mình đi làm thế nào Dạ Thiên Ưng cũng không thể biết a, là không đúng ? ! Nghĩ tới đây, Ngô Hiểu Dao nhếch miệng lên một tia cười xấu xa, không khỏi có chút lừa mình dối người rồi.
Về điểm này hành động của cô, chú ý đến có thể thoát khỏi Dạ Thiên Ưng con mắt thần của ‘ con sói xám lớn ’ này sao? Đáp án, nhất định là không ! Hắn liếc mắt nhìn liền hiểu ra cô gái nhổ này đang suy nghĩ cái gì. Nhưng không có vạch trần cô!
Thật đúng là đạo cao một thước ma cao mười trượng, hắn Dạ Thiên Ưng. . . . . . Đã sớm tính toán rất tốt sau này làm như thế nào có thể ‘ hành hạ ’ cái người nho nhỏ Ngô Hiểu Dao kia rồi !
Đưa tay ra bên đường chặn một chiếc xe lại, hai người cuối cùng vẫn phải thuê xe đi làm. . . . . .
Lúc chờ tàu điện ngầm kia người đàn ông kia một lần bị chiếm tiện nghi. Lúc ở trên tàu cô gái kia cũng bị người khác sờ thế là hòa rồi, hai người này đâu còn tâm tư mà chen lấn lên tàu điện ngần nữa? Chỉ sợ ‘ kẻ trộm trên tàu điện ngầm ’ hai người này có thể ‘ mang thai ’ rồi ! o(╯□╰)o
Chỉ chốc lát sau, hai người liền dừng trước cửa công ty, nhìn qua thời gian đã là hơn 10 giờ rồi, Ngô Hiểu Dao ôm trong lòng nỗi lo lắng lòng thấp thỏm chuẩn bị tiến vào trong công ty cao ốc, nhưng ngược lại Dạ Thiên Ưng cũng đang ở cửa công ty thì bước chân dừng lại.
Thoáng sửng sốt một chút, đứng ở cửa chính của công ty, vẻ mặt của cô tò mò quay đầu lại: "Anh, không vào đi làm sao?"
Có lòng tốt hỏi thăm, nhưng không ngờ Dạ Thiên Ưng nhếch lên nụ cười tà, đôi tay đút vào túi, khuôn mặt đẹp trai từ từ hướng cô kề sát, mập mờ hỏi: "Em, không bỏ được tôi sao?"
. . . . . . . . . . . .
. . . . . . . . . . . .
Nếu biết ‘ kết quả ’ là như vậy, mình cũng không nhiều chuyện hỏi!
Chỉ là tốt bụng quan tâm hắn một chút thôi, kết quả cuối cùng lại bị hắn chọc ghẹo, về sau mình tuyệt đối không quan tâm hắn nữa! Hừ! ! ! ! 10nlk.
Lông mày hơi cau lại, thân thể Ngô Hiểu Dao lui về phía sau một bước, dùng ánh mắt sắc bén nhìn Dạ Thiên Ưng đang đứng cách đó không xa, sau đó chính là. . . . . ."Hừ! ! ! !" Dùng từ hừ giết chết hắn, đang nhìn nhìn cô, chạy còn nhanh hơn thỏ, vọt thẳng vào bên trong công ty rồi.
Chỉ còn lại một mình đứng cửa chính hiện ra nụ cười mê người Dạ Thiên Ưng bất đắc dĩ lắc đầu. . . . . .
"Hừ!" Đột nhiên, phía sau hắn một lần nữa truyền ra một âm thanh khác thường.
Sắc mặt trầm xuống, Dạ Thiên Ưng nhẹ híp mắt lại, liền không hề quay đầu lại bên mặt nghiêm túc hướng công ty bước vào, vừa nói: "Thánh Quân, cậu sao lại thích theo dõi tôi như vậy, về sau tôi tiến cử cho cậu làm vệ sĩ riêng của tôi được không?"
Đúng mỗi lần muốn đùa giỡn hắn một chút, kết quả Lăng Thánh Quân bị đem ra đùa giỡn, gương mặt không cam lòng. . . . . . 14967626
*******************************************
Ngô Hiểu Dao đi tớiphòng làm việc của giám đốc bộ phục vụ, đúng như Dạ Thiên Ưng đã hứa hẹn, giám đốc bộ phục vụ bộ đúng là không có nổi giận đối với cô, ngược lại. . . . . . Ngược lại đối với cô vô cùng ân cần.
Cô không biết giám đốc Tôn thay đổi thái độ là bởi vì cái gì, chẳng lẽ là bởi vì Dạ Thiên Ưng?
Nhưng mình tiến vào công ty sớm hơn so với hắn một bước a, hơn nữa coi như Dạ Thiên Ưng gúp mình nói lời tốt với giám đốc Tôn, giám đốc Tôn cũng không khách khí đối với mình như vậy chứ?
Cứ có cảm giác. . . . . . Hôm nay có gì là lạ, rồi lại tìm không ra lý do là gì. Kiểu Dạ Thiên Ưng giúp đỡ.
Bất đắc dĩ, Ngô Hiểu Dao mang theo đầu óc mơ hồ đi tới chỗ làm việc của mình, từ hôm nay mới đón nhận thách thức. . . . . .