làm việc lại ở chỗ thấp nên ngập nước rất nhanh, vào lúc Uông Mỹ Lệ chạy tới tiệm mà đang không biết phải làm sao, Ông Văn xuất hiện, không nói nhiều liền săn tay áo lên, giúp cô dời những thứ quan trọng lên gác.
Đối với anh cô vừa cảm ơn vừa cảm phục. Tình cảm là thứ độc đoán, một khi đã rõ ràng tình cảm trong lòng mình, cô đã không chấp nhận bất cứ chân tình nào khác nữa, cũng không có cách nào khiến cô cảm thấy đáng giá để chấp nhận nữa.
Uông Mỹ Lệ cười khổ nhìn mưa rơi tầm tã bên ngoài. "Không phải chứ? Hôm nay tôi đã rất vất vả mới dọn sạch sẽ đám nước bùn, bây giờ lại tiếp tục ngập nước sao ?"
Tiểu Quyên đeo ba lô bước ra, "Chị Uông, em về trước đây!"
Nhìn bóng lưng Tiểu Quyên, ôn hòa Ông Văn cau mày, "Cô nên giữ cô ấy lại để giúp một tay."
Uông Mỹ Lệ một bên lấy lễ phục ra khỏi tủ vừa trả lời: "Không cần, Tiểu Quyên còn phải làm gấp phần còn lại của báo cáo, cứ để cô ấy về sớm một chút, nếu không, không biết đến mấy giờ mới xong được."
Nhận lấy y phục trong tay cô, giọng nói Ông Văn có chút không vui, "Sao cô ta lại gấp như vậy, cũng phải có trách nhiệm gọi người nào đó tới giúp cô chứ."
"Đừng nói vậy, thật ra thì Tiểu Quyên rất có thiên phú , học tập cũng rất mau, chỉ là tuổi trẻ nên cũng hơi ham chơi." Cô cười bao dung, " Tuổi trẻ là như vậy đó! Ai lại trách một người trẻ chứ? Mai mốt lớn hơn thì sẽ khác thôi."
Ông Văn ngây ngô nhìn nụ cười xinh đẹp mê ly của Uông Mỹ Lệ. Vượt ra khỏi vỏ bọc tầm thường, giờ đây cô đã làm rung chuyển ánh nhìn của người khác, khiến những kẻ tầm thường được mở mang tầm mắt.
Anh kích động kéo tay cô, "Gả cho anh đi! Katherine, anh sẽ yêu em suốt đời suốt kiếp!"
Trải qua giây phút bất ngờ, Uông Mỹ Lệ rút tay ra, chậm rãi lắc đầu, "Tôi không thể đồng ý, Ông Văn, có lẽ lúc trước tôi đã gạt rất nhiều người, nhưng, tôi không thể gạt anh."
"Tại sao? Em muốn nói đến xuất thân của mình sao? Anh không thèm để ý! Anh không quan tâm em là Hoa kiều Pháp Katherine hay là người trong thôn nhỏ Uông Mỹ Lệ, hãy tin anh, anh là thật lòng yêu em."
"Tôi tin. Nhưng tôi không thương anh." Uông Mỹ Lệ tiếc nuối nhìn vẻ mặt thất thần của Ông Văn, "Tôi không thể lừa anh, vì trong lòng tôi đã có người khác. Tôi không muốn tự gạt bản thân để gả cho anh, cũng vì tôi đã xem anh như một người bạn."
Nước lặng lẽ ngập tới mắt cá chân, đầu tiên Uông Mỹ Lệ lấy lại tinh thần, kinh nghiệm của hai ngày trước cho cô biết, nếu như cứ tiếp tục mưa lớn như vậy, trong tiệm sẽ trở nên hỗn độn rất nhanh.
Cô lập tức xoay người, lại vọt vào cứu lấy những lễ phục xa xỉ trong tủ.
Ông Văn cũng theo bên cạnh giúp một tay, vẫn săn sóc như cũ nói: "Không thể phủ nhận, em không đồng ý khiến tôi cảm thấy rất tiếc, nhưng bất cứ khi nào em thay đổi quyết định, anh vẫn luôn ở đây."
