/>“A Tiến này, cậu đào được huấn luyện viên kia từ khi nào vậy?” Euler nghiêng đầu sang nhìn Lục Tiến cười khẽ.
Hai năm qua anh đã phải thao luyện đến thảm, nếu hai tháng trước A Tiến không phái tới một người cho anh thì chắc bây giờ anh vẫn còn đang trải qua cuộc sống thao luyện bi thảm trong doanh trại, làm gì có thời gian rảnh mà tao nhã nằm trên bãi cát lộng gió biển này?
Oh, anh em đúng là anh em, sau này sẽ không mắng cậu ta trọng sắc khinh bạn nữa.
“Trước kia anh ta là chỉ huy của đội đặc chủng lục quân “Mũ đen”, trong một lần chiến đấu với địch ở Tora Bora Afghanistan từng bị thương, về sau xuất ngũ, tôi đã mời anh ta ba năm, anh ta rất đáng để học tập về kinh nghiệm thực chiến trên mặt đất.” Hai tay Lục Tiến đặt sau gáy, miễn cưỡng trả lời Euler.
“Ừ, khó trách” Euler gật đầu, dùng ngón tay đang kẹp thuốc lá của anh hờ hững vuốt vuốt đuôi chân mày.
“Vậy đợt hàng này của cậu từ đâu đến vậy? Mẹ nó, quá là trâu bò.” Euler vừa nhả khói thuốc vừa lắc đầu khẽ than.
Loại súng máy cải tiến M134 Galting giá cả đắt đỏ, loại này do sáu nhánh 9mm tạo thành nòng súng, mỗi phút có thể bắn ra 400-800 phát, mà ngay cả loại vũ khí tiên tiến nhất thế giới do quân Mỹ trang bị cũng không toàn diện bằng, mà A Tiến lại chuyển một đống đến vùng Tam Giác Vàng cho mình! Có đống vũ khí này, sức chiến đấu của quân đội quả thật như hổ thêm cánh, các thế lực vũ trang quanh đặc khu không nắm rõ thực lực của bọn họ nên càng thêm không dám hành động thiếu suy nghĩ.
“Cái này cũng chẳng có gì to tát, người của tôi đã giúp bên đó làm nhiệm vụ mấy lần nên bên kia đồng ý cung cấp hàng dài hạn cho chúng ta, sau này trên tay tôi có cái gì thì trên tay anh cũng sẽ có cái đó.” Lục Tiến liếc nhìn Euler đang hưng phấn, khóe miệng hơi nhếch hơi thành một nụ cười nhạt.
Tuy hắn đã rời khỏi Tam Giác Vàng nhưng không có nghĩa là hắn không tiếp tục giúp đỡ cho họ. Trong thế giới đó, tốt đẹp luôn song song với tà ác, cái chết cùng sự sinh sôi không ngừng lặp lại, hoa thơm và độc dược cùng sinh trưởng, lạnh lùng và ấm áp cùng tồn tài hài hoa với nhau. Đó là Tam Giác Vàng của Lục Tiến hắn, hắn muốn mảnh đất kia vĩnh viễn được hòa bình như vậy.
“Ừ, cái này là cậu nói đấy.” Điếu thuốc trong tay Euler sắp cháy hết, anh dập thuốc rồi miễn cưỡng ngồi dậy.
“Yên tâm đi, có cậu sát cánh bên tôi, bên đó sẽ không loạn lên được đâu.” Anh hiếm khi đứng đắn gật đầu với Lục Tiến.
“Dù sao thì nếu cậu không quay về thì hàng năm tôi sẽ dành vài tháng nghỉ ngơi đến đây tìm cậu.”
“Nhưng mà này, bây giờ tôi chỉ nghĩ tới việc làm thế nào để cô gái của tôi sinh cho tôi vài đức nhóc đây.” Euler vặn vặn cái cổ tráng kiện, ánh mắt dịu dàng nhìn thoáng qua ngôi biệt thự.
“Ha ha, sức chiến đấu của chú Euler…” Tới lúc này, Lục Tiến không nhịn được nữa nhìn Euler cười ầm lên.
