Tuyên Tuyên bị chẹn họng,“Không thích người ta sao còn tới.”
“Anh muốn cho tên kia biết, em gả cho anh,hạnh phúc hơn so gả với tên đó.” Đỗ Mộ Ngôn nói, đồng thời nhìn xung quanh ghét bỏ,“Nếu gả cho gã đó, cũng chỉ có thể chịu thiệt tổ chức ở đây. ” Giữa khách sạn năm sao cao cấp với khách sạn năm sao, vẫn có khác biệt rất lớn.
“......” Tần Tuyên Tuyên nghĩ cô gét nhất phô bày như vậy !
Trong thời gian đ ó, Đỗ Mộ Ngôn không khiêu khích Tống Kì nữa, ngược lại có vài người mượn cơ hội làm ăn đến gần Đỗ Mộ Ngôn, lại bị hắn sắc mặt không vui dọa cho trở về.
Đỗ Mộ Ngôn vẫn không rời khỏi bên cạnh Tần Tuyên Tuyên, cho đến khi cô muốn đi vệ sinh, hắn mới cho cô cơ hội thở dốc.
Ngay lúc Tần Tuyên Tuyên từ phòng vệ sinh đi ra, vừa vặn gặp Tống Kì từ phòng vệ sinh nam đi ra, nhìn thấy đối phương, hai bên đều ngẩn người, lập tức nhìn nhau cười.
“Tuyên Tuyên, dạo này em sống tốt chứ?” Tống Kì nói.
Tần Tuyên Tuyên cười gật đầu,“ Đàn anh, em sống tốt lắm.” Cô dừng một chút, tươi cười lại sâu một phần,“Em rất vui vì có thể đến dự hôn lễ của annh. ”
Tống Kì nở nụ cười, “Hiểu Vũ là cô gái rất tốt, có cô ấy ở bên cạnh, anh rất hạnh phúc. Tuyên Tuyên, lần này mời em và Đỗ Mộ Ngôn đến đây, thật ra thì anh cũng muốn xem em sống như thế nào. Nếu tương lai anh ta làm em tủi thân, chắc chắn em phải nói cho anh biết, đàn anh này sẽ là chỗ dựa cho em!”
“Cảm ơn anh.” Tần Tuyên Tuyên có chút cảm động. Đàn anh quả nhiên là người tốt, nếu lúc trước không có Đỗ Mộ Ngôn cố tình chen chân. Khi đó hai người, đại khái cô và đàn anh cũng là đôi vợ chồng khiến người bên cạnh hâm mộ ?
“Tuyên Tuyên, chúng ta cần phải đi.”
Tần Tuyên Tuyên còn cảm khái chưa xong, giọng nói âm u của Đỗ Mộ Ngôn chen vào.
Vốn không làm chuyện có lỗi với Đỗ Mộ Ngôn, Tần Tuyên Tuyên thực ung dung, nhưng Đỗ Mộ Ngôn sắc mặt âm trầm làm cho Tần Tuyên Tuyên không dám nhiều lời, chỉ nhẹ giọng nói với Tống Kì: “ Đàn anh, bọn em đi đây,anh nói với Tạ Hiểu Vũ giúp em...... Ai!”
Cô còn chưa nói hết, đã bị Đỗ Mộ Ngôn mạnh mẽ lôi đi.
Ngồi ở trên xe chạy như bay, Đỗ Mộ Ngôn v à Tần Tuyên Tuyên ai cũng đều không nói chuyện, bên trong xe không khí đông lạnh đáng sợ.
Rất nhanh xe đã chạy đến nhà xe trong tầng hầm, Đỗ Mộ Ngôn vừa dừng xe,ngay lập tức Tần Tuyên Tuyên cởi dây an toàn chuẩn bị xuống xe. Cô cảm thấy hôm nay Đỗ Mộ Ngôn ghen tuông quá mức, ban đầu cô cũng không tính đi đám cưới Tống Kì, là Đỗ Mộ Ngôn nói đi, đi cũng thì thôi, cô đường đường chính chính nói vài câu chúc phúc với Tống Kì không phải thực bình thường sao? Sợ Đỗ Mộ Ngôn ghen, khi cô n ói chuyện với Tống Kì đã phải cách vài bước. Nhưng hắn chẳng nói câu nào cứ thế dắt cô đi? Thế này quá vô duyên!
Ai ngờ tay cô vừa đụng tới cửa xe, đã bị Đỗ Mộ Ngôn túm lại. Chỉ thấy hắn ấn nút làm ghế hơi lung lay, sau đó ghế dựa ngả ra phía sau, mà hắn cũng thuận thế đè trên người Tần Tuyên Tuyên.
“Anh tránh ra !” Tần Tuyên Tuyên tức giận đẩy bả vai Đỗ Mộ Ngôn.
