Nhưng là, một làn gió thổi qua, lạnh lẽo nhất thời từ áo ướt mà thấm vào tận xương cốt.
Ta vừa định lấy tay xoa hai cánh tay run rẩy, thì cảm thấy một cánh tay có lực đem ta cả người nhập vào lồng ngực ấm áp. Cách lớp áo ướt đẫm, da thịt dán lại cùng nhau, có một loại nhiệt độ khác thường ở trong thân thể bốc lên, hoàn toàn đuổi đi hàn khí trên người ta.
“Cám ơn ngươi.” Ta nhắm mắt lại, núp ở trong ngực hắn cảm giác thực quen thuộc, hơi thở quen thuộc này, tựa như cảnh trong giấc mộng, khiến ta có chút trầm mê!
“Còn lạnh không?”
“Tại sao đối tốt với ta như vậy?”
“Bởi vì ngươi cần.”
Hắn dường như cùng người khác nói chuyện không phải là loại ngôn ngữ này, từng câu từng chữ giống như là lửa, nóng bỏng.
Ta ngước mắt nhìn gương mặt hắn đang cúi xuống, một giọt nước trong suốt mơ hồ vờn quanh viền mắt hắn, nhìn hắn u buồn như thế, trong lòng ta chua xót, không tự chủ được giúp hắn lau đi nước mưa trên mặt.
Da thịt của hắn mát mẻ quang nhuận, đường cong cứng rắn chạm đến lại trở nên nhu hòa nhẵn nhụi.
Ta nhớ rõ……
Cho dù đầu trống rỗng, đầu ngón tay truyền đến cảm giác thật đặc biệt khiến ta nhớ rõ.
Lòng của ta lại có chút rung động, thử thăm dò Vũ Văn Sở Thiên thân thể đang cứng nhắc: “Chúng ta trước kia có quen biết không? Ta cuối cùng cảm thấy chúng ta đã gặp ở nơi nào!”
“Có lẽ…….” Hắn động động khóe miệng, kéo tay của ta xuống, mỉm cười nhìn về phương xa: “Có lẽ ở trong mộng gặp qua!”
Có lẽ là kiếp trước, có lẽ là duyên phận, có lẽ…….
Là cái gì đều không quan trọng, quan trọng là…..chúng ta gặp nhau quá trễ. Nếu như…….
Thế giới này không có nếu như!
Ta thu hồi thẫn thờ trong lòng, thay bằng vẻ mặt bình thản hỏi: “Ta nghe nói ngươi cùng muội muội của ngươi tình cảm rất tốt, ngươi đối với ta tốt như vậy, bởi vì ta giống muội muội của ngươi, đúng không?”
“Có lẽ vậy!”
“Nàng là người như thế nào?”
“Khi thì mềm yếu, khi thì rất kiên cường, khi thì thực dịu dàng, thỉnh thoảng lại có điểm tùy hứng, khi thì vô ưu vô lo, khi thì lại đa sầu đa cảm…….Tóm lại nàng là toàn bộ thế giới đáng yêu nhất……”
Lời của hắn còn chưa nói hết, cánh tay đã nắm chặt, miệng hét lớn: “Ôm chặt ta!”
Ta cả kinh, chỉ thấy vô số mũi tên bay về phía chúng ta, xuyên qua mưa bụi…..
Tuấn mã kiện tráng trúng tên, miệng liền phun máu tươi, ngã xuống đất không dậy nổi!
Vũ Văn Sở Thiên ôm ta nhảy lên, trong không trung xoay vòng, cùng lúc bắt được mấy mũi tên, trở tay ném trở lại.
Cùng với những tiếng kêu thảm thiết cận kề cái chết, mấy hắc y nhân từ trên cây ngã xuống, không một tiếng động!
Ta hoảng sợ núp ở trong ngực hắn, ôm lấy thắt lưng của hắn, bên tai vang lên thanh âm va chạm của kim loại, tiếng thứ gì đó rơi xuống đất cùng những tiếng kêu thảm thiết….
Ta cho rằng kẻ thù của hắn truy đuổi hắn, cũng không biết vì cớ gì? Rất nhiều kiếm ở trước mặt ta đung đưa, toàn thân ta đều bị vây trong kiếm khí.
Hoàn hảo tất cả mũi kiếm, đều bị Vũ Văn Sở Thiên đỡ được, không làm thương tổn đến ta.
Đột nhiên bốn thanh chủy thủ phá mưa bụi bay về phía cặp mắt của ta, tốc độ so với ta nháy mắt còn nhanh hơn mấy lần. Vũ Văn Sở Thiên đánh rơi ba cái, còn một cái…..
Phản ứng né tránh còn chưa từ đại não truyền đến tứ chi của ta, Vũ Văn Sở Thiên đã che ở trước mặt ta, máu tươi của hắn tung tóe toàn thân ta.
