Là gì? Mau nói! Đỗ Lôi Ty cũng thúc giục trong lòng.
“Cứu mẹ trước.”
Vừa nói xong, thuyền lật.
“Cứu em! Mau cứu em!” hai tay cô đập vùng vẫy trong nước, xung quanh toàn nước, như thấp thoáng thấy gương mặt sếp tổng, còn cả Liêm An Na, họ đều ngồi trên thuyền bình thản nhìn cô…
“Đỗ Đỗ! Đỗ Đỗ! Bên tai văng vẳng giọng nói quen thuộc, hơi gấp gáp, “Đỗ Đỗ, dậy mau! Đỗ Đỗ…”
Đỗ Lôi Ty mở mắt, nhìn thấy đôi mắt lo lắng của Liêm Tuấn.
“Chồng ơi!” Đỗ Lôi Ty túm lấy tay anh, hồn phách lên mây.
Tâm trạng Liêm Tuấn bỗng vui vẻ hẳn sau khi cô buột miệng gọi “chồng ơi”: “Sao, ác mộng à? Lớn thế này rồi mà gặp ác mộng lại thất kinh thế kia, người không biết chắc còn tưởng em rơi xuống nước đấy.” Anh bỗng dừng lại, vì anh nhận ra vẻ kỳ dị trong mắt cô.
“Sao vậy?” Anh hỏi.
“Nếu em và mẹ anh cùng rơi xuống nước, anh sẽ cứu ai trước?”
Liêm Tuấn hơi mơ hồ: “Sao tự dưng lại hỏi thế?”
“Anh đừng quan tâm vì sao, cứ trả lời em đi!” Đỗ Lôi Ty thúc giục, trong lòng cũng căng thẳng theo.
Liêm Tuấn không trả lời ngay, anh hỏi: “Nếu anh vố em cùng rơi xuống nước, em sẽ cứu ai trước?”
Anh lại quăng vấn đề đó cho cô! Đỗ Lôi Ty hơi ngẩn người, sau đó đáp: “Bố em.”
“Anh cũng thế.” Liêm Tuấn nói gọn, “Anh sẽ cứu mẹ trước.”
Rõ ràng là câu trả lời đã được đoán trước, nhưng Đỗ Lôi Ty vẫn thấy cô đơn trong tim, thất vọng cúi đầu xuống. Anh sẽ cứu mẹ anh trước, như giấc mơ ấy…
“Nhưng,” Liêm Tuấn lại nói tiếp, “Nếu anh không cứu được em, anh sẽ chìm với em.”
Đỗ Lôi Ty sững sờ.
Cô cảm thấy trong sâu thẳm trái tim như có thứ gì đó phá kén chui ra, dâng lên đầu, mũi cay cay, mắt cũng sưng lên.
“Đỗ Đỗ, chắc em không dễ dàng cảm động thế chứ?”
Đỗ Lôi Ty hoàn hồn, chú ý đến nụ cười bên khóe môi của Liêm Tuấn: “Ai… ai cảm động chứ?” Cô lúng túng, mắt đảo tứ phía.
Bỗng nhiên, cằm bị giữ chặt, không mạnh lắm, nhưng đủ để cô phải nhìn thẳng anh.
“Nói, có phải em cảm động không?” Anh hỏi.
Làm gì có ai nói thẳng từ “cảm động” ra chứ? Sếp tổng đại nhân đúng là biến thá
“Nếu em thực sự cảm động, anh không ngại để em lấy thân đền đáp!” Anh vừa nói vừa thò móng vuốt đến nút áo cô.
Đỗ Lôi Ty phản ứng, đỏ mặt lùi ra sau: “Cái đó… em… em vẫn chưa tỉnh…” Vừa nói vừa rúc vào chăn như một con cá chui vào bùn.
Nhưng dù sao cô cũng chẳng phải cá, phía trên cũng chẳng có bùn nên rất nhanh đã bị sếp tổng lôi ra. Hơn nữa cơ thể cũng bị anh đè chặt xuống dưới.
Đỗ Lôi Ty bỗng có cảm giác bị sa lưới, sếp tổng chính là ngư dân thả lưới, đợi con cá nhỏ mập ú là cô bơi vào trong, anh chỉ việc thu lưới – đến tay thì tóm!
Đỗ Lôi Ty cảm nhận sâu sắc rằng nếu lúc này cô không phản công thì rất có khả năng cả đời sẽ bị anh đè xuống mãi mãi.
“Em muốn ở trên!” Cô mới nói xong đã hối hận. Vì cô vốn dĩ tưởng sếp tổng sẽ giận dữ, ai ngờ anh lại cười, mà còn cười rất gian tà.
“Đỗ Đỗ, nói rồi không được hối hận.”
Đỗ Lôi Ty muốn khóc: “Em… em đã hối… Á!”
Một tiếng kêu thét, tay anh đã ôm chầm lấy eo cô, sau đó lật người, tư thế hai người đã đổi cho nhau một cách lạ lùng, cô ở trên, anh ở dưới.
“Bắt đầu đi.” Anh nói thoải mái.
Đỗ Lôi Ty cảm nhận rõ bên dưới có một vật gì cứng cứng tì vào, mặt “soạt” đỏ bừng lên.
“Em… em… em…” Nói liền bảy, tám từ em mà vẫn không nói ra được, lại nhìn Liêm Tuấn, vẻ mặt anh “Đó là do em tự nguyện”, nhìn cô như thể đang xem kịch.