“Euler này, tôi lại vừa mới được làm cha, aizzz, không biết khi nào thì mới được làm chú của con anh đây nhỉ?” Hắn nheo mắt với Euler, gương mặt điển trai tỏ vẻ nuối tiếc một cách chân thành.
“…” Gương mặt điển trai của Euler trong nháy mắt biến thành màu đen.
Biệt thự
Trong nhà ăn có thể nhìn được toàn cảnh trời rộng biển xanh, vài người giúp việc đang ra ra vào vào chuẩn bị bữa tối thật thịnh soạn.
Tiểu Huyên vừa mới uống một bụng nước trái cây lúc trưa lúc nhìn thấy đĩa thịt bò trộn dấm chua trên bàn cơm thì khuôn mặt nhỏ nhắn nhíu chặt lại, rồi đến các món tôm ngọt, hàu sống, cơm viên phô mát cùng đủ loại món ngon được bưng lên, sắc mặt Tiểu Huyên ngày càng khó coi.
Sơ Vân ngồi kế bên kinh ngạc nhìn gương mặt nhỏ nhắn tái nhợt của cô hỏi, “Làm sao vậy?” Cô vươn tay sờ trán Tiểu Huyên.
“Có…có hơi buồn nôn, em ra ngoài nghỉ ngơi một chút đã.” Tiểu Huyên nhìn thức ăn trên bàn rồi không chịu nổi mà cảm thấy muốn nôn, nhanh chóng chạy ra xa khỏi tất cả các món ăn.
Sơ Vân vội vàng chạy theo cô ra ngoài.
“Tiểu Huyên, cái…cái kia của em đã bao lâu rồi không tới?” Sau khi Tiểu Huyên hít thật sâu không khí mát mẻ ngoài cửa sổ cố nén cảm giác khó chịu này xuống, Sơ Vân nhẹ nhàng vuốt tóc cô, nháy đôi mắt to khẽ hỏi cô.
“…” Tiểu Huyên vuốt ngực nhíu mày nghĩ ngợi một lát, sau đó ngạc nhiên giương mắt nhìn Sơ Vân. Trong đôi mắt to xinh đẹp của cô đều là niềm vui sướng tràn ngập.
Sơ Vân khẽ mỉm cười, vươn tay vuốt ve cái mũi thon gọn của cô.
“Em nha.”
Ngoài cửa sổ, hai người đàn ông đã trò chuyện xong đang thong thả đi về biệt thự, Hạo Hạo lấy cớ đi cùng ba nhưng trên thực tế là đến tầng ngầm bí mật để “chơi đồ chơi” cả buổi trưa cũng đang đi ra, chuẩn bị trở về biệt thự thưởng thức bữa tiệc thịnh soạn.
Lục Tiến bế con đi trước, Euler miễn cưỡng theo sau nhìn hai ba con khăng khít thân mật, phẫn nộ không thôi. Anh không hề biết trong căn biệt thự lúc nãy đã đầy ắp tiếng cười nói lại đang có một sự bất ngờ mà anh mong chờ đã lâu đang đợi anh.
Mặt trời ngả về đằng tây, chân trời nhuộm một màu đỏ rực của ánh chiều tà. Trên hòn đảo nhỏ thiên đường, hơi thở ấm áp, sáng ngời, thơm ngát của ánh mặt trời kéo dài mãi không tan.
Nơi này không có toan tính, không có mưu kế cũng không có người bị người khác lừa gạt, là nơi tình yêu cùng tình bạn tề tụ với nhau, khiến cho tâm hồn trong bạn trở nên trong sáng, tính mệnh của bạn cũng trở nên trọn vẹn, đầy mộng tưởng, không có lừa gạt mưu toan.
Trên con đường tình yêu, không có dối gạt.
Chúng ta không quan tâm đến những gian khổ trên con đường này, anh nắm tay em, em đi theo anh. Núi cao tới đâu em cũng cùng anh vượt qua. Rốt cuộc thì chúng ta cũng sẽ vượt qua hết thảy tăm tối, trèo lên đỉnh núi.
Trên bầu trời đêm, em nhìn thấy có thứ gì đó xinh đẹp hiện lên trên nền trời quang, vì vậy chúng ta tay nắm tay, ngắm nhìn bầu trời đầy sao.