ua hôm gần tốt nghiệp đi phỏng vấn, chân đi tất chân màu đen cùng giày da. Vì để cho mình trông có vẻ già dặn, cô đem mái tóc dài buộc thành đuôi ngựa, lại đeo thêm một cái kính màu đen.
\'\' Mẹ, con đây là ăn mặc đúng theo như một trợ lý tiêu chuẩn.\'\' Tần Tuyên Tuyên nghiêm trang nói, đem kính tháo xuống đặt trong tay, nghiêm túc nhìn Tần Quốc Đống nói : \'\' Giáo sư Tần, bữa sáng nay ngài muốn ăn gì? Con giúp ngài lấy.\'\'
Tần Quốc Đống cùng Đường Vi nhìn nhau, đều nhịn không được nở nụ cười.
Tần Quốc Đống mua xe từ vài năm trước, mà Tần Tuyên Tuyên trong lúc học đại học cũng đã lấy bằng, thời điểm mọi người ra ngoài, cô cũng xe ngồi trên tập luyện, kỹ thuật vẫn chưa thuần thục lắm. Lúc này cô mạnh mẽ tỏ vể bản thân là một trợ lý, xe hẳn là do cô lái, liền từ trong tay Tần Quốc Đống cướp chìa khóa, bắt chước bộ dạng mở cửa xe sau, để cho Tần Quốc Đống trước tiên an vị trên xe, xong chính mình mới ngồi vào vị trí lái. Trên xe đang cài đặt hệ thống dẫn đường, Tần Tuyên Tuyên không hao tâm tổn sức chút nào cũng có thể biết đường, thoải mái đi đến ngoại ô thành phố điện ảnh - Minh Thành.
Tần Tuyên Tuyên sinh ra và lớn lên ở thành phố N, đã rất nhiều lần cô tới Minh Thành, nhưng đều là thân phận du khách. Thời điểm học đại học, cũng có nghe bạn học nói qua ngày nghỉ ở Minh Thành ai cũng đều đã trải qua làm diễn viên quần chúng, thỉnh thoảng cô cũng rất tò mò hâm mộ, ý nghĩ muốn đến chơi cũng từng xuất hiện trong đầu.
Nhờ tổ làm phim đưa cho Tần Quốc Đống giấy đỗ xe, Tần Tuyên Tuyên ở hầm bãi đỗ xe đậu xe xong xuôi, sau đó tranh giành với ba cô đòi xách túi, không đi cách xa ông khoảng cách nửa bước chân. Tần Quốc Đống cười cười, đều làm theo ý cô, còn đồng ý với cô, ở trong tổ kịch chỉ gọi cô là Tuyên Tuyên, sẽ không để cho người khác biết cô là con gái ông.
Hôm nay là ngày lễ, khách du lịch đến Minh Thành không ít, tuy nhiên ở chỗ đoàn làm phim, lều được dựng lên rất chắc chắn, bên ngoài còn bố trí không ít bảo vệ, một bộ dáng vô cùng nghiêm chỉnh, thấy vậy Tần Tuyên Tuyên líu lưỡi không thôi. Đây là đoàn làm phim truyền hình sao? Không phải là người lãnh đạo quốc gia đến phỏng vấn đấy chứ?
Bởi vì được tổ kịch cấp cho thẻ công tác, Tần Tuyên Tuyên đi theo Tần Quốc Đống, hai người không chút trở ngại tiến vào. Tần Tuyên Tuyên vẫn chưa hỏi ba cô làm cố vấn cho bộ phim này tên là gì, bây giờ mới ở lỗi vào nhìn thấy mấy chữ \'\' Tổ kịch Tần gia huynh muội\'\'
Không nhìn tên tổ kịch, căn bản nhìn không ra đây là triều đại lịch kịch sử nào. Tần Tuyên Tuyên nhỏ giọng hỏi Tần Quốc Đống, lúc này mới biết được, hóa ra bộ phim này lấy bối cảnh lịch sử thời kỳ Ngũ Hồ loạn Hoa (năm dân tộc Hồ làm loạn Trung Hoa). Hiện giờ phim lịch sử lấy bối cảnh Hán Đường Minh Thanh vô cùng nhiều, trong ấn tượng của cô, dường như không có bộ phim lịch sử nào lấy bối cảnh thời đại của Ngũ Hồ loạn Hoa, cho nên bọn họ mời ba cô làm cố vấn quả nhiên là chính xác. Ba cô đối với thời kì lịch sử dân tộc Tây Tấn có nhiều nghiên cứu, còn từng có bài phát biểu về luận văn học thuật Thiên Cơ...Như vậy có thể đoán được, trước đó Đỗ Mộ Ngôn mời ba cô về đảm đương vai trò cố vấn, là hoàn toàn hợp tình hợp lý.
