/> Đọc đến đây, La vũ Tịnh đã nghẹn ngào, tâm tình của con cô sao không hiểu chứ? Nếu có thể, cô muốn ngà ngày bên cạnh con chăm sóc.
“Cho nên em hãy mau quay về đi, còn nữa mau gả cho anh đi!” anh đương nhiên nhìn ra tâm trạng dao động của cô, nóng bỏng tấn công, đưa ra yêu cầu nhanh chóng.
“Việc của em với Tiểu Hiên, và anh tuyệt đối không liên quan.” Ai nói cô muốn làm mẹ của con trai, thì nhất định phải làm vợ của chồng cũ chứ? Cô tin rằng nhất định có mưu kế, ví dụ như nói hai người sống cùng nhau, cùng nhau chăm sóc nuôi nấng con trai, giống nhau nhưng lại chẳng liên quan đến hôn nhân, như này cũng không hoàn toàn, như vậy cũng không hoàn toàn không thực hiện được.
Anh thất vọng tràn trề, cứ cho rằng đây là tuyệt chiêu vạn vô nhất thất (dùng cả chục lần cũng không thất bại). “Em thật cứng đầu, sao ngày xưa anh không phát hiện ra chứ?”
“Bây giờ anh phát hiện ra cũng chưa muộn.” cô trả tập ghi chép của con trai, suy nghĩ trong lòng, phải làm thế nào mới có thể làm cho con trai vui vẻ đây?
Không khí có chút bế tắc, nhưng Tề Kiếm Vân không có ý định từ bỏ, lại dựa gần vào cô hỏi 1 chút: “có lạnh không?”
“Không lạnh.” Hai người cùng ngồi trên ghế mây, anh cứ dựa gần vào cô thì không gian lại bị rút ngắn lại.
“Cảm lạnh thì thật không tốt.” cánh tay anh quàng qua vai cô kéo cô lại gần mình, làm cô cảm nhận đc hơi ấm nóng bỏng của anh, một tấm lòng son hết sức chân thật.
“Đừng như vậy…” Cô xoay người, không biết là kháng cự anh hay là bản thân.
“Gả cho anh, nói em đồng ý.” Anh lại đặt ra yêu cầu.
“Em không… em không đồng ý…” Nhìn anh vẫn là thái độ kiêu ngạo, cho rằng cô chắc chắn là người phụ nữ của anh, nói cô sao có thể đầu hàng một cách tự nguyện chứ?
“Anh muốn hôn em, nhắm mắt lại.” giọng anh không thay đổi, nhưng tình cảm cô càng ngày càng dao động.
Mắt nhìn mặt anh càng ngày càng gần, lần này không có con trai cứu cô, bốn bề chỉ có gió biển và bọt sóng, ánh trăng và sao, hơi thở đợi môi họ kề sát, đến khi không còn khoảng cách.
Anh không vội vàng tiến sâu vào, chỉ ở trên môi cô hôn liên tiếp, mát xa chỗ luồng điện chạy qua, nghe thấy hơi thở yếu ớt của cô, mới nhẹ nhàng thâm nhập vào miệng cô, từng chút từng chút trao đổi vị ngọt ngào cho nhau.
Nếu anh cuồng hôn, có lẽ cô sẽ phản kháng, nhưng khi anh dịu dàng như vậy, hôn cô một cách mềm mại như vậy, như thể cô là vật quý giá nhất của cả đời anh, cô không thẻ không dịu đi, bất đắc dĩ đáp lại.
Một tay anh giữ mặt cô, một tay vuốt ve tóc cô, trên môi cô lưu luyến không rời, không khí trở nên quá nóng, cho dù có cơn gió biển mát lạnh thổi qua, vẫn không đủ để thổi hết cái cảm giác mạnh mẽ này.
Cô nhắm mắt lại, bàn tay nhỏ nhắn đặt trên ngực anh, cảm thấy tim anh đang đập rất nhanh, còn truyền đến hơi ấm áp đó, làm cô không kiềm chế được mà run lên.
Tề Kiếm Vân dùng hết sức mạnh của ý chí, nói mình không nên quên việc quan trọng nhất, cho dù hôm nay anh có được thân thể cô, nhưng lại không nhất định là có được trái tim cô, do vậy anh cố kiềm chế lại xung động, đôi môi này ngoài hôn ra còn phải nói chuyện tình cảm.
Lúc cô dường như không thể hô hấp, anh tạm thời rời khỏi đôi môi hồng của cô, chuyển sang bên vành tai cô, nhẹ nhàng cắn mấy cái, rồi cúi xuống hỏi: “Trước khi kết hôn, em là ngườii yêu tôi phải không?”
Đáng ghét! Tại sao anh muốn hỏi câu này, chẳng phải cô thừa nhận cả trăm lần cô thầm thương trộm nhớ anh sao?
“Anh muốn cười em hai trách móc em?” Cô đẩy anh ra 1 chút, nhưng anh vẫn ôm cô kiên định, làm cô ngả vào trước ngực anh, nghe cảm nhận chân thực nhất của anh.
