động quá sức! Vừa phải đội mưa đội nắng ra ngoài nhặt phế phẩm, vừa phải chăm sóc Minh Gia, hết lo tiền học hành cho con trai lại đến tiền sữa bột cho cháu nội. An Diệc Thành nỗ lực học tập để thi đỗ vào một trường đại học hàng đầu, cuối cùng thì sao? Anh ấy phải bỏ học, bao nhiêu nỗ lực trở thành công cốc! Tất cả mọi thứ đều do cô gây ra!”.
Trình Vũ Phi càng nghe càng đau đớn.
Hạ Tư Tư vẫn chưa chịu thôi: “Tôi đã vì anh ấy mà làm rất nhiều chuyện nhưng anh ấy vẫn không cần. Cuối cùng tôi mới hiểu ra, anh ấy sẽ không bao giờ đón nhận tôi. Trình Vũ Phi, tôi không biết giữa cô và An Diệc Thành trước kia đã xảy ra chuyện gì, nhưng hiện giờ, anh ấy đã lựa chọn cô, mà cô còn là mẹ của Minh Gia. Tôi mong rằng, cô phải toàn tâm toàn ý mang lại hạnh phúc cho anh ấy, phải nỗ lực hơn tôi trước kia… Cô như vậy, tôi mới cảm thấy thoải mái, mới thấy mình đáng bị thua”.
Trình Vũ Phi vốn muốn phản bác, nhưng khi nghe những lời này, cô lại không nỡ mở miệng.
Hạ Tư Tư đang lái xe mà vẫn kích động: “Trình Vũ Phi, cô dựa vào đâu chứ? Dựa vào đâu mà có thể sinh con cho anh ấy? Cô đẹp hơn tôi sao? Yêu anh ấy hơn tôi sao? Dựa vào đâu mà cô được hưởng thành quả của anh ấy sau khi đã đẩy anh ấy xuống vực sâu không đáy? Cô nói đi!”.
Có lẽ Hạ Tư Tư đã quá mất bình tĩnh, viền mắt cô ta bắt đầu đỏ lên.
Trình Vũ Phi im lặng suốt đoạn đường đi, mãi đến khi xe dừng trước khu chung cư, cô mới nhỏ nhẹ lên tiếng: “Vậy còn cô? Cô dựa vào đâu để nói với tôi những điều này?”. Sau đó, cô bình thản mở cửa xuống xe, “Cám ơn cô đã đưa tôi về”.
Hạ Tư Tư cắn chặt môi, bi ai phát hiện ra Trình Vũ Phi nói rất đúng. Cô có tư cách gì mà nói những lời kia chứ? Đối với An Diệc Thành, nhiều nhất cô chỉ là một người bạn. Đối với bé Minh Gia, cô cũng chỉ được gọi một tiếng “cô Hạ”.
Cô chẳng là gì hết!
Còn Trình Vũ Phi, cô ấy là mẹ của Minh Gia, là người từng có một mối quan hệ bí mật với An Diệc Thành.
Hạ Tư Tư cảm thấy mình thật đáng thương. Cô oán trách Trình Vũ Phi hủy hoại cuộc đời An Diệc Thành, nhưng lại không biết rằng, đó là một năng lực đáng kiêu hãnh của một người phụ nữ. Còn cô, cả đời này cũng chẳng thể làm gì ảnh hưởng tới anh.
Thấy chị gái ôm tâm trạng nặng trĩu về nhà, Trình Gia Đống không khỏi lo lắng.
“Đừng lo, chị không sao!” Trình Vũ Phi trấn an em trai.
“Anh ta đối với chị…” Trình Gia Đống do dự.
Nghĩ tới thái độ của An Diệc Thành, Trình Vũ Phi cũng không dám xác định trong lòng anh nghĩ gì. Khi cô ở bên cạnh Minh Gia, anh không hề có ý chia rẽ, ngược lại còn an ủi cô. Với cô, như vậy cũng là tốt lắm rồi.
“Anh ấy rất tốt với chị.”
“Vậy thì tốt.” Trình Gia Đống yên tâm.