“Sao không động đậy nữa?” Liêm Tuấn hỏi.
Đỗ Lôi Ty nuốt nước bọt, bắt đầu tính toán thầm: Câu này cũng đã nói rồi, làm thì ở trên! Không làm, thế thì ở dưới! Sống chết đều phải chịu, chi bằng chịu một cách tôn nghiêm!
“Ai nói em không động đậy? Em… em chỉ đang suy nghĩ xem nên cởi nút nào trước.”
“Đã nghĩ xong chưa?”
“Xong, xong rồi.” Cô vừa nói vừa run rẩy thò tay ra, mò vào nút áo đầu tiên của anh, sau đó là nút thứ hai, thứ ba… Đến khi mọi nút áo đã được cởi hết, lồng ngực rắn chắc cũng hiện ra trước mắt.
Đỗ Lôi Ty hiểu sâu sắc rằng cô đã bị sếp tổng rèn luyện đến mất cảm giác rồi, nhìn thấy lồng ngực quyến rũ thế này mà cô lại không chảy máu mũi!
Liêm Tuấn một tay gối đầu, nhìn cô biểu diễn với vẻ thú vị.
“Tiếp theo sau là?” Anh hỏi.
“Gấp gáp gì chứ?” Cô trừng mắt, dời ánh mắt đến dây kéo khóa quần, sau đó bất giác bị nơi cộm lên ở dưới khóa kéo thu hút.
Sau đó, máu trào lên, toàn thân sôi sùng sục, cảm giác muốn chảy máu mũi lại quay về!
Đỗ Lôi Ty bỗng có cảm giác mồm miệng khô rát.
“Em xin được uống ly nước rồi làm tiếp!” Cô giơ tay.
Liêm Tuấn nhăn mày: “Không phê chuẩn!”
“Tại sao không cho? Trước khi chặt đầu còn cho bữa cơm ăn no mà! Không được, em phải uống nước! Em phải uống nước! Uống nước, uống nước, uống nước…”
“Em đi uống đi.” Liêm Tuấn thở dài vẻ cực kỳ bất lực, sau đó thao láo mắt nhìn cô nàng trên người trượt xuống khỏi người anh, ngoáy mông đi uống nước.
Cô bé này, đúng là biết dày vò người khác!
Liêm Tuấn không ngờ công phu dày vò người khác của Đỗ Lôi Ty lại thâm sâu như thế, uống ly nước mà cô lại đi cả gần nửa tiếng! Thấy dục vọng sắp bị dập tắt, cuối cùng anh không kìm được ngồi dậy, đi xem xem rốt cuộc cô đang làm gì.
Ra ngoài phòng ngủ, tối đen như mực, vẫn không thấy bóng cô đâu.
“Đỗ Đỗ?” Anh lên tiếng gọi.
“Ưm…” Loáng thoáng nghe có tiếng đáp lại.
“Em
“Ưm…” Lần này giọng to hơn, anh bước về phía ấy, cuối cùng nhìn thấy Đỗ Lôi Ty đang ngồi phía sau tủ rượu, ôm một cái chai.
“Em chỉ muốn uống chút rượu để can đảm hơn, uống xong mới phát hiện rượu này hình như bắt đầu bằng chữ W, anh nói xem liệu có phải là Whisky không? Em không uống rượu mạnh…” Đỗ Lôi Ty ngồi đó lảm nhảm, ánh mắt lờ đờ.
“Đứng dậy.” Liêm Tuấn đặt mạnh chai Whisky rỗng không xuống, hẳn nhiên đã tức giận, một chai, cả một chai Whisky! Thế mà cô cũng uống được? Nếu anh không ra, có lẽ ngay cả chai Brandy bên cạnh cô cũng xử lý luôn rồi.
“Anh đừng đỡ em.” Đỗ Lôi Ty bám vào anh để đứng dậy, “Em không say.” Cô nói xong lại nhìn chằm chằm Liêm Tuấn, bỗng hỏi, “Có phải chúng ta còn có chuyện chưa làm?”
Say thế này mà trông có vẻ như không say vậy.
Anh tức giận, ấm ức đáp: “Có, nhưng em còn khả năng không?”
“Có!” Đỗ Lôi Ty trả lời dứt khoát, sau đó đưa tay bắt đầu cởi quần áo của mình, tốc độ nhanh đến kinh ngạc.
Thoáng chố quần áo của cô đã được cởi sạch.
Sau đó, hai tay cô bám vào cổ anh, bắt đầu hôn – điên – cuồng!
Sau một trận hôn cuồng loạn ngang ngược, Liêm Tuấn hỏi: “Đỗ Đỗ, có phải em hơi chủ động quá không?”
“Không thích à?” Cô nheo mắt, nhìn anh ở khoảng cách gần, sau đó thở một hơi trên mặt anh.
“Thích.”
Vừa nói dứt, nụ hôn của anh đã trả lại, nụ hôn này còn mãnh liệt hơn cả lúc nãy cô trao cho anh, hai bàn tay đã ôm eo cô, chậm rãi di chuyển trên người cô.
Cô mê loạn rên rỉ, mùi thơm rượu mạnh tỏa ra từ người cô hòa lẫn với âm thành rên rỉ thoát ra từ miệng cô, sự hòa trộn của hai thứ đó như một thứ thuốc mê mạnh nhất thế gian.
Đầu óc anh và cô đã trống rỗng, hai người ôm chặt nhau, liên tiếp, nụ hôn quấn quýt, cùng chìm vào hoan lạc vô tận…