Nhà của cô rất nghèo, cùng cực đến yêu cầu chính phủ xin cho thuê phòng trọ giá rẻ.
Nhưng lúc đó hệ thống chính phủ vẫn chưa hoàn thiện, từ chối cầu xin của cô.
Nước mắt mờ nhạt trên hai gò má cô, tuyệt vọng bước ra khỏi tòa nhà chính phủ.
Ông ta thân là nhân viên chính phủ, bị nước mắt của cô làm xúc động sâu sắc, giữ cánh tay cô lại, nhìn về phía cô nói một câu: “Cô yên tâm, tôi nhất định sẽ giúp cô!”
Đây là lần đầu tiên họ tình cờ gặp gỡ, sau đó thì càng không thể cứu vãn được.
Cô gái 16 tuổi hoa hoàn toàn không chống lại được vẻ chin chắn lại dịu dàng của người đàn ông này, mà cái chin chắn dịu dàng của người đàn ông lại bị vẻ đáng yêu yếu ớt của cô gái hấp dẫn.
Bọn họ rơi vào bể tình.
Cho đến. . . . . . 14967626
Năm ấy cô 17 tuổi, có con với người đó.
Cô ấy vui vẻ lại vừa âu lo, dù sao cô mới 17 tuổi.
Muốn đi tìm người đó, nhưng lại chùn bước, cũng không nghĩ rằng, vợ của người đó đích thân tìm tới cửa.
“Sinh đứa nhỏ ra rồi đưa tới cho tôi, tôi cho cô 100 vạn!” Vợ của anh ta không có khả năng sinh đẻ, đối với đứa con của cô và người đó, vợ của anh ta có thể xem như con của mình để nuôi nấng.
Nhưng mà. . . . . .
Cô vừa mới biết, người đó có vợ, ha ha, âm mưu có bao nhiêu hoa lệ.
Cô căm hận anh ta, đau lòng, hối hận.
Nhưng mà cô không oán hận đứa bé vô tội trong bụng kia.
Từ chối mọi thứ mê hoặc của vợ anh ta, cô lựa chọn rời khỏi anh ta, vĩnh viễn rời khỏi anh ta hơn nữa nghĩa vô phản cố0 sinh ra đứa bé kia. 0 Làm việc nghĩa không được chùn bước.
Đứa bé kia chính là Ngô Hiểu Dao.
Ông biết, ông có một đứa con. Nhưng mà ông không thể đi thừa nhận cô, không thể chăm sóc mẹ con bọn họ, dù sao ông cũng có vợ.
Tuổi trẻ ông ta không thể khống chế cảm xúc, phản bội vợ, lại tổn thương người tình. Đối mặt với người vợ cảm thông, ông dần dần chin muồi, ông sai lầm rồi, ông không nên tổn thương vợ mình.
Một bên là tình nhân, một bên là vợ, cuối cùng ông ta chọn vợ. Dứt bỏ tất cả xúc động, cùng người vợ kết tóc mà đi.
Mọi thứ về con gái không phải ông hoàn toàn không rõ, nhưng mà ông sẽ không chủ động đi tìm nó.
Cho đến ngày tuyển cử viện chính trị kia, Ngô Hiểu Dao ở trên đài thao thao bất tuyệt phát biểu.
Ông thấy được hình dáng cô.
Nói chuyện ở tiệc rượu, ông càng có thể khẳng định Ngô Hiểu Dao là con gái ruột của mình.
Nhìn lớn như vậy rồi, cùng bà ấy giống hệt, thật xinh đẹp, cũng rất đáng yêu.
Hết cách rồi, hiện tại ông có gia đình, hoàn toàn không thể thừa nhận cô! Đường vừa đi đã rời xa.
Cho nên, anh tìm đến Dạ Thiên Ưng……
“Ha ha, ngài gọi tôi đến mục đích là gì vậy?” Dạ Thiên Ưng đối với Tiếu Cục trưởng là cha của Ngô Hiểu Dao cũng không bất ngờ, ngày hôm qua hành động của Tiếu Cục trưởng quả thực làm cho anh sửng sót, nhưng mà nghĩ lại, Tiếu Cục trưởng cũng không phải một người lỗ mãng, nhìn xem tuổi hiện tại cùng thân phận, cũng cùng cha Ngô Hiểu Dao có vài phần tương tự.
“Thiên Ưng, ta biết ta không có tư cách hỏi những cái này, nhưng mà có lẽ ta rất muốn biết, cậu có thể hay không mãi mãi chăm sóc con gái của ta. Ông không có tư cách, không có, ông tàn nhẫn từ bỏ mẹ con bọn họ, ông biết mẹ con bọn họ đều hận mình, nhưng mà làm một người cha, ông nhất định phải liên quan đến con gái của mình.
“Mãi mãi có xa lắm không? Chỉ cần tôi sống một ngày, tôi sẽ làm cô ấy hạnh phúc……”
Nghe được lời của anh, Tiếu Cục trưởng thản nhiên cười, ông biết Dạ Thiên Ưng tuyệt đối là một người đàn ông tốt có trách nhiệm, người ta nói ba tuổi định tám mươi0, khi còn bé thì Dạ Thiên Ưng đã tràn đầy khí phách nói một không hai, bây giờ lời thề của cậu ta ông tin tưởng cậu ấy tuyệt đối sẽ không vi phạm. 0 Nghĩa là tính cách được thể hiện từ nhỏ. Đưa tay móc ra một tờ chi phiếu đưa cho Dạ Thiên Ưng: “Số tiền này là quà tặng cho con gái ta, ta không từng nuôi dưỡng con bé, cũng không có từng yêu mến con bé, nhưng mà dù sao con bé cũng là con gái của ta, ta hi vọng cậu có thể thay ta chăm sóc nó thật tốt.”