Đỗ Mộ Ngôn một tay đem hai tay của cô nắm vào cùng lúc, kéo lên phía trên đầu của cô, một tay khác chạm vào bên sườn cô, mở khoá gạt lễ phục cô xuống.
Hôm nay Tần Tuyên Tuyên mặc một bộ lễ phục trễ ngực, khoá bên cạnh bị kéo xuống, Đỗ Mộ Ngôn dễ dàng tụt bộ váy xuống đến đùi cô. Dù sao hôm nay mặc bộ váy cúp ngực này, cho nên cô không mặc áo ngực, chỉ dùng hai miếng dán ngực, váy bị cởi ra, c ô lại giãy giụa dữ dội, hai bên ngực trắng nõn lập tức rung rung.
“Anh điên rồi!” Tần Tuyên Tuyên vừa vội vừa xấu hổ. Nơi này là bãi đỗ xe, ai biết khi nào thì sẽ có người đi qua? H ơn nữa ở đây có gắn camera, cô cũng không muốn làm nhân vật chính phim khiêu dâm!
Nên nói Đỗ Mộ Ngôn trước khi dừng xe đã nghĩ làm như vậy. Bởi thế hắn cố ý dừng xe ở góc chết camera quan sát không tới, bên này cũng ít xe đậu chứ đừng nói là có người đi qua.
Da thịt óng ánh trước mặt làm cho hắn lập tức nổi lên phản ứng, hắn cũng không nói, ấn cô vào phía trong. Tụt quần lót cô xuống, tháo miếng dán ngực ra, để cho thân thể mềm mại trắng trẻo của cô phơi bày trước tầm nhìn của hắn.
Đợi đến khi hơi thở bình ổn lại, Tần Tuyên Tuyên ch ậm rãi lấy lại sức, dùng sức đẩy bờ vai của hắn, trong miệng tức giận nói: “Anh tránh ra!”
Đỗ Mộ Ngôn vội vàng ôm chặt cô, bắt đầu dỗ người.
“Tuyên Tuyên, anh sai rồi, em đừng giận anh nữa được không?”
Tần Tuyên Tuyên quay đầu không để ý tới hắn.
Đỗ Mộ Ngôn thanh âm càng nhẹ, bộ dáng nhún nhường,“Tuyên Tuyên, anh bị tức đến ngu người, em tha thứ cho anh lần này được không?”
Vừa nói, hắn vừa tinh tế hôn cánh môi của cô, khóe miệng của cô, một bộ dáng lấy lòng.
Cách đó không xa truyền đến tiếng động cơ ô tô, Tần Tuyên Tuyên bỗng dưng khẩn trương, vội nói: “Về nhà đi!”
Ngay lập tức Đỗ Mộ Ngôn buông cô ra, hai người đều tự dọn dẹp.
Chờ mặc xong b ộ váy bị nhăn dúm dó lại có vết dơ đục đục khả nghi,cuối cùng Tần Tuyên Tuyên vẫn không nhịn được dùng sức đánh Đỗ Mộ Ngôn một cái, vẻ mặt tức giận.
Đỗ Mộ Ngôn mặc cho Tần Tuyên Tuyên phát tiết lửa giận, chủ động đem áo vét của mình trùm lên cô, ôm cô đang giãy giụa đi vào thang máy.
Thang máy đi lên phía trên, đến lầu một có một bác gái trung niên tiến vào, nhìn thấy hai người trong thang máy bộ dáng có hơi nhếch nhác, bà ngẩn người, lập tức lộ ra vẻ mặt khinh bỉ. Bà ăn cơm nhiều năm như vậy sao m à không nhìn ra phát sinh chyện gì? Xem hai người kia khom khom nén lút, nếu là hai vợ chồng đứng đắn thì không làm chuyện kinh tởm vậy, chắc chắn là cô nàng và anh già có tiền bao nuôi! Nhưng khi bà nhìn lại Đỗ Mộ Ngôn, sửng sốt phát hiện thì ra hắn là người đàn ông trẻ tuổi đẹp trai, để ý kỹ, bỗng nhiên cảm thấy hình như trông hắn có hơi quen mắt., gặp qua ở đâu rồi?
Tần Tuyên Tuyên chỉ nhìn người tới liếc mắt một cái ngay lập tức đem đầu chôn thật sâu ở trước ngực Đỗ Mộ Ngôn, bởi vậy không làm cho bác gái kia nhìn đến hình dáng“Hồ ly tinh” của cô. Thật sự hiện tại cô hận không tìm được cái lỗ chui xuống!
Trước khi bác gái trung niên nghĩ ra đã gặp được Đỗ Mộ Ngôn ở đâu, thì đúng lúc cửa thang máy mở, Đỗ Mộ Ngôn ôm Tần Tuyên Tuyên đi ra ngoài, để lại cho bác gái trung niên một bóng lưng ung dung.