Luật sư Ngô bị An Diệc Thành gọi dậy lúc trời còn chưa sáng rõ. Gặp nhau ở văn phòng, anh ta hết sức kinh ngạc khi nghe An Diệc Thành nói muốn lập di chúc. Còn trẻ như vậy sao đã lo tới chuyện hậu sự? Nhưng sự ngạc nhiên đó nhanh chóng tan biến trong vài giây, anh ta lại khôi phục dáng vẻ bình thường. Làm một luật sự, điều anh ta cần quan tâm là cung cấp dịch vụ về pháp luật cho khách hàng, những chuyện riêng tư khác không nên hỏi tới.
Theo yêu cầu của An Diệc Thành, toàn bộ tài sản bao gồm tiền mặt, cổ phiếu, bất động sản đứng tên anh đều giao lại cho Minh Gia.
Luật sư Ngô soạn thảo một bản di chúc hoàn chỉnh trên máy tính xách tay, sau đó đưa tới trước mặt An Diệc Thành: “Giám đốc An, anh xem thế này đã được chưa?”.
An Diệc Thành đọc lại một lượt rồi nói: “Bổ sung thêm một điều nữa, trước khi Minh Gia tròn mười tám tuổi, mọi thứ của thằng bé đều do người giám hộ toàn quyền xử lý”.
“Người giám hộ?” Luật sư Ngô lấy làm lạ.
An Diệc Thành liếc nhìn anh ta một cái, khiến anh ta lập tức im miệng. Nhưng một lát sau, anh ta không nhịn được lại lên tiếng nhắc nhở: “Toàn bộ?”.
Đây là một khối tài sản khổng lồ, ngộ nhỡ người giám hộ kia có ý đồ xấu…
“Toàn bộ!”
Thái độ kiên quyết của An Diệc Thành khiến luật sư Ngô nhận ra mình đã lo bò trắng răng.
Trời vừa sáng cũng là lúc công việc xong xuôi, An Diệc Thành ký tên vào bản di chúc rồi giao lại cho luật sư.
Anh rời khỏi văn phòng, lên xe nhưng không khởi động mà ngồi thất thần hồi lâu. Chỉ có giao tất cả cho Minh Gia, Trình Vũ Phi mới tin rằng anh thật sự muốn đuổi cô đi.
Trong xe vừa tối vừa ngột ngạt bởi mùi khói thuốc, chỉ có ánh đèn neon yếu ớt từ phía xa hắt vào.
Cô cũng là một tia sáng trong cuộc đời ảm đạm của anh, khiến mặt hồ tĩnh lặng trong lòng anh lấp lánh như ánh cầu vồng.
An Diệc Thành lái xe rời khỏi nhà chưa được bao lâu thì nhận được điện thoại của tài xế, thông báo đã “hộ tống” Minh Gia đến nhà Trình Vũ Phi an toàn. Trong khi đó, nhóc Minh Gia cứ tưởng mình đã thực hiện “tẩu thoát” thành công, không hề hay biết An Diệc Thành đã sắp xếp người âm thầm theo sau để bảo vệ mình.
Việc kinh doanh dưới tay Lục Trạm Gian và Hạng Thiên Dật vừa xảy ra sơ suất lớn. An Diệc Thành vốn tưởng hai người họ có thể xử lý ổn thỏa, nào ngờ mọi chuyện không hề đơn giản. Kẻ đối phó với họ có mục đích lớn hơn, đó là nhắm vào toàn bộ hệ thống Hoàng Thành. Đang trong thời điểm nhạy cảm về vấn đề chính trị, nếu để các bên đối thủ nắm được sơ hở của Cố Trường Dạ, Hoàng Thành chắc chắn khó qua được cửa ải bị thanh tra.
Xảy ra chuyện lớn như vậy mà đến tận hôm trước, Kỷ Bách Hiên gọi điện thông báo, anh mới biết. Anh lập tức đi hỏi Cố Trường Dạ lý do, và câu trả lời mà anh nhận được là: “Vì cậu vừa có gia đình, cậu có vợ, có con. Tôi hiểu cảm giác này”.
