đó, cô gái tóc vàng cũng xuất hiện trước mặt ba người.
Điều khác biệt chính là lúc này không chỉ có một cô bé kia, mà là hai người, hai cô gái có bộ dạng y hệt nhau.
"Thật xin lỗi, đều là do mộng cảnh của tôi làm khó mấy người." Cô gái đỏ mặt xin lỗi ba người. Tuy rằng khuôn mặt hai cô gái này giống nhua như đúc, nhưng chỉ xem tính cách thì sẽ biết, đây chính là cô gái mà cô gái mặt than nắm tay.
"Được rồi, nhanh chút đi, rốt cục cô cũng tỉnh để mở thế giới này rồi." Hình như có chút không hài lòng với vẻ mặt áy náy của cô gái, giọng nói của cô gái mặt than tràn đầy không kiên nhẫn, nhưng lúc đối mặt với ba người Bạch Hi thì ôn hòa hơn rất nhiều."Sở dĩ mấy người tới đây, cũng là vì cô ấy." Sau khi thúc giục cô gái đáng yêu kia xong, cô gái mặt than lập tức quay đầu giải thích sơ với ba người Bạch Hi, nhưng cũng không định nói thêm điều gì.
Giờ phút này Thụ Yêu cũng không còn lòng hiếu kỳ nhất định phải biết được tình hình cụ thể của cô gái này nữa rồi, hắn nhìn nhìn Ngọc Phong Tử, thỏa mản nở nụ cười, có cái bí mật nào quan trọng hơn việc ở cùng với người yêu của mình chứ? Hãy cứ để cho những chuyện không biết tiếp tục không được biết tới đi, sớm hay muộn cũng sẽ có một ngày, lại có người xông vào thế giới này, biết được bí mật này, Thụ Yêu nghĩ như vậy.
Như vậy Bạch Hi thì sao? Thật xin lỗi, cậu chưa bao giờ tò mò nhiều như thế cả, bây giờ cậu đã có cơ hội biết một số chuyện không lành sắp xảy ra, như vậy cậu nhất định sẽ toàn lực ứng phó để đưa chuyện phát triển theo hướng tốt hơn. Phạn Phạn, hãy chờ tôi, tôi lập tức sẽ tới cạnh cô, cái đứa nhỏ lúc cô nhất thời nhàm chán nuôi lớn, cô còn nhớ không?
Ngọc Phong Tử trừng mắt nhìn, hai cô bé này, có quan hệ như thế nào?
"Đúng rồi, đồ đệ, sao mới chỉ một thời gian mà con lớn lên nhiều như vậy?" Ngọc Phong Tử đưa hay tay ra sau ót, nhàn nhã đi đường nhìn Bạch Hi đang đi ở phía trước còn cao hơn hắn một chút, bỗng nhiên nghĩ tới vấn đề này.
"Cái gì?" Lúc này ba người vừa rời khỏi không gian màu trắng kia, trở lại khu rừng trước đó, phía trước chính là Đế Đô, hai cô gái mà bọn họ không hiểu gì không đi cùng họ, họ chỉ đưa đám người Bạch Hi trở lại."Không biết từ lúc nào sau khi rời đi con lập tức nhỏ lại, nhưng cho dù như thế cũng không trở về lúc 13 tuổi, mà bây giờ bộ dạng này có vẻ hình như là lúc mười tám tuổi." Bạch Hi nhún vai, tỏ vẻ cũng không rõ ràng.
Thụ Yêu đột nhiên dừng bước.
"Sao vậy?" Ngọc Phong Tử và Bạch Hi đồng thời đặt câu hỏi.
"Anh và Phong Tử, đã bảo trì dung mạo như vậy rất nhiều năm rồi, nhưng năm tháng cũng sẽ không thật sự ngừng lại." Thụ Yêu ngừng một lát, thấy Ngọc Phong Tử vẫn có vẻ không hiểu, đành phải nói tiếp: “Quy định của đảo Mê Nha Độc là cứ ba năm thì chỉ cho phép rời đi một tháng”. Nói đến đây, Thụ Yêu dừng lại, nhìn Ngọc Phong Tử.