“Tự con muốn hỏi. Chú Bảy nói bố và cô Trình ở cùng nhau, ở cùng không phải là thích ư?” Cậu bé híp mắt cười, lí nhí nói tiếp: “Con biết là bố thích cô Trình”.
An Diệc Thành nheo mắt nhìn con trai, rõ ràng hôm nay thằng bé rất lạ.
“Vì sao hỏi thế?”
“Bố ăn cơm cô Trình nấu rồi phải không?” Minh Gia làm bộ “biết tuốt”, nói: “Cô Hạ từng làm cơm cho bố nhưng bố không ăn. Bố cũng không ở cùng cô Hạ. Như vậy chứng tỏ bố không thích cô Hạ. Nhưng bố lại ăn cơm cô Trình làm, ở cùng cô Trình, vì bố thích cô ấy”.
“Ở lớp, thầy cô dạy con lập luận như thế hả?”
Nghe ra sự tức giận trong giọng nói của bố, nhóc Minh Gia mím chặt môi, không dám lên tiếng.
An Diệc Thành đứng dậy rửa tay: “Tự tắm nốt đi, nhanh không cảm lạnh”.
Minh Gia ấm ức nhìn bố đi ra ngoài. Mỗi lần nhắc đến cô Trình, bố đều tỏ ra không vui. Vì sao chứ?
An Diệc Thành trực tiếp đi gặp tài xế. Đương nhiên, tài xế phải thành thực kể lại chuyện Minh Gia đòi đến nhà Trình Vũ Phi, không dám giấu giếm nửa lời. An Diệc Thành nghe xong, sắc mặt sa sầm lại. Anh không nói gì, tài xế cũng không dám rời đi, bầu không khí có phần căng thẳng.
“Trình tiểu thư…”, tài xế ngập ngừng nói, “Cậu Minh Gia hình như rất thích Trình tiểu thư, có lẽ cô ấy đối xử với cậu chủ rất tốt…”. Sợ An Diệc Thành lo lắng Minh Gia bị bắt nạt, tài xế bèn đánh bạo nói một câu.
“Tôi dễ tính quá khiến anh cảm thấy mệnh lệnh của tôi có thể tùy ý làm trái phải không?”
An Diệc Thành nói bằng giọng điệu bình thường nhưng lại khiến cho tài xế đổ mồ hôi lạnh. Quả thực anh từng giao phó không được để Minh Gia rời khỏi nhà, trừ trường hợp đặc biệt.
Nhóc Minh Gia tắm rửa xong, ra ngoài thì bắt gặp cảnh tượng kia, bèn cất tiếng gọi lớn: “Bố ơi, con không tìm được máy sấy tóc, bố tìm cho con với”.
An Diệc Thành bỏ lại cho tài xế một cái nhìn đầy ẩn ý, sau đó quay vào nhà.
Minh Gia ngồi yên trên ghế, để bố sấy tóc cho.
“Bố, vừa nãy bố tức giận phải không?”
An Diệc Thành dừng tay: “Không”.
Minh Gia chăm chú nhìn bố: “Người lớn không được nói dối, bố phải làm gương cho con chứ?”.
An Diệc Thành khẽ nhéo má con trai. Thằng quỷ này càng lúc càng to gan, không biết sợ anh nữa rồi.
Minh Gia xị mặt: “Rõ ràng bố tức giận, bố thừa nhận đi, con không cười đâu!”.
An Diệc Thành lắc đầu, thật hết cách với đứa trẻ này.
“Vì sao bố tức giận?” Minh Gia vẫn chưa chịu thôi. “Vì sao mỗi lần nhắc đến cô Trình, bố đều tức giận?”
Lúc này sắc mặt của An Diệc Thành đã không còn là bất đắc dĩ nữa, mà thật sự bất mãn với biểu hiện của con trai hôm nay. Hai hàng lông mày nhíu lại, anh nhìn chằm chằm Minh Gia khiến cậu bé lạnh sống lưng.
“Đã làm hết bài tập của kỳ nghỉ chưa? Mau đi làm đi.”
Minh Gia quật cường không sợ chết: “Cô Trình có phải mẹ con không?”.
“Đi làm bài tập!”
“Bố nói dối cô Trình là con sáu tuổi. Từ trước đến giờ bố chưa nói dối ai như thế, chỉ duy nhất cô Trình… Mỗi lần con nhắc tới cô ấy, bố lại tức giận. Cô ấy có phải mẹ con không?”
An Diệc Thành trừng mắt giận dữ: “Minh Gia! Con đừng suy đoán lung tung nữa”.