Đúng vậy, nếu anh chỉ có một mình, không phải chăm sóc ai, không phải bảo vệ ai, Cố Trường Dạ nhất định sẽ không kiêng dè gì mà giao những công việc mạo hiểm cho anh.
An Diệc Thành nghe được đáp án, chỉ im lặng cười. Mấy năm trở lại đây, Cố Trường Dạ thay đổi rất nhiều, cách hành xử không còn cố chấp và lạnh lùng như trước, hơn nữa còn thường xuyên nói với các anh em, làm việc gì cũng phải chừa lại cho mình một con đường sống sau này.
“Cậu cảm thấy Hạng Thiên Dật có ý định phản bội tôi không?” Cố Trường Dạ đột nhiên hỏi.
Hiện tại, Hạng Thiên Dật vẫn chưa quay về tổng công ty mà ở bên cạnh giám sát Lục Trạm Giang theo lệnh của Cố Trường Dạ. Vài năm gần đây, thành kiến của Lục Tram Giang đối với Cố Trường Dạ ngày càng nhiều, để phòng ngừa mọi khả năng xấu có thể xảy ra, Cố Trường Dạ sai Hạng Thiên Dật đi theo Lục Trạm Giang để theo dõi động tĩnh của anh ta. Nhưng sau đó, hai người họ lại thân thiết với nhau.
An Diệc Thành ngẫm nghĩ một lát rồi kiên định đáp: “Không”.
Cố Trường Dạ không hỏi thêm gì nữa. Nhưng khi An Diệc Thành vừa bước ra đến cửa, lại nghe thấy anh ta lên tiếng: “Nếu vì phụ nữ thì sao?”.
An Diệc Thành không trả lời. Anh dám chắc bản thân Cố Trường Dạ đã tự biết đáp án thế nào. Hơn nữa, anh tin vào con người Hạng Thiên Dật. Cuộc đời của anh ta có rất nhiều điểm tương đồng với anh. Trước kia, Hạng Thiên Dật phải một mình chăm sóc cho người mẹ điên của mình, cuộc sống cơ cực chẳng khác ăn xin là bao. Về sau, tình cờ gặp được Cố Trường Dạ nên anh ta mới có được ngày hôm nay. Đối với Hạng Thiên Dật mà nói, Cố Trường Dạ chính là ân nhân. Cho dù có vì chuyện tình cảm, anh ta cũng sẽ không phản bội lại ân nhân của mình.
Giống như chính bản thân anh cũng vậy, giữa lúc cuộc đời anh lâm vào bước đường cùng, Cố Trường Dạ đã ra tay giúp đỡ. Chỉ một câu “Cậu có muốn cứu con trai không?” của Cố Trường Dạ cũng khiến anh mang ơn cả đời. Lúc ấy, anh đã tự nhủ với lòng mình, sẽ làm mọi việc có thể để trả ơn người đàn ông này.
Và hôm nay chính là lúc anh phải thực hiện điều đó.
Trình Vũ Phi từ lúc trở về nhà cứ như người mất hồn, không nói gì, không làm gì. Cô thấy mình đúng là một kẻ nhu nhược hết thuốc chữa. Đến tận giờ này cô vẫn cho rằng tất cả những chuyển biến kia là thật, cho rằng anh thật lòng với mình. Rõ ràng cô đã cảm nhận được nụ cười ấm áp của anh, cử chỉ yêu thương của anh, rõ ràng cô đã có thể chạm tay vào trái tim anh, vì sao cuối cùng lại biến thành thế này?
Trình Gia Đống không dám hỏi cô bất cứ chuyện gì. Mọi chuyện đã rõ như ban ngày, từ đầu tới cuối, An Diệc Thành chỉ diễn kịch, cuối cùng anh ta đã đạt được mục đích, khiến chị gái cậu đau khổ.
Sáng sớm hôm sau, Trình Gia Đống mở cửa, vô cùng ngạc nhiên khi trông thấy nhóc Minh Gia. Cậu ta nhìn ra bên ngoài quan sát, không có ai khác, liền vội vàng kéo thằng bé vào nhà.