Trong khoảnh khắc đó, nước mắt đã vòng quanh trong hốc mắt của Uông Mỹ Lệ. Thật là một người tinh tế dịu dàng! Cô chỉ có thể yên lặng cầu trời ban cho anh một người có cùng tình cảm để bầu bạn.
Thế nước theo mưa không ngừng rơi nhanh chóng tăng lên, cả hai do không ăn ý nên chân tay cuống cuồng cấp cứu những thứ vải vóc, trang phục tương đối đáng tiền trong cửa hàng.
Chợt, một bàn tay đỡ lấy đồ đạc trong tay Uông Mỹ Lệ, cô nghi ngờ ngẩng đầu, không phải Ông Văn mới lên lầu sao?
Mặc dù ở ngay trước mắt, cho dù thế nào cô cũng không nghĩ ra người đó lại là —— Mạnh Dật Phi!
Tâm tình lặng yên như mặt hồ đột nhiên vui mừng kích động, Uông Mỹ Lệ sững sờ nhìn anh cuộn tay áo lên, điềm nhiên khuân đồ.
"Thứ này đặt ở đâu?" Mạnh Dật Phi hỏi trong khi Uông Mỹ Lệ vẫn đang trong trạng thái sững sờ.
Ông Văn dù có hơi khó hiểu tình huống trước mắt, nhưng vẫn chỉ lên cầu thang, "Xin đặt trên lầu, ở đó nước không ngập tới được."
Uông Mỹ Lệ lấy lại tinh thần, lập tức tham gia đội quân cấp cứu, ba năm cũng không làm mất đi sự ăn ý của hai người. Mạnh Dật Phi chỉ cần trao đổi với cô ánh mắt, là có thể hiểu rõ suy nghĩ của đối phương, rồi cùng nhau hoàn thành.
Ông Văn kẹt giữa hai người bỗng nhiên cảm thấy mình thừa thãi không biết nên làm gì.
Đột nhiên một giọng nữ truyền đến: "Hãy đến đây ngồi với tôi đi! Không ai có thể xen vào giữa hai người đó đâu."
Ông Văn quay lại, bắt gặp một mỹ nữ tóc vàng đang ngồi vắt vẻo trên bàn làm việc. Anh mỉm cười đi đến bên cạnh để tránh cản trở hai người họ.
"Cô là?" Ông Văn hỏi .Cô trả lời bằng tiếng Anh pha giọng Pháp mềm mại.
"Allen."
Anh đưa tay ra, "tôi là Ông Văn, hoan nghênh tới Đài Loan."
Ông Văn đứng trong nước cùng Allen ngồi trên bàn làm việc quan sat1hai người tâm đầu ý hợp. Mạnh Dật Phi cao gầy lưu loát khiêng những cuộn vải thiết kế mẫu lên trên, còn Uông Mỹ Lệ đang nhanh chóng cuộn những chân váy lên tránh cho bị ướt; sau đó anh ta đương nhiên không cần quay lại cũng biết tay Uông Mỹ Lệ đang từ cầu thang đưa xuống chờ anh chuyển tiếp đồ trên tay qua, động tác của hai người ăn ý đến từng giây.
Ông Văn cảm thán nhìn văn phòng so với trước đó chừng hơn mười phút. Lần trước bị ngập nước, bọn họ tay chân luống cuống nhanh chóng thu dọn gần hai tiếng đồng hồ mà cũng không hết, sau đó do nước đã ngập tới nửa người nên cũng không còn cách nào mới đành buông tay.
Anh thua! Anh hiểu mình đã thua một cách thảm hại.
Người đàn ông cao lớn kiêu ngạo trước mắt này không cần mở miện cũng hiểu rõ ý cô, hơn nữa, giữa bọn họ có một sự ăn ý cao đến mức không ai có thể chen vào giữa . . . . . .
Allen nhìn ngoài trời đã ngớt mưa, "Nơi này không còn chuyện gì của chúng ta nữa rồi, có phải cũng nên đi rồi không?"
