“Đúng vậy, trong hồ sơ điền như thế, Lâm tiểu thư mới tham gia hai ngày trước. Nếu như ngài muốn biết cô ấy ở đâu thì còn phải chờ vài ngày nữa.”
Thường Trữ Viễn nghe thấy Lâm Trinh Lan chạy đi tham gia buổi “Họp mặt xem mắt” thì không còn nghe thấy thám tử tư nói gì nữa. anh một lòng chỉ nghĩ tới chuyện: cô chạy đi xem mắt sao? Cô muốn gả cho người khác?
“Bởi vì ngài cung cấp quá ít thông tin nên chúng tôi cần nhiều thời gian hơn để điều tra.”
Thật ra thì người của văn phòng thám tử tư đã làm việc rất tốt rồi, Thường Trữ Viễn chỉ cung cấp có tên họ và một tấm hình. Chỉ với hai thông tin như thế mà tìm người thì chẳng khác nào mò kim đáy bể.
“Cô ấy muốn đi xem mắt...” Thường Trữ Viễn từ trong mộng tỉnh lại.
“Thường tiên sinh ngài yên tâm, chúng tôi đã cho người lẻn vào buổi hoạt động đó rồi...”
Thám tử tư mới nói được một nửa thì bị Thường Trữ Viễn cắt ngang: “Tôi muốn đi.”
“Hả?”
“Tôi nói, để cho tôi đi!”, Thường Trữ Viễn kiên quyết nói.
Ngày diễn ra buổi “họp mặt xem mắt”, Lâm Trinh Lan bị Lý Nhã Đường quay cuồng một phen, Lý Nhã Đường trang điểm một cách tỉ mỉ cho cô còn mang theo một bộ lễ phục màu hồng phấn. Sau khi mọi việc đã xong, Lâm Trinh Lan trở nên vô cùng đáng yêu.
Có lẽ cô không đẹp bằng “Mỹ nữ hiện đại” nhưng tuyệt đối sẽ dấy lên dục vọng của đàn ông.
Buổi họp mặt diễn ra ở một nhà hàng, người chủ trì bao toàn bộ tầng trệt ở đó, sau đó chia nam nữ thành mấy nhóm nhỏ, mỗi nhóm chơi một trò chơi khác nhau.
Dụng ý của mấy trò chơi này không phải là tranh thắng thua mà là nhằm đánh tan sự ngại ngùng của mọi người, để họ có thể chủ động nói chuyện với người mình thích.
Hội trường được chuẩn bị theo kiểu tiệc đứng của Châu Âu, có một ít điểm tâm và rượu được bày ra, cánh đàn ông muốn phục vụ cho người phụ nữ mà mình thích thì nhân dịp này thể hiện sự dịu dàng tỉ mỉ của bản thân.
Người bình thường sẽ cho là chỉ có người lớn tuổi chưa tìm được nửa kia mới tìm đến chỗ này nhằm tìm kiếm đối tượng lập gia đình. Nhưng khi Lâm Trinh Lan tới đây mới phát hiện thật ra ở đây cũng có người vì công việc quá bận rộn hoặc không muốn lãng phí thời gian chơi trò chơi tình yêu mà tham gia vào đây.
Giống như lần hoạt động này độ tuổi trung bình của phái nữ ở đây là hai mươi lăm cho nên người hai mươi bảy tuổi như Lâm Trinh Lan xuất hiện cũng không phải là chuyện kì quái. Độ tuổi trung bình của phái nam cũng đã ba mươi mốt tuổi.
“Hảo Duyên” không hổ danh là công ty có nhiều năm kinh nghiệm trong việc tổ chức những buổi họp mặt làm quen, mặc dù độ tuổi của người tham gia cũng không còn nhỏ nhưng họ vẫn có thể bày ra trò chơi thích hợp, không làm mọi người cảm thấy bị bêu xấu hoặc quá trẻ con. Lâm Trinh Lan chơi mấy trò này đều cười ha ha, có trời mới biết đã bao nhiêu năm rồi cô không được chơi đùa vui vẻ như vậy.
Lâm Trinh Lan thừa lúc giờ giải lao đi đến một cái bàn cầm ly rượu lên uống...Một người đàn ông hơn 30 tuổi tới làm quen với cô: “Xin chào, tôi họ Trần, tên đầy đủ là Trần Khải Văn, tôi có thể được phép biết tên của quý cô không?”
Trong hội trường mỗi người lấy một con số làm tên gọi, nếu như muốn biết tên họ thật của đối phương thì chỉ có thể nhân lúc giờ giải lao mà đi hỏi.
“Xin chào, tôi tên là Lâm Trinh Lan.” Lâm Trinh Lan trả lời.
Trần Khải Văn là người cùng chơi trò “Điện ảnh hải sao” với cô, hai người rút trúng tờ “Ông bà Smith”. Mặc dù có một lần đoán sai nhưng sau đó hai người lại vô cùng ăn ý nên không bị phạt.
“Mới vừa rồi cô chơi hay quá, hơn hai phần ba đáp án là do cô trả lời rồi.” Trần Khải Văn ngưỡng mộ nói.
“Tôi thích xem phim điện ảnh!” Lâm Trinh Lan mỉm cười đáp: “Anh cũng rất giỏi, tôi nhớ anh cũng đáp trúng rất nhiều.”
“Bởi vì tôi cũng thích xem phim điện ảnh!” Trần Khải Văn nói.
Hai người có sở thích giống nhau nên bàn luận rất hăng say, những hội viên khác cũng tụm năm tụm ba lại nói chuyện phiếm. Cũng trong lúc đó, nhân viên làm việc cũng vội vàng chuẩn bị một hoạt động khác nên không ai chú ý tới có một người đang lẻn vào.