“anh chỉ muốn biết, bây giờ em còn yêu anh không?” Anh chỉ sợ cô không còn là cô của ngày trước, trường hợp cô khôgn còn mong mỏi anh nữa, anh phải làm thế nào để giành lại trái tim cô đây?
“Em không trả lời kiểu câu hỏi như thế này! Dù cho anh có hỏi gì em nữa.” mặt cô từ hồng chuyển sang đỏ, tai và cổ cũng bị, hoàn toàn không có cách nào tự chủ được, làm ơn, đã là người phụ nữ trưởng thành 25 tuổi rồi, sao lại có kiểu phản ứng cuả thiếu nữ thanh xuân chứ?
“Bởi vì anh muốn biết.” việc này với anh rất quan trọng, vô cùng quan trọng, ảnh hưởng đến cả đời anh.
“Em không muốn nói với anh.” Mặt cô vùi trong ngực anh, nói một cách rầu rĩ.
Hơi thở của anh làm cô lú lẫn, hơi ấm của anh làm cô, hơi ấm của anh làm cô nhớ nhung hoài niệm, nhưng như này vẫn chưa đủ, thứ cô muốn là tình yêu hoàn chỉnh của người đàn ông. Tề Kiếm Vân âm thầm quyết định, năm đó là cô nói trước, xem ra lần này phải thay đổi là anh chủ động, do vậy anh hỏi thăm dò: “Nếu anh nói anh yêu em, em sẽ có phản ứng gì?”
“Anh nói trước đi, em mới nói cho anh.” Cô nửa tin nửa ngờ, không thể tưởng tượng anh sẽ nói, người đàn ông này thực sự sẽ đả thông tư tưởng sao?
Hít một hơi sâu, anh cuối cùng anh mới hiểu được sự hồi hộp và dũng cảm của cô lúc ban đầu, làm cái thể loại việc này cần phải có một trái tim mạnh mẽ, cho dù người đàn ông mạnh mẽ nhất cũng sẽ do dự, bởi vì phải bị cự tuyệt mới biết được trái tim vô cùng đau khổ.
Giữ quyết tâm bất thành công tiện thành nhân (thất bại là mẹ thành công), anh hạ giọng nói: “Anh yêu em, Vũ Tịnh, anh không biết từ lúc nào và vì sao lại yêu em, nhưng đợi đến lúc anh biết được, anh đã yêu em rồi.”
Cái gì? Anh vừa nói cái gì? Trong khoảnh khắc, dường như trái đất ngừng quay, không khí chuyển sang màu hồng, mắt cô cũng mờ đi, nước mắt rơi lã chã, cảm động mãi không thôi.
Song, cuối cùng cô vẫn giữ được bình tĩnh, thốt ra từ miệng hai chữ lại là: “Lừa đảo!”
Anh suýt nữa nôn ra máu, anh chật vật lắm mới nghĩ ra lời lẽ có chút ác ý mà lại không quá ác ý, cố gắng dũng cảm lắm mới có thể nói ra lời lẽ như vậy, kết quả là cô nói anh là kẻ lừa đảo!
“Đây chính là phản ứng của em?!” anh nâng cằm cô, nghĩ thế nào cũng không thông, cô không … chỗ nào?
Cô tiếp nhận đôi mắt điều tra phán xét của anh. “Không sai! Nghĩ như vậy thì có thể dụ dõ em, hãy thay đổi cách thức thông minh hơn đi!”
Một lần bị rắn cắn, mười năm sợ cỏ thừng, cô là kẻ hèn nhát, hiện rại không thể tin được hạnh phúc từ trên trời rơi xuống.
Nếu anh chỉ yêu cô một đêm nay, nếu sau khi tái hôn anh lại lạnh lung với cô, nếu anh trở lại là anh lạnh lung ngày trước, những cái “nếu như” này giống như kiến bò trên cơ thể, cô sao có thế cái gì cũng an tâm.
“Anh đã nói anh yêu em rồi, em vẫn không tin sao? Rốt cuộc anh phải làm thế nào?” Lần đầu thổ lộ trong đời anh, cô dù sao cũng cho anh chút thể diện chứ?
“Anh nói một chút thành ý cũng không có, anh chỉ là đang làm cho có lệ.” Nói như cô phải biết ơn lắm, anh nghĩ anh là ai chứ?
“Cái gì gọi là không thành ý? Anh tốn biết bao công sức mới có thể nói ra được, em lại nói anh đang chiếu lệ em?”
“Em không tin, không tin!”
Một người hứa hẹn, một người đến chết không từ, hai người không đi đến kết luận, tiếp tục để thời gian tốt đẹp này trôi qua một cách vô ích.
Ánh trăng đang cười, ngôi sao đang cười, trời và biển cũng đang cười, cho đến khi đôi vợ chồng đã li hôn này chìm vào giấc mộng, trời đất vẫn đang nhẹ nhõm cười, tình yêu của người đàn ông và người đàn bà quả nhiên càng rắc rối càng đẹp đẽ, ngoài bọn họ ra ai cũng không tìm được đường tắt.