Hai hôm nữa là Tết. Đây là cái Tết đầu tiên có con trai ở bên cạnh, Trình Vũ Phi rất muốn cùng thằng bé đón Tết. Thế nhưng cô lại không nỡ để Trình Gia Đống ở nhà một mình.
Sáng hôm sau, Trình Vũ Phi hẹn Tiết Giai Nhu ra ngoài gặp nhau. Ngồi trong quán cafe, tâm trạng cô thấp thỏm không yên. Giấu Tiết Giai Nhu một bí mật động trời như vậy, cô có cảm giác mình là kẻ phản bội, vì thế hôm nay, cô quyết định thành khẩn khai báo.
Tiết Giai Nhu đến nơi, liền nháy mắt mấy cái với Trình Vũ Phi. Cô nàng ngồi xuống vị trí đối diện, lập tức lên tiếng: “Nói mau, chuyện gì? Thời gian của bản cô nương rất quý giá! Duy nhất cậu mới hẹn được mình đấy!”.
Trình Vũ Phi phì cười, cảm thấy lòng nhẹ nhõm hơn.
“Cậu… cậu biết An Diệc Thành có một đứa con trai rồi phải không?”
Tiết Giai Nhu gật đầu.
Trình Vũ Phi ngập ngừng một lát, rồi nhìn thẳng vào cô bạn thân, nói rành mạch từng từ: “Con trai của An Diệc Thành tên là An Minh Gia, năm nay bảy tuổi, là con trai của mình và anh ấy”.
Tiết Giai Nhu trợn tròn mắt, tay run lên làm đổ cả cốc nước.
“Cái gì? Cậu nói lại lần nữa!”
“Minh Gia, là con của mình và An Diệc Thành, bảy tuổi.”
Tiết Giai Nhu đứng bật dậy, nước bắn vào quần áo cũng mặc kệ. Cô nàng nhẩm tính thời gian… bảy tuổi… tốt nghiệp cấp ba? Lúc đó có sự kiện gì? Sau khi kết thúc kỳ thi đại học không lâu, cô tìm đủ mọi cách mà vẫn không liên lạc được với Trình Vũ Phi. Gần một năm sau, Trình Vũ Phi mới chịu xuất hiện, giải thích với cô là bị ốm nặng nên nghỉ ở nhà tĩnh dưỡng…
Bấy giờ, Trình Vũ Phi mới thong thả kể tỉ mỉ mọi việc, bao gồm cả việc cô và An Diệc Thành tái ngộ nhau ra sao.
“Vì sao hồi đó không nói với mình ngay?” Tiết Giai Nhu vẫn còn bất mãn.
Trình Vũ Phi ngập ngừng: “Chuyện đứa con… đã khiến mình rất đau lòng, mình không muốn nhắc đến…”.
Tiết Giai Nhu đương nhiên hiểu tâm trạng của Trình Vũ Phi. Cô chỉ hận một nỗi, mình không thể ở bên cạnh lúc Trình Vũ Phi đau khổ nhất.
“Bây giờ cậu vẫn chưa biết rõ thái độ của An Diệc Thành phải không?”
Trình Vũ Phi gật đầu.
Tiết Giai Nhu trầm mặc giây lát rồi nói: “Cậu bận tâm nhiều như thế làm gì chứ? Chỉ cần An Diệc Thành và nhóc Minh Gia đối xử tốt với cậu là được. Người khác nghĩ ra sao không quan trọng, cậu không sống với họ, mà sống với… người nhà”.
Trình Vũ Phi im lặng không đáp.
Tiết Giai Nhu lại nắm lấy tay cô: “Đừng nghĩ lung tung nữa, muốn biết thì đi hỏi người đó. Chỉ có An Diệc Thành mới khiến cậu yên lòng thôi”.
Trình Vũ Phi mỉm cười: “Hôm nay mình nói với cậu nhiều chuyện như thế, cậu lãi quá rồi còn gì! Đến lượt mình hỏi cậu một câu, cậu và Từ Triệu Luân phục hôn rồi phải không?”