Vốn là Thường Trữ Viễn muốn thế chỗ cho nhân viên của văn phòng “thám tử tư của B&R” để vào hội trường nhưng “Hảo duyên” lại kiểm tra gắt gao thân phận của người tham gia. Lúc này đăng ký thành viên cũng không thể tham gia vào buổi họp mặt này còn có thể bị Tào Tâm Ngọc phát hiện, nên Thường Trữ Viễn chỉ có thể nghĩ cách khác.
Cuối cùng anh nghĩ ra được một cách, chính là cho nhân viên của văn phòng “thám tử tư của B&R” làm nội ứng, lén lút hỗ trợ cho anh lẫn vào trong hội trường.
Nếu như Thường Trữ Viễn không quá gấp gáp thì nhân viên đó sẽ nắm lấy cơ hội này theo dõi Lâm Trinh Lan, tìm ra chỗ ở hiện nay của cô, nhưng Thường Trữ Viễn không thể đợi được nữa ngay cả một giây anh cũng không làm được.
Ở bên trong có người tiếp ứng, Thường Trữ Viễn thành công lẻn vào hội trường. Rõ ràng trong hội trường có hơn mấy chục người nhưng anh chỉ nhìn một cái là có thể tìm thấy Lâm Trinh Lan.
Với sự trợ giúp của nội ứng, Thường Trữ Viễn thuận lợi lẻn vào trong anh ung dung nhắm hướng hai người kia đi tới. Trên mặt anh mặc dù là nụ cười nhàn nhạt, nhưng thật ra khi nhìn thấy cô và người đàn ông kia cười nói với nhau thì đỉnh đầu anh đã bốc khói.
Đáng ghét! Tại sao cô chưa bao giờ cười với anh như vậy. Thường Trữ Viễn bất mãn nghĩ.
Lâm Trinh Lan đang trò chuyện hăng say, không chú ý tới có một người đàn ông đang đi về phía mình.
Thường Trữ Viễn bất mãn vì bị cô bỏ rơi, anh nói: “Em có khỏe không?”, và vô cùng hài lòng khi nhìn thấy sự kinh ngạc trên mặt cô.
“Chúng ta ra chỗ khác nói chuyện được không?”, Thường Trữ Viễn mỉm cười nói.
Trần Khải Văn phát hiện vẻ mặt khác thường của Lâm Trinh Lan, anh nói: “Ha ha, bí mật như vậy à? Không thể nói ở đây sao?”
Thường Trữ Viễn không để ý tới anh, lại hỏi Lâm Trinh Lan một lần nữa: “Được không?”
Mặc dù cô không biết tại sao Thường Trữ Viễn đột nhiên xuất hiện ở đây, nhưng sống chung với anh nhiều năm cô hiểu rất rõ anh. Bộ dạng của anh lúc này chính là đang tức điên lên được!
“Thật xin lỗi.” Lâm Trinh Lan nói lời xin lỗi với Trần Khải Văn, sau đó theo sát Thường Trữ Viễn rời đi.
Trần Khải Văn cảm thấy kỳ quái! Nhưng nghĩ tới việc dù sao ở đây cũng đông người, người đàn ông kia cũng không dám làm gì cô ấy nên mới không ngăn cô lại.
Chỉ là... Người đàn ông kia tại sao lại xuất hiện ở hội trường này? Bằng vẻ ngoài xuất sắc như thế thì khi xuất hiện ở đây phải đưa đến sự náo nhiệt không nhỏ mới đúng! Trần Khải Văn nghi ngờ.
Thường Trữ Viễn dẫn Lâm Trinh Lan ra khỏi tầm mắt Trần Khải Văn, sau đó lập tức mang cô ra khỏi hội trường, đi vào lối thoát hiểm trong cầu thang.
Hai người đứng đối diện nhau, không khí nặng nề báo hiệu mưa bão sắp đến khiến Lâm Trinh Lan không dám ngẩng đầu lên, chỉ có thể dùng đỉnh đầu của mình hướng về phía Thường Trữ Viễn.
Cô mặc lễ phục màu hồng, đeo lên trang sức trang nhã…những thứ này cứ như chọc vào mắt Thường Trữ Viễn, anh hận không thể một ngụm nuốt cô vào bụng, không bao giờ để người khác có thể thấy được vẻ đẹp của cô.
Còn Lâm Trinh Lan thì sợ tới mức không dám nói tiếng nói, cô chỉ lo lắng anh lại mắng cô: “Người đàn bà xấu xí”.
Thường Trữ Viễn kích động nói không nên lời, mấy ngày nay anh lo lắng sẽ mất đi cô, không bao giờ được nghe tiếng nói của cô nữa, rốt cuộc vào giây phút này anh đã có thể bình tĩnh lại.
Thường Trữ Viễn không thể tiếp tục nhẫn nại được nữa, anh bước một bước thật dài tiến lên, đem Lâm Trinh Lan ôm vào trong ngực, cúi đầu hôn lên đôi môi tản ra mùi hương trái cây thơm ngọt.
“Ưm...” Cảm giác khi hôn cô thật sự quá tuyệt vời, quá say lòng người, Thường Trữ Viễn không tự chủ được phát ra một tiếng rên thỏa mãn.
Môi anh nóng bỏng linh động càn quấy môi cô, đầu lưỡi thăm dò thật sâu vào trong miệng cô, càng hôn càng sâu, kích thích điên cuồng đến mức cô không thể nào đứng vững trên đôi chân của mình.
Khi hôn nhau, trong lòng hai người chỉ có duy nhất một cảm giác, chính là sự nhớ nhung mãnh liệt đối với người trước mắt.