Anh đẩy chi phiếu của ông ta lại: “Tôi càng hi vọng ngài có thể tự mình đưa số tiền này đến tận tay của Dao Dao.” Anh biết, dù cho Tiếu Cục trưởng cùng cô nói rõ ràng mọi chuyện, đổi lại bọn họ cũng sẽ không phải là cha con đoàn tụ, nhưng mà anh khẩn thiết hi vọng, cô có thể biết cha của mình là ai. 10nlk.
“Tôi đi trước, Tiếu Cục trưởng.”
“Chờ một chút……”
Anh quay đầu lại nhìn về phía Tiếu Cục trưởng, mỉm cười: “Tôi sẽ không nói cho Dao Dao sự tình ngày hôm nay.” Anh hiểu suy nghĩ của Tiếu Cục trưởng.
Anh cũng sẽ không đem việc này nói cho Ngô Hiểu Dao, anh muốn cha con bọn họ hai người tự mình cảm giác, có lẽ như thế mới là biện pháp tốt nhất để quen biết nhau.
Khép cửa thư phòng lại, anh thất thần, trong nháy mắt chân mày nhíu chặt với nhau.
Ngoài thư phòng vẻ mặt Tiếu Thiên Dạ vô cùng u ám, hắn nghe được toàn bộ cuộc nói chuyện trong thư phòng, cha nuôi hắn là cha ruột con bé kia, đây cũng có nghĩa, Dạ Thiên Ưng?
Nắm chặt quả đấm, hắn chậm rãi nghiêng đầu kề sát bên tai anh: “A, thật không nghĩ tới thì ra mày cũng muốn dựa vào lão già.”
Vào 12 năm trước Tiếu Thiên Dạ sẽ không hi vọng Dạ Thiên Ưng đồng ý Tiếu Cục trưởng làm cha nuôi, hắn không muốn để Dạ Thiên Ưng có cuộc sống hạnh phúc quá, cho nên hắn ta không ngừng sỉ nhục cậu ta, không ngừng bóp chết cậu ta, chính là để cậu ta không chiếm được hạnh phúc!
Nhưng mà, không nghĩ tới quanh đi quẩn lại, bạn gái Dạ Thiên vậy mà lại chính là con gái ruột của cha nuôi hắn ta, vậy mình là gì? Mình chẳng qua là một người con nuôi.
Hiện tại Dạ Thiên Ưng không chỉ đứng vững vị trí ở thương trường, mà ngay cả giới chính trị cậu ta đều có chỗ đứng nhất định.
Còn mấy ngày nữa, chỉ sợ cậu ta cũng đã tiến vào chiếm giữ Tiếu gia!
Hắn hận chết Dạ Thiên Ưng, hắn càng sợ Dạ Thiên Ưng sẽ cướp đi mọi thứ của hắn, lại càng không muốn để Dạ Thiên Ưng nhận được hạnh phúc gì!!!
“Đừng lấy tôi so với anh!” Dạ Thiên Ưng rất khí phách, anh từ nghèo khó đến giàu có, anh chưa từng bao giờ dựa vào bất cứ kẻ nào.
sau này lại sẽ càng không cùng cha Ngô Hiểu Dao xây dựng quan hệ!
Anh lạnh lung nói, xoay người rời khỏi nhà họ Tiếu……
☆★☆★☆★☆★ ngài ☆★ ☆★ cầm ☆★ đầu ☆★ là ☆ sói ★ lớn ☆ nhất ★ ☆★ viết ☆★ làm ☆★ động ☆★ lực ☆★☆★☆★
☆★☆★☆★☆★ ngài ☆★ ☆★ cầm ☆★ đầu ☆★ là ☆ sói ★ lớn ☆ nhất ★ ☆★ viết ☆★ làm ☆★ động ☆★ lực ☆★☆★☆★
“Bảo bối, anh muốn đi Nam Mỹ vài ngày, mấy ngày này em phải chăm sóc tốt bản thân, biết chưa?” Dạ Thiên Ưng vừa mới lên làm nghị viên chính trị, phải đại diện Nhật Bản đến thăm hỏi trẻ em gặp rủi ro ở khu Nam Mỹ.
Bang Tu La bên kia vẫn không có một khắc ngừng ám sát, chỉ có điều may mắn chưa từng một lần ảnh hưởng đến Ngô Hiểu Dao.
Mà anh đi lần này, ít nhất phải khoảng mười mấy ngày mới có thể trở về.
Anh rất không yên tâm an nguy của cô.
“Vâng, anh cũng phải cẩn thận.” Cô đối với anh đã tràn đầy không đành lòng, cô đối với anh lại càng hết sức ỷ lại, cô thực sự sợ có một ngày cũng sẽ không thể rời khỏi anh một khắc.
“Mấy ngày này anh sẽ bảo Thánh Quân và Thánh Long bảo vệ em, còn có Thiên Thần cũng sẽ tới công ty giúp đỡ.” Hành trình lần này anh chỉ dẫn theo Hạ Uyển Uyển đi.
Hàn Tuấn Hi phụ trách quản lý công ty, Lăng Thánh Quân cùng Lăng Thánh Quân bảo vệ cô, anh yên tâm rất nhiều.
Về phần Bắc Thiên Thần, anh đã sớm hi vọng em trai có thể tới giúp đỡ anh.
“Vâng.” Cô không từ chối ý tốt của anh.
Cô hiểu rõ chỉ khi cô an toàn, anh mới có thể yên tâm làm tốt bất cứ chuyện gì.