để em trai có được một cuộc sống thật tốt. Nhưng khi ấy, Trình Gia Đống cũng đã hơn mười tuổi, phần nào biết tự lo lấy cho bản thân. Còn Minh Gia, từ lúc sinh ra đến giờ, thằng bé chỉ có thể dựa dẫm hoàn toàn vào An Diệc Thành. Chăm sóc trẻ con đâu phải chuyện dễ dàng?
“Rất vất vả. Nhưng cảm giác được làm chỗ dựa cho ai đó không đến nỗi tệ!”
Quả thực là như vậy. Nếu chỉ có một mình, hẳn là cô sẽ đêm ngày đắm chìm trong nỗi đau mất đi bố mẹ. Nhưng vì có thêm em trai nên cô không thể ích kỷ như vậy, không thể bỏ mặc sự sống chết của nó.
“Anh cũng vậy.” An Diệc Thành đáp qua loa, sau đó anh nhắm mắt, có vẻ muốn ngủ thêm một lát.
Không bao lâu sau, Giản Ngưng sinh hạ một cô công chúa. An Diệc Thành dẫn con trai tới nhà Cố Trường Dạ thăm hai mẹ con họ.
Nhóc Minh Gia nhìn chằm chằm đứa bé hồi lâu, sau đó giật giật tay áo bố, khẽ hỏi: “Bố, lúc con mới sinh ra trông cũng thế này ạ?”. Nhỏ quá đi mất! Nhỏ đến nỗi cậu bé không dám chạm vào.
“Ừ! Cũng bé tí như thế đấy!” An Diệc Thành cười đáp.
“Bố thật vĩ đại! Có thể nuôi con lớn thế này!” Bạn nhỏ Minh Gia nhất thời xúc động.
Hai bố con đang nói chuyện thì đứa trẻ đột nhiên mở mắt, sau đó khóc òa lên. Tuy rằng tiếng khóc không lớn nhưng vẫn khiến người nghe cảm thấy bứt rứt khó chịu.
Cố Trường Dạ đang tiếp chuyện với khách khứa bên ngoài, nghe thấy con khóc, lập tức chạy vào. Anh ta chần chừ một lát mới bế đứa trẻ lên, động tác cực kỳ gượng gạo.
Lần đầu tiên thấy Cố Trường Dạ có biểu hiện lúng túng như vậy, An Diệc Thành bèn đi tới, vỗ vai anh ta, ý bảo để đứa trẻ cho anh bế. Cố Trường Dạ quả thực không dám có bất cứ hành động gì, sợ mình làm sai, vì thế anh ta đành cẩn thận giao con gái cho An Diệc Thành.
An Diệc Thành ôm lấy đứa bé, khẽ dỗ dành, một lát sau thì tiếng khóc ngừng hẳn. Đứa bé nhắm mắt lại, ngoan ngoãn ngủ tiếp. Anh đặt nó xuống giường rồi dẫn Minh Gia rời khỏi phòng.
Nhưng nhóc Minh Gia lần đầu tiên trông thấy trẻ sơ sinh, cảm thấy vô cùng kỳ diệu, bèn nói với bố: “Con muốn ở lại xem em gái!”.
An Diệc Thành gật đầu, Minh Gia thích thú quay trở lại phòng.
Cố Trường Dạ lúc này cũng đi ra: “Cậu vẫn còn dây dưa với người phụ nữ đó?”.
“Ừm.”
“Định làm thế nào, cậu nên suy nghĩ cho kỹ. Cứ trông Minh Khải mà làm gương, đừng coi thường phụ nữ. Phụ nữ giống như một chiếc lò xo, khi bị chèn ép quá mức sẽ dẫn đến hai khả năng. Một là hỏng; hai là bật lại, quẳng mọi thứ nó nhận được vào mặt kẻ đã chèn ép nó. Mà cả hai kết quả đều không phải thứ mà đàn ông chúng ta muốn thấy.”
“Chuyện của em với các anh khác nhau.” An Diệc Thành tựa hồ không muốn nhắc tới vấn đề này.
Cố Trường Dạ cười, không nói gì thêm nữa mà đi ra ngoài.
Có lẽ lúc này anh ta muốn ở bên cạnh vợ?
Vợ, con, đó mới là gia đình.
An Diệc Thành nhếch khóe miệng, nở một nụ cười khiên cưỡng.
Anh nói mình khác với Cố Trường Dạ, khác với Lạc Minh Khải, nhưng khác ở điểm nào đây? Chẳng phải chính anh cũng từng có ý nghĩ muốn trả thù cô hay sao? Cô làm đảo lộn cuộc sống của anh, khiến anh phải hứng chịu mọi nỗi đau khổ, nhưng cô lại hoàn toàn không biết những việc mình gây ra. Chính vì không biết, nên trở thành vô can!
Mỗi khi ngồi trong căn nhà ẩm mốc, ôm đứa con đang không ngừng khóc, anh thật sự hận cô, hận đến nỗi ruột gan đau thắt lại. Anh tự nhủ, nhất định sẽ trả cho người phụ nữ ấy toàn bộ nỗi đau mà anh phải gánh chịu. Nhưng cuối cùng thì sao? Người chịu thiệt thòi lại là đứa trẻ...
Nhóc Minh Gia đi ra ngoài, trông thấy An Diệc Thành đứng thất thần, cả người toát lên vẻ lạnh lùng xa cách. Cậu bé sợ hãi hồi lâu mới dám lên tiếng: “Bố...”.
An Diệc Thành định thần lại: “Gì thế?”.
Minh Gia lắc đầu: “Vừa nãy vẻ mặt bố rất đáng sợ...”.