“Cậu, mẹ cháu đâu?”
Nghe thấy giọng nói của con trai, Trình Vũ Phi từ trong phòng ngủ chạy ra. Hai mẹ con ôm chầm lấy nhau.
Minh Gia khóc nức nở rất lâu, đến nỗi áo của Trình Vũ Phi ướt nhèm. Cô xoa đầu con trai: “Minh Gia, con không nên một mình chạy đến đây như thế, ngộ nhỡ gặp người xấu thì sao?”.
Cậu bé mếu máo: “Nếu không trốn ra khỏi nhà, con sẽ không gặp được mẹ”.
Trình Vũ Phi cắn chặt môi, cố gắng kìm nén nỗi đau.
“Nhưng… bố con biết sẽ rất tức giận.”
“Bố không ở nhà. Mẹ, mẹ đừng đuổi con đi!”
Trình Vũ Phi lại kéo con trai vào lòng, tựa cằm vào đầu thằng bé. Cô làm sao có thể đuổi con trai mình đi được chứ? Thằng bé là máu thịt trên người cô, mất đi nó, cô là kẻ đau đớn hơn bất kỳ ai.
Minh Gia vùi đầu trong lòng mẹ, cảm nhận được rõ ràng mẹ rất yêu mình. Chuyện này là bố làm sai, nhất định thế, ngay từ đầu bố đã nói dối mẹ. Lỗi tại bố…
“Bố không tốt. Mẹ, con nhất định sẽ đứng về phía mẹ!”
Đợi một lát cho Minh Gia bình tĩnh lại, Trình Vũ Phi mới ôm thằng bé về phòng, dỗ thằng bé ngủ. Sau đó, cô cứ ngồi đờ đẫn bên giường nhìn con trai.
Trình Gia Đống đứng ngoài cửa phòng, gõ nhẹ mấy tiếng.
Trình Vũ Phi quay đầu lại, trông thấy em trai, liền đứng dậy đi theo ra ngoài.
“Sao thế?”
“Chị, chị không muốn xa Minh Gia phải không?”
Cô gật đầu.
“Vậy thì chúng ta bỏ trốn!” Trình Gia Đống kiên định nói.
Trình Vũ Phi mở to mắt nhìn em trai.
“Em nghĩ kỹ rồi”, Trình Gia Đống nói, “Với thế lực hiện giờ của An Diệc Thành, dù chúng ta có đòi quyền nuôi con cũng không thắng được anh ta. Cách duy nhất là rời khỏi đây, đến một nơi thật xa khiến anh ta không thể tìm ra được. Chị không cần lo cho tương lai của em, ở đâu cũng sống được cả, hơn nữa sinh sống ở những thị trấn nhỏ có khi còn thoải mái hơn”.
Trình Vũ Phi nắm chặt vạt áo: “Em định đưa chị và Minh Gia cùng bỏ trốn?”.
Trình Gia Đống gật đầu.
Vũ Phi cảm thấy cơ thể mình đột nhiên cứng đờ, lát sau, cô không ngừng lắc đầu. Cô không muốn làm vậy! Lý do gì cô cũng không rõ, nhưng trực giác cô bài xích giải pháp của em trai.
Trình Gia Đống nhíu mày: “Chẳng lẽ đến lúc này chị vẫn còn yêu anh ta? Người đàn ông đó vốn dĩ chỉ lừa gạt chị mà thôi. Chị đừng mong đợi điều gì từ anh ta nữa. Chúng ta đưa Minh Gia bỏ trốn thôi…”.
Trình Vũ Phi trầm mặc, đúng là cô muốn ở bên cạnh con trai, nhưng…
“Em để chị suy nghĩ…”
Chắc chắn sẽ có biện pháp khác tốt hơn.
Thật sự có ư?
Minh Gia tỉnh dậy, Trình Gia Đống liền làm công tác tinh thần cho thằng bé.
“Cháu có muốn sống cùng mẹ và cậu không?”