Ông Văn lịch sự bế cô xuống, nước ngập vừa đến gấu quần của cô, "Tiểu thư ở đâu? Tiện thể tôi sẽ gọi taxi đưa cô về."
Allen dùng ánh mắt xinh đẹp quyến rũ nhìn anh, "Có lẽ. . . . . . Anh có thể mời tôi uống một ly cà phê, sau đó chúng ta sẽ tâm sự một chút về anh ta . . . . . . Và cô ấy."
Ông Văn cũng đưa mắt nhìn bọn họ một cái, thật sâu kín thở dài một cái. Sau đó, lẳng lặng mang theo Allen rời đi, đem tất cả không gian để lại cho bọn họ.
Nơi đây là một thành phố sông nước nhưng lại rất tĩnh lặng, trong căn phòng xốc xếch chỉ còn lại bàn ghế, những thứ đồ khác đã được chuyển lên lầu trên rồi. Hai người bọn họ yên lặng ngắm nhìn đối phương, bốn phía yên tĩnh đến mức chỉ nghe thấy tiếng hơi thở của nhau.
Nhìn thấy anh mừng như điên khi thấy được mỹ nữ người Pháp kia đôi mắt cô nháy mắt lạnh như băng. Uông Mỹ Lệ len lén dõi theo anh, muốn từ trên mặt anh nhìn ra chút đầu mối gì đó. Anh trở lại, lại mang theo một mỹ nữ.
Bởi vì sự kiêu ngạo của mình nên cô không muốn hỏi nhiều, càng cự tuyệt thừa nhận điều này, cho dù cô đang quan tâm muốn chết!
Rốt cuộc Mạnh Dật Phi cũng phá vỡ trầm mặc trước, anh nâng mái tóc dài của cô lên.
"Tóc của em vẫn chưa cắt hết à." Vẫn đen nhánh như vậy, không thay đổi chút nào, giống như tâm không đổi. Uông Mỹ Lệ tức giận kéo tóc của mình về, "Mưa bên ngoài rất lớn."
Mắt anh thấy cô cắt tóc rồi !
Cửu biệt trọng phùng, mà câu thứ nhất anh hỏi thăm cư nhiên lại hời hợt như thế, rất tốt, cô sẽ theo anh nói mấy chuyện không đâu đó.
"Em còn chưa có kết hôn."
"Cô ấy rất đẹp." Cô dĩ nhiên không có kết hôn! Uông Mỹ Lệ cố gắng khắc chế sự chua xót nơi cổ họng, cố gắng bình tĩnh thăm hỏi.
"Anh ta không phải bạn trai của em." Anh có thể nhìn anh điều đó.
Uông Mỹ Lệ nhìn anh giống như nhìn quái vật, rất tốt, anh vẫn còn muốn nói lung tung phải không? Cô sẽ theo tới cùng.
"Cái áo sơ mi kẻ caro này của anh rất đẹp." Chiếc áo sơ mi dạ hiệu Kashmir này làm cho anh toát ra vẻ cao quý mà lại rất đẹp trai. Hàng hiệu sao? Trong mũi cô phát ra một tiếng hừ nhẹ, xem ra anh cũng hiểu được cách dùng hàng hiệu để trang hoàng cho mình.
Cô liên tiếp hỏi một đằng, trả lời một nẻo khiến Mạnh Dật Phi gấp gáp vò tóc mình, "Quần áo của anh đều do Allen thu xếp ." Anh không có thời gian đi dạo phố, "Em có khỏe không?" Phải làm thế nào thì cô mới nguyện ý trả lời câu hỏi của anh? Anh chán ghét một cuộc đối thoại vô nghĩa như vậy.
Hiện tại việc mà anh muốn làm nhất chính là ôm cô vào trong ngực, hung hăng hôn cô, mà không phải nói những chuyện không đâu như Allen có đẹp hay không, áo sơ mi nhìn có được hay không!
Uông Mỹ Lệ tức giận, cô níu lấy vạt áo của anh, khó nhọc đi cà nhắc về phía trước nhìn thẳng vào mắt anh, "Tôi có được không? Anh là cái đồ đáng chết! Hiện tại anh còn hỏi tôi có được không? Tôi nói cho anh biết, tôi rất khỏe! Rất khỏe!"