“Vừa nghe con hỏi chuyện ăn cơm nhà cô Trình, bố liền đi tìm chú lái xe. Bố không muốn cho con gặp cô Trình! Có phải trước đây cô ấy bỏ bố đi, vì thế...”
An Diệc Thành nắm lấy đôi vai nhỏ bé của con trai, sắc mặt đanh lại nhưng vẫn cố kiềm chế cơn giận: “Minh Gia, không phải như vậy. Con đừng nói bừa, chuyện của người lớn rất phức tạp”.
Chợt nhận ra nét mặt của An Diệc Thành hiện giờ không chỉ có tức giận mà còn phảng phất một nỗi đau lòng, bấy giờ, Minh Gia mới chịu im miệng. Nhưng cậu bé thật lòng muốn biết, mẹ mình rốt cuộc là ai. Cậu muốn được nghe mẹ kể chuyện cổ tích trước khi ngủ, muốn được mẹ tắm cho, muốn mẹ đến trường đón cậu mỗi khi tan học, muốn ăn cơm mẹ nấu...
Nghe tiếng gõ cửa vang lên, Trình Vũ Phi đoán là Minh Gia lại đến, bèn nhanh chóng ra mở cửa. Cô không ngờ, vị khách kia chính là An Diệc Thành.
Khá lâu rồi hai người không gặp nhau. Cô cũng đã quen với việc anh không xuất hiện nhiều ngày liền. Mối quan hệ mập mờ này khiến cô luôn cảm thấy bất an, vì thế cô đã chuẩn bị sẵn tâm lý đón nhận một cái kết, một sự chia lìa có thể xảy đến bất cứ lúc nào.
Đáng tiếc, thực tế dường như luôn trái ngược với suy nghĩ của cô.
Không có công việc, phần lớn thời gian cô đều quanh quẩn ở nhà, khó tránh khỏi nghĩ ngợi lung tung, thậm chí nhiều lúc muốn gọi một cuộc điện thoại, hỏi anh có bận lắm không, có mệt lắm không,...
Ngẩn ra mấy giây, Trình Vũ Phi mới nghiêng người nhường lối cho anh đi vào. Nhưng An Diệc Thành không hề nhấc chân, anh đứng yên như vậy mà nhìn cô. Điều này chứng tỏ, anh có chuyện muốn nói với cô, hơn nữa rất ngắn gọn.
Ánh mắt đầy xa lạ của anh khiến cô mơ hồ có cảm giác lo lắng.
“Trình Vũ Phi! Ai cho phép cô tiếp cận con tôi?”
Vừa mở miệng liền trách móc.
“Em... em không hề làm vậy.”
“Cô có ý đồ gì? Muốn lấy lòng nó?” Anh cúi sát vào mặt cô: “Đừng nằm mơ nữa! Bỏ ý định lợi dụng thằng bé để đạt được mục đích đi!”.
“Em không có bất cứ ý đồ gì cả!”
An Diệc Thành cười khẩy: “Tôi không cần biết cô có ý đồ hay không, nhưng tôi tuyệt đối không để cô đạt được mục đích. Đừng có tiếp cận con tôi nữa”.
Trình Vũ Phi hoàn toàn không hiểu vì sao anh lại trút giận lên đầu mình: “Em đã nói là không có!”.
“Thế thì tốt.” Dứt lời, anh hùng hổ bỏ đi.
Đúng lúc An Diệc Thành bước vào thang máy thì Trình Gia Đống cũng từ thang máy đi ra. Trông thấy Trình Vũ Phi đứng ngoài cửa, cậu ta ngạc nhiên quay đầu nhìn người đàn ông vừa nãy, đáng tiếc, cửa thang máy đã đóng lại.
“Chị, đó là bạn trai chị sao?”
Trước đây, mỗi lần nhắc đến chuyện này, Trình Vũ Phi đều nhất nhất phủ nhận, hôm nay bắt gặp nên Trình Gia Đống chỉ muốn trêu chọc chị gái một chút.
“Chị, chị sao thế?”
Trình Vũ Phi ngây người nãy giờ, nghe em trai gọi mới định thần lại: “Gia Đống, em về rồi đấy à?”.
“Vâng, hôm nay em tranh thủ mang ít đồ về. Đi làm nốt ba ngày nữa là em được nghỉ rồi.”
“Ừ thế thì tốt quá.”
Trình Vũ Phi định đỡ lấy túi đồ nhưng Gia Đống không đưa: “Người vừa nãy là ai thế?”.
“Làm gì có ai.”
Thấy cô không muốn nói nhiều, Trình Gia Đống không miễn cưỡng nữa, nhưng cậu ta vẫn cảm thấy người đàn ông vừa rồi rất quen mắt.