hợp với tiết tấu của anh nhưng không có cách nào làm được, toàn thân cô không tự chủ được căng cứng lên, bao lấy anh thật chặt.
“Quá chặt!” Thường Trữ Viễn khẽ rít một tiếng qua kẽ răng. Cho dù anh có không cam lòng như thế nào thì anh cũng phải dừng lại, chờ cho cô thích ứng rồi mới động tiếp.
“A! Thật sâu... Đừng chạm vào đó...” Cả người Lâm Trinh Lan run lên.
Bình thường tính tình của anh rất tốt nhưng bây giờ anh lại cố tính chạm vào nơi mẫn cảm nhất của cô, làm ái dịch của cô không ngừng trào ra ngoài, bôi trơn lối vào.
Thường Trữ Viễn thích làm nhất một chuyện, đó chính là tìm cách trêu chọc Lâm Trinh Lan. Bây giờ cô đang cầu xin anh, điều đó lại càng làm cho anh muốn đùa giỡn cô hơn.
Anh ngừng lại, chỉ là không ngừng thăm dò cô từ mọi gốc độ, từng nơi từng nơi một, giống như đang khám phá một hòn đảo xa lạ, làm cô không ngừng thở gấp, cầu xin anh thương tiếc.
“Đừng mà... Đừng như vậy...”
“Không phải em muốn anh chạm vào chỗ khác sao? Thì ra em thích nơi này?” Thường Trữ Viễn nói xong lại điều chỉnh góc độ, không ngừng dùng sức tiến vào.
Cô cũng không kìm nén được nữa mà khóc lên: “Hu Hu... anh thật quá đáng...”
Thân dưới tê dại, cả hai chân và eo của cô cũng bủn rủn, xương chậu đau nhức, tử cung giống như đang ở trước kì sinh lý khẽ co rút đau đớn, u cốc càng không ngừng gắt gao ôm lấy cự vật cứng rắn của anh.
Rất thoải mái, thoải mái đến thống khổ, cô sụt sùi khóc.
Người đàn ông mang đến cho cô trận kích thích này lại không chịu buông tha cô, vừa không ngừng đâm sâu vào trong vừa kéo dài cao trào kích tình.
“Thả lỏng một chút.” Thường Trữ Viễn ra lệnh. Nhìn cô rơi nước mắt, lòng anh như có cái gì đó len lỏi vào, vừa ấm áp vừa chân thực.
Anh nghiêng người hôn lên đôi môi đỏ thắm đã bị gặm nhấm suốt đêm của cô, đầu lưỡi không ngừng quấn quýt lấy nhau. Anh chờ khi u cốc của cô không ngừng co rút thì phần thân dưới lại một lần nữa cọ sát vào nơi mẫn cảm nhất của cô.
Thường Trữ Viễn tương đối hài lòng với cách này vì anh không cần lo lắng mình quá kích động mà làm tổn thương đến nơi mềm mại đó, đồng thời còn có thể hưởng thụ hết vẻ đẹp của cô.
“Hu hu...” Cô khóc thút thít bắt đầu phản kháng lại nhưng lại không có sức lực để chống lại anh, ngược lại càng kích thích ham muốn thú tính của anh.
Thường Trữ Viễn lại bắt đầu luật động, liên tục đưa đẩy vào sâu trong u cốc của cô, đồng thời cảm thấy thật đáng tiếc, cô vẫn không có cách nào hoàn toàn phối hợp với anh, khả năng kiềm chế của cô vẫn rất kém, nếu không khẳng định cả hai có thể lên tới đỉnh điểm của khoái lạc.
Anh kéo dài thời gian, không ngừng ở trong tiểu huyệt rút ra, chen vào, khiến ái dịch không ngừng chảy ra từ chỗ hai người kết hợp với nhau thấm ướt cả ra giường.
Luật động liên tục lặp lại, cuối cùng anh cũng đạt tới cao trào khoái cảm.
Hai tay Thường Trữ Viễn mở rộng hai chân cô ra, phơi bày tư thế kích tình trước mặt anh. Cái tư thế này làm cho anh có thể nhìn rõ cự vật của mình không ngừng ra vào trong cơ thể cô, cũng có thể nhìn thấy u cốc của cô đang bao quanh vật nam tính đó như thế nào.
Mỗi một cái đưa đẩy cũng làm cho anh nghe thấy tiếng chất lỏng cùng tiếng hai cơ thể va chạm vào nhau.
Dưới sự kích thích của thị giác và thính giác, anh không thể chịu đựng được nữa, từ từ gia tăng tốc độ, đẩy nhanh động tác, chuẩn bị đạt tới cao trào.
Tiếng rên rỉ của cô dần dần thay đổi, dưới sự âu yếm của anh càng làm cho cô trở nên mất hồn, chỉ có thân thể vẫn tiếp tục cùng anh giao hoan.
Lúc này cô không thể nhìn rõ ánh mắt của anh, cũng không thể nghe thấy tiếng rên dâm mỹ của mình. Cô chỉ có thể cảm nhận cự vật của anh đang chôn sâu trong cơ thể, kéo cô đạt tới đỉnh điểm.
Tiểu huyệt của cô thật mê người làm cho anh không ngừng đắm chìm trong đó hết lần này tới lần khác! Dưới sự co rút không ngừng của u cốc, Thường Trữ Viễn có chút hoảng loạn. Điều đó khiến anh càng thêm điên cuồng.
Anh nâng mông cô lên, dùng sức nắm lấy thắt lưng cô, đồng thời xỏ xuyên qua cô một cách mạnh mẽ.
Nhiệt độ trong phòng rất mát mẻ nhưng thân thể quấn quýt của hai người lại phủ một tầng mồ hôi. Lửa dục vọng đang thiêu đốt hai người.
Bỗng chốc, một dòng điện từ chỗ hai người kết hợp tác động tới toàn thân cô, làm cả người cô co rúm lại như bị điện giật.
“A…” Anh quá nhanh quá mạnh! Toàn thân cô căng cứng, cổ không ngừng ngửa về phía sau, thét lên một tiếng trước khi đạt tới cao trào.
Trong lúc cô đạt tới cao trào, anh cũng làm một cuộc chạy nước rút, không ngừng đâm sâu vào điểm mẫn cảm của cô.
Cơ thể cô không ngừng co rút, chất lỏng nóng bỏng phun trào vào trong u cốc của cô. Không biết đây đã là lần thứ mấy trong đêm nay.
Hai tay Thường Trữ Viễn ôm chặt thân