Tiết Giai Nhu lập tức bỏ tay Trình Vũ Phi ra, một lúc lâu mới gật đầu.
Nhóc Minh Gia nằm bò lên bàn, không biết đang mải mê nghĩ cái gì. Nghe được tiếng gõ cửa, cậu bé lập tức quay đầu lại.
Thấy An Diệc Thành đi vào, Minh Gia tiu nghỉu hỏi: “Bố, có phải mẹ sẽ không về đây nữa không?”.
An Diệc Thành nhíu mày, không đành lòng nhìn con trai trong bộ dạng như vậy.
“Sẽ về.”
“Vậy vì sao đến giờ mẹ vẫn chưa về?”
An Diệc Thành không trả lời, mà cầm di động đi về phía ban công. Người phụ nữ này thật đáng hận, anh không chủ động gọi điện cho cô thì cô cũng bặt vô âm tín luôn. Nhưng vừa ra đến bên ngoài, anh liền trong thấy bóng dáng quen thuộc kia đang tiến về phía nhà mình. Anh ngoảnh lại, nói với Minh Gia: “Mẹ con tới rồi”.
Minh Gia reo lên một tiếng và lập tức chạy ra ban công, vẫy vẫy tay: “Mẹ ơi! Con ở đây…”.
Trình Vũ Phi ngước lên nhìn, bỗng cảm thấy lòng ấm áp.
Tiết Giai Nhu nói rất đúng, cô không nên suy nghĩ quá nhiều, càng không cần bận tâm tới người khác nói gì. An Diệc Thành để cô ở bên con trai, như vậy đã chứng minh rõ thái độ của anh rồi.
“Mẹ! Mẹ!”
Trình Vũ Phi bước vào cửa cũng vừa lúc Minh Gia từ tầng trên chạy xuống. Cậu bé cười híp cả mắt, liên mồm gọi “mẹ”, như muốn thỏa mãn nỗi khát khao của mình.
Trình Vũ Phi cúi người, nhẹ nhàng vuốt má con trai. Minh Gia liếc nhìn túi đồ trong tay cô với vẻ tò mò.
“Đây là quà cậu gửi tặng con đấy!” Trình Vũ Phi dịu dàng nói.
Minh Gia ngẫm nghĩ một lát rồi hỏi: “Cậu? Chính là em trai của mẹ phải không? Đồ cậu mua, con rất thích…”.
Sau đó, cậu bé chủ động đón lấy túi đồ, lần lượt bỏ từng thứ ra xem, ngoài đồ chơi, còn có thêm vài món đồ ăn vặt.
Nhìn vẻ mặt hào hứng của con trai, Trình Vũ Phi bất giác mỉm cười.
An Diệc Thành từ trên gác đi xuống đã thấy con trai mình bị những món đồ chơi kia “mua chuộc”. Sau đó, anh nhìn sang người phụ nữ bên cạnh: “Nấu cơm đi”.
Trình Vũ Phi ngẩn ra.
An Diệc Thành nhíu mày: “Chẳng lẽ em ăn cơm rồi?”.
Trình Vũ Phi máy móc lắc đầu, lúc này cô mới để ý hai người giúp việc trong nhà đều không thấy đâu. Mấy ngày qua họ đều không ở đây, hay là chỉ hôm nay không đến? Hai bố con ăn uống kiểu gì?
Trình Vũ Phi vào bếp, vừa đi vừa tự khinh bỉ bản thân. Vì sao phải nghe lời anh như thế? Sau đó, cô lại thầm nhủ, mình nấu cơm chỉ vì con trai mà thôi.
Nhóc Minh Gia đợi mẹ đi rồi, mới quay sang nhìn bố: “Bố dịu dàng với mẹ hơn một chút!”.
An Diệc Thành làm bộ không nghe thấy.
“Bố hung dữ như thế, ngộ nhỡ mẹ bỏ đi thì sao?”
An Diệc Thành vẫn không đáp, chỉ liếc nhìn con trai, ngầm ra lệnh: chơi đi, đừng nói nhiều!