Mạnh Dật Phi nắm lấy eo nhỏ của cô, khiến cô đang nghiến răng nghiến lợi có thể không phí sức mà nhìn thẳng vào anh.
Uông Mỹ Lệ đang trong cơn thịnh nộ tiếp tục mắng: "Đợi anh ba năm, tôi rất khỏe! Thật vất vả cuối cùng cũng nhìn thấy anh trở lại, kết quả anh lại mang theo một người phụ nữ về! Vì thế tôi càng cảm thấy tốt hơn! Nếu kẻ đáng chết là anh còn một chút lương tâm thì cho cút ra ngoài cho tôi, đừng ở chỗ này giả mù sa mưa hỏi tôi có được hay không!"
Mạnh Dật Phi thấy trong mắt cô đang bùng cháy hai ngọn lửa, cười, "Em tức giận, em đang nói tục." Hơn nữa còn là vô cùng tức giận, nguyên nhân sự phẫn nộ của cô là vì cô quá quan tâm.
Anh rốt cuộc đợi được đến khi cô quan tâm tới anh!
Sự tức giận của Uông Mỹ Lệ không thể đè nén được nữa, cô giùng giằng muốn xuống, "Tôi đang tức giận đấy! Anh thả tôi xuống!" Nhưng sức lực của cô căn bản đánh không lại anh, tức thì nóng giận công tâm cô dứt khoát đánh vào ngực của anh, "Thả tôi xuống! Cái tên vô lại này!" Trên mặt anh là một nụ cười nghênh ngang khiến cho cô hận không thể xé nát được cái miệng của anh.
Mạnh Dật Phi đang đứng yên bỗng đặt cô lên bàn làm việc, rồi xoay người rời đi.
Uông Mỹ Lệ kiệt sức mặt như đưa đám nhìn bóng lưng của anh không chậm trễ chút nào, không nhịn được cúi đầu khóc sụt sùi. Đi thì đi đi! Tới tìm mỹ nữ tóc vàng của anh đi!
"Tại sao em lại khóc?" Đôi mắt đẫm lệ mông lung, một bàn tay ấm áp êm ái lau đi dòng nước mắt của cô. "Anh cũng chỉ đi ra bên ngoài xem xem trời có còn mưa không thôi mà."
Khuôn mặt vô tội anh thật sự rất khó làm cho cô tức giận, Uông Mỹ Lệ quay đầu đi, quật cường không chịu nhìn anh.
Mạnh Dật Phi nhẹ nhàng nâng mặt của cô lên, thâm tình nói: "Allen chỉ là người đại diện của anh, trong quá khứ là như vậy, mà tương lai cũng thế. Anh không có người phụ nữ khác." Anh nắm lấy tay cô đặt ở trước ngực mình, "Nơi này thủy chung chỉ có em thôi."
Uông Mỹ Lệ mê man nhìn đôi mắt đen nháy của anh, cô giang hai cánh tay dùng sức ôm lấy anh, vừa khóc vừa cười mà nói: "Rốt cuộc anh cũng trở lại! Em đợi anh thật lâu thật lâu. . . . . .rốt cuộc anh cũng trở lại!"
Cô chân thành tha thiết thổ lộ khiến cho anh thực sự xúc động, âm thanh khàn đục của Mạnh Dật Phi vang lên bên tai cô: "Anh yêu em, vẫn một mực yêu em."
Uông Mỹ Lệ trả lời bằng cách dâng lên đôi môi hồng diễm của mình.
Trải qua hơn một ngàn ngày sống chia lìa, bọn họ đói khát hướng đối phương đòi hỏi, liều mạng hấp thu hơi thở của đối phương, mãnh liệt như vậy, cuồng nhiệt như vậy.
Những nụ hôn nóng rực pha thêm tình ý nồng đậm, không có chút nào cất giữ đối với sự nhớ thương trong lòng. Nếu như không có một lần chia lìa, sẽ khắc cốt ghi tâm như vậy sao? Sự bi thương sau một cuộc ly biệt đã được xoa dịu sau một nụ hôn nồng nàn.