Minh Gia lập tức gật đầu.
Trình Gia Đống lại nói: “Vậy cháu theo mẹ và cậu rời khỏi đây được không?”.
Rời khỏi đây?
Minh Gia ngờ vực nhìn cậu mình. Rời khỏi đây nghĩ là sao?
Thấy vẻ ngơ ngác của thằng bé, Trình Gia Đống giải thích: “Chúng ta đến một nơi khác sinh sống nhé”.
Minh Gia hỏi lại theo phản xạ: “Sẽ phải xa bố ạ?”.
Trình Gia Đống sửng sốt giây lát rồi gật đầu.
Minh Gia cúi gằm mặt: “Ở cùng mẹ và cậu thì cháu sẽ không được gặp bố sao?”.
“Ừm.”
Hai mắt cậu bé bỗng hoen đỏ, nhưng không có nước mắt chảy xuống. Cậu muốn có mẹ, nhưng vì sao có mẹ thì lại không có bố? Cho dù hiện tai cậu cảm thấy giận bố vì bố đuổi mẹ đi, nhưng cậu không hề muốn rời xa bố. Mọi người đều nói bố làm việc vất vả vì muốn cho cậu cuộc sống tốt nhất, cậu không thẻ bỏ bố lại một mình được.
Trình Gia Đống còn muốn thuyết phục, nhưng thấy Minh Gia lặng lẽ khóc, đành từ bỏ ý định. Hai mẹ con họ ngay cả thái độ lúc từ chối cũng giống nhau.
Trình Gia Đống không gượng ép nữa, chỉ phân tích tình hình hiện tại cho Trình Vũ Phi hiểu, tranh thủ lúc An Diệc Thành vắng nhà để đưa Minh Gia bỏ trốn, đây là cơ hội duy nhất.
Trình Vũ Phi một mực giữ im lặng. Nhóc Minh Gia cũng không nói chuyện với Trình Gia Đống nữa mà chỉ theo sau mẹ mình.
Trình Vũ Phi xoa đầu con trai, hỏi: “Minh Gia, lúc con đi, bố không có ở nhà hả?”.
Thằng bé lắc đầu: “Không ạ”.
Cô nhẩm tính thời gian. Giờ này đáng lẽ An Diệc Thành đã phải tới đón Minh Gia rồi mới đúng! Hôm ấy, thái độ của anh quyết liệt như vậy, rõ ràng không muốn để cô gặp con trai nữa. Nếu biết thằng bé tới gặp cô, anh nhất định sẽ đến đón về.
Vậy sao giờ này anh còn chưa xuất hiện?
Ngày đầu tiên.
Ngày thứ hai.
Ngày thứ ba.
Ngày thứ tư…
An Diệc Thành vẫn không đến.
Trình Gia Đống đã bắt đầu thu dọn hành lý. Minh Gia thấy vậy, lòng càng rầu rĩ, cả ngày không nói câu nào.
Thái độ do dự của chị gái khiến Trình Gia Đống vô cùng sốt ruột: “Chị! Chị mau quyết định đi, bỏ qua cơ hội này, chị sẽ vĩnh viễn không được gặp Minh Gia nữa đâu!”.
Trình Vũ Phi bỗng lên tiếng: “Chị cảm thấy rất kỳ lạ! Dựa vào tính cách của anh ấy, kiểu gì cũng sẽ đến bắt Minh Gia về, vì sao mấy hôm rồi mà anh ấy vẫn không xuất hiện?”.
“Chắc là có việc không thể trì hoãn ở công ty nên anh ta chưa thể về ngay được thôi!” Trình Gia Đống hoàn toàn không bận tâm tới vấn đề này.
Có việc không thể trì hoãn?
Trình Vũ Phi thầm nhắc lại những lời này. Có chuyện gì quan trọng đến mức anh không phát hiện ra con trai bỏ nhà đi? Không đúng! Cho dù anh chưa về nhà, nhưng chắc chắn vẫn có người thông báo tình hình nhóc Minh Gia cho anh.