Nhưng Minh Gia không sợ. Cậu bé vừa nghịch đồ chơi, vừa lẩm bẩm: “Hừm, nếu mẹ bỏ đi. Người chịu thiệt không chỉ có con, mà bố cũng mất luôn vợ!”.
An Diệc Thành nhìn con trai, không nhịn được bật cười. Cái gì gọi là mất luôn vợ chứ? Thằng nhóc này thật là!
Trình Vũ Phi vừa cắm nồi cơm điện, bắt đầu quay sang chuẩn bị thức ăn. An Diệc Thành tựa lưng vào cửa bếp, quan sát cô. Mỗi động tác của cô đều thong thả, nhịp nhàng, cảm giác hệt như tính cách con người cô. Thỉnh thoảng, Trình Vũ Phi lại phải dừng tay, gạt những sợi tóc về đằng sau. An Diệc Thành chợt nhớ tới hồi cấp ba, giáo viên chủ nhiệm cấm nữ sinh buông tóc đến trường. Thế là các bạn nữ chống đối bằng cách, vào tiết dạy của cô chủ nhiệm thì buộc tóc, hết giờ liền xõa ra, hoặc là cố tình gội đầu trước lúc đi học để lấy cớ tóc ướt. Nhưng Trình Vũ Phi thì không như thế, cô luôn buộc tóc gọn gàng khi đến trường.
Một lúc sau, cảm nhận được ánh mắt của An Diệc Thành, Trình Vũ Phi quay đầu lại: “Muốn vào giúp em không?”.
An Diệc Thành khoanh tay trước ngực: “Em cần anh giúp à?”.
Sao nghe như đang mỉa mai mình nấu cơm mà cũng cần sự trợ giúp ấy?
Trình Vũ Phi lắc đầu: “Không cần”.
Đến khi cô bắt đầu xào rau, An Diệc Thành vẫn chưa rời đi. Sự quan sát của anh khiến cô cảm thấy không thoải mái, cộng thêm sức nóng trong bếp, mặt cô dường như trở nên nóng ran.
Lúc cho thịt vào chảo, dầu bắn lên tay khiến cô giật mình quẳng cả cái xẻng đi.
An Diệc Thành nhíu mày bước vội vào.
Trình Vũ Phi buông tay xuống: “Em không sao!”.
Chuyện bị bỏng lúc xào nấu cũng bình thường thôi, không có gì phải lo cả.
An Diệc Thành phớt lờ cô, đến cạnh bếp làm tiếp món đang dở dang kia, động tác vô cùng nhuần nhuyễn và nhanh chóng. Trình Vũ Phi chỉ biết ngây người đứng nhìn, khi anh tắt bếp, cô liền cầm đĩa tới, phối hợp hết sức ăn ý.
Minh Gia chạy vào cửa bếp, trông thấy bố mẹ cùng nhau nấu cơm, cậu bé thích thú cười híp mắt, sau đó lại lẳng lặng quay ra phòng khách chơi. Cậu bé hít hà mấy hơi, món ăn hôm nay thật là thơm!
“Anh học nấu ăn từ bao giờ thế?” Trình Vũ Phi tìm chuyện để nói.
“Cái này còn phải học sao?” Dứt lời, An Diệc Thành liền cảm thấy ảo não. Đáp như vậy thì cô làm sao có thể tiếp lời được? Vì thế, anh lại bổ sung: “Từ lúc có Minh Gia thì bắt đầu tập nấu cơm”.
Thực ra khi ấy, anh cũng không rõ thế nào là ngon và không ngon, mà chỉ quan tâm tới no hay chưa no mà thôi, đồ ăn không đến nỗi khó nuốt là được.
Lại nhắc đến quá khứ…
Trình Vũ Phi im lặng.
Thấy cô cúi đầu, An Diệc Thành đoán được cô đang nghĩ gì, bèn cắt đứt mạch suy nghĩ của cô: “Bưng ra ngoài đi!”.
Trình Vũ Phi hành động theo phản xạ. Đi được mấy bước, cô mới chợt nghĩ ra. Người đàn ông này thích ra lệnh cho người khác vậy sao? Chẳng lẽ