Tần Quốc Đống xem qua kịch bản, nói qua những nét chính nội dung bộ phim cho cô nghe, nói về vận mệnh hỗn loạn thời đó của người bình thường, nói về những thăng trầm trong cuộc đời của huynh muội Tần gia gặp nhau rồi chia xa, tình thân giữa hai người, tình yêu của từng người, tất cả dường như đều gói gọn bên trong xã hội cũ, nhỏ bé nhưng lại khiến người ta vô cùng cảm động.
Tần Tuyên Tuyên nghe ba cô giới thiệu xong, phát hiện mình đối với kịch bản này rất có hứng thú, đang muốn hỏi vài câu, chỉ thấy phía trước có đoàn người tiến vào. Người đàn ông đi đầu tiên hơi nghiêng đầu, nghe người đàn ông tầm ba mươi bốn mươi bên cạnh đang nói gì đó, vẻ mặt nhìn không ra vui buồn.
\'\' Tiểu....Đỗ tổng!\'\' Tần Quốc Đống không nghĩ tới Đỗ Mộ Ngôn sẽ xuất hiện ở đây, ông có chút giật mình, nhưng ở trước mặt mọi người, ông cũng không thể gọi hắn là Tiểu Đỗ, ngay lập tức liền sửa lại.
\'\' Giáo sư Tần!\'\' Đỗ Mộ Ngôn nhìn về phái Tần Quốc Đống, trên mặt tháo xuống vẻ lạnh lùng, mang theo một chút tôn kính. Khi hắn nhìn thấy Tần Tuyên Tuyên đứng bên cạnh, trang phục của cô cùng những lúc bình thường hoàn toàn bất đồng làm cho trước mắt hắn sáng ngời, dùng sức kiềm chế sự kinh diễm trong đáy mắt, khó khăn thu hồi ánh mắt của mình.
Ngày hôm qua hắn đem Tống Kì đuổi khỏi thành phố N, tâm tình của Đỗ Mộ Ngôn vô cùng tốt, vốn hôm nay hoàn toàn không cần hắn đến tận đây, nhưng vì muốn lưu lại ấn tượng tốt cho Tần Quốc Đống, hắn lại cố ý tới. Tuy nhiên, trước đó hắn không biết Tuyên Tuyên cũng sẽ tới, hắn ở công ty cô lắp đặt máy theo dõi, nhưng lại không dám trong nhà cô làm gì.
Đỗ Mộ Ngôn đang muốn lạnh lùng thản nhiên mở miệng chào hỏi Tần Tuyên Tuyên, lại nghe thấy Tần Quốc Đống nói: \'\' Đỗ tổng, đạo diễn Vệ, đây là trợ lý của tôi, Tuyên Tuyên. Tuyên Tuyên, Đỗ tổng cô đã từng gặp qua, còn vị này chính là đạo diễn Vệ.\'\'
Vừa nghe thấy lời nói của Tần Quốc Đống, hắn liền hiểu ông không muốn để cho tổ kịch biết được quan hệ cha con của hai người, đối với việc này hắn cũng tự nhiên dốc sức phối hợp.
\'\' Đỗ tổng, đạo diễn Vệ, xin chào.\'\' Tần Tuyên Tuyên tự nhiên chào hỏi hai người.
Cô xinh đẹp thanh tú đứng một bên, bộ váy tinh xảo làm tôn lên dáng người hoàn mỹ của cô, giọng nói mềm nhẹ giống như một hồi gió xuân thổi tới làm trái tim Đỗ Mộ Ngôn loạn nhịp, trái tim hắn đập nhanh hơn, hạ thân bỗng dưng văng thẳng.