Cùng lúc đó, ba thanh kiếm chĩa ra đâm vào bụng trái hắn, vai phải cùng đùi phải……
Vũ Văn Sở Thiên ấn đùi, nửa quỳ trên đất, cười lạnh nói: “Đã đến đây rồi, cần gì phải dấu đầu lộ đuôi.”
Lời của hắn cứng rắn vừa ra, một người áo đen che mặt từ trên không đáp xuống, tóc dài tung bay, mày liễu Viễn Sơn, mắt sáng tựa Lưu Tinh.
Mấy người hắc y nhân kia, vừa thấy nàng liền khom người lui về phía sau.
“Đều là lũ vô dụng.” Hắc y nữ tử trợn mắt nhìn bọn họ, sau đó chậm dãi đến gần chúng ta: “Vũ Văn Sở Thiên, ngươi rốt cục đã xuất hiện, ta còn tưởng rằng ngươi tính trốn cả đời đấy!”
“Ta không trốn, chẳng qua là không muốn gặp ngươi.”
“Nga!” Nữ tử áo đen chau chau mày, lườm ta một cái: “Giết nữ nhân này cho ta!”
“Dừng tay! Mạnh Mạn, ngươi thử động đến nàng một chút xem!” Vũ Văn Sở Thiên ôm ta vào người, lời nói tràn đầy âm trầm sát khí.
Nữ tử áo đen cười khan hai tiếng: “Dựa vào ngươi bây giờ? Ta thấy bản thân mình ngươi cũng khó mà bảo vệ!”
“Vậy ngươi để cho lũ phế vật kia thử một chút.”
“Vũ Văn Sở Thiên ngươi đừng giả bộ anh hùng cùng ta, ta muốn giết ngươi dễ như trở bàn tay.”
“Ngươi sẽ không giết ta, bởi vì mạng của ta không đáng bao nhiêu tiền.” Vũ Văn Sở Thiên cười nhạt, vẻ mặt thản nhiên nói: “Huống hồ nếu như ngươi muốn lấy mạng của ta, nhiều nhát kiếm như vậy sẽ không chệch chỗ trí mạng.”
“Không tệ, lần này là ta muốn cảnh cáo ngươi. Nhớ kỹ, lần sau nếu không muốn gặp trước cũng nên nói với ta một tiếng, đừng quên giao dịch của chúng ta!”
Sắc mặt Vũ Văn Sở Thiên biến sắc, hỏi tới: “Ngươi tra được?”
“Dĩ nhiên! Muốn biết kẻ nào đã giết cha mẹ ngươi quay trở lại tìm ta.”
Hắc y nữ tử xoay người đi vài bước, lại dừng lại quay đầu, đưa tay lấy từ trong y phục ra một cái bình vứt trên mặt đất: “Còn nữa….Quên nói cho ngươi biết, có người treo thưởng năm ngàn lượng hoàng kim lấy đầu ngươi cho nên…….Mạng của ngươi rất đáng tiền!”
--- ------ ------ ------ ------ ---
Đêm đã thật khuya, mưa không ngừng nghỉ.
Ta đỡ Vũ Văn Sở Thiên từ bùn lầy trong bãi cỏ lảo đảo đi về phía trước, không biết nơi nào là nhà, cũng không biết chỗ nào là đường, chỉ có thể theo một phương hướng, đi rồi lại đi, ngã xuống rồi bò dậy, sẽ tiếp tục đi về phía trước.
Xuyên qua rừng cây, lại là một ngọn núi, ta mệt mỏi thực sự đi không nổi nữa, không thể làm gì khác hơn là núp dưới một tảng đá lớn miễn cưỡng có thể che mưa, tìm chút nhành khô chặn lại, trốn tránh gió rét.
Vũ Văn Sở Thiên mặc chính là y phục màu đen, ở trong đêm tối căn bản là không nhìn thấy vết máu. Xé mở y phục của hắn, sờ vào vết thương của hắn, mới phát hiện sờ đến nơi nào nơi đó đều ẩm ướt dinh dính máu.
Ta cho rằng mình đã không còn khí lực để khóc, thế nhưng khi sờ đến vết thương ứa máu của hắn, nước mắt liền khống chế không được, càng chảy không ngừng.
Vũ Văn Sở Thiên dường như nghe được tiếng khóc của ta, đưa tay sờ sờ mặt ta, dùng thanh âm khàn khàn nói: “Đừng khóc!”
“Mạng của mình không chắc giữ nổi, còn quan tâm đến những việc không quan trọng này!” Ta dùng tay áo lau lau nước mắt, mở bình nhỏ mà hắc y nữ tử bỏ lại ra, bên trong là chút bột phấn màu trắng. Lúc này cũng không kịp nghĩ xem là thuốc giải hay độc dược, tất cả đều vẽ loạn lên vết thương của hắn.
Ta thấy các bắp thịt trên lưng hắn căng thẳng, thân thể run lên, vội hỏi: “Rất đau sao?”
“Không đau!” Thanh âm của hắn có chút yếu ớt, hơi thở cũng bắt đầu nặng nề: “Trước kia mỗi lần bị thương trở lại, Tiểu Trần đều giúp ta bôi thuốc như vậy……Miệng vết thương được ngón tay mềm mại của nàng vuốt ve qua, sẽ không cảm thấy đau đớn nữa!”
“Tình cảm của các ngươi nhất định rất tốt!”
“Đúng vậy! Nhớ có một lần ta mang theo trọng thương về nhà, xa xa liền thấy nàng đứng ở đỉnh núi….. Ngày đó rất lạnh, bông tuyết rơi trên người nàng mãi cũng không tan……Ta hỏi nàng tại sao muốn ở nơi này chờ ta, nàng nói…….”
“Ngươi không phải chỉ có một mình, ngươi còn có ta đang chờ ngươi trở về……. Phải hay không?”
Ta cũng không biết mình tại sao lại đoán được, chỉ cảm thấy từng có một người như vậy, làm cho ta nhớ thương, làm cho ta tưởng niệm.
Mỗi lần hắn rời đi, ta sẽ đứng ở nơi cao nhất chờ hắn, muốn cho hắn từ xa xa có thể nhìn thấy ta, dù là sáng hay tối, dù một khắc hay nửa khắc cũng tốt!
Người đó là ai? Thật sự có một người như vậy sao?
Ba năm qua, ta chưa bao giờ để ý quá khứ của chính mình, bởi vì ta cho rằng mình cùng những nữ tử khác đều giống nhau, ở trong hương khuê hao mòn vài chục năm tuổi xuân mà thôi!
Hiện tại, ta thật muốn biết, phải hay không có một người như thế tồn tại!
Thấy hắn rất lâu không đáp lời, lòng của ta bắt đầu hoảng hốt, lớn tiếng kêu:
“Vũ Văn Sở Thiên? Vũ Văn Sở Thiên…..”
Hắn vô lực tựa vào trên người ta, đem tay của ta giữ lại trong lòng bàn tay: “Chúng ta…..hảo hảo nói……..Nói mấy câu đi.”
“Ngươi nói, ta đang nghe đây!”
“Ngươi biết không? Ta mỗi lần giết người cũng sẽ không lưu lại cho đối phương bất kỳ đường sống nào, bởi vì ta không thể thua, Tiểu Trần còn đang chờ ta, không có ta nàng sống không nổi….. Nàng ăn cơm phải ngồi đối diện với ta, nàng lúc ngủ muốn nắm tay ta, nàng gặp ác mộng sẽ khóc tìm ta…..”
Thanh âm của hắn ngày càng mơ hồ, thân thể run rẩy như cây đèn cầy trước gió sắp tắt. Ta lay động hắn, đẩy hắn: “Đừng ngủ a, ngươi không thể bỏ lại ta, không có ngươi ta làm sao bây giờ?”
“Ngươi đừng khóc được không? Ta thà bị đâm mấy kiếm vào ngực cũng không muốn thấy ngươi rơi lệ.”
“Ngươi còn sống ta liền không khóc!”
“Ta mệt mỏi, còn sống mệt chết đi…… Chết đối với ta mà nói là giải thoát tốt nhất, ngươi sẽ để ta chết ở trong lòng ngươi……”
“Không, ngươi chết thử xem! Ta sẽ không tha thứ cho ngươi!” Ta thực hi vọng giọng của mình có chút lực uy hiếp, đáng tiếc tiếng khóc của ta mềm nhũn.
Gió đêm thổi tới trên y phục ướt đẫm, giống như là có đao thổi qua.
Bên ngoài nhành cây cũng đều đã ướt, căn bản không cách nào đốt lửa sưởi ấm.
Ta chỉ có thể ôm chặt thân thể run rẩy của hắn, cho hắn ấm áp.
Đêm hôn đó hắn vẫn luôn hôn mê, cầm lấy tay ta một khắc cũng không buông ra.
Trong hôn mê hỗn loạn, hắn còn không ngừng kêu: “Tiểu Trần, Tiểu Trần…….Không cần rời xa ta……..không cần nói như vậy……..Không cần xa rời nhau…….Vì cùng ngươi ở chung một chỗ…..Ta cái gì cũng đều không để ý, ngươi……..”
Ta ôm hắn cho thân thể hắn ấm lên, từng lần một an ủi hắn: “Chúng ta không rời xa nhau, ta sẽ ở bên cạnh ngươi, ngươi không thể bỏ lại ta một mình……..”
Mặt trời rốt cục cũng lên, ta chưa từng giống như hôm nay thích sáng sớm, thích ánh mặt trời.
Ta chạy về phía đỉnh núi, nhìn ra nơi xa, mịt mù khói bếp thẳng lên!
Chạy về bên cạnh Vũ Văn Sở Thiên, sờ sờ hai gò má ấm áp của hắn, đem cây cỏ đắp lên người hắn.
“Ngươi chờ ta, ngươi nhất định phải chờ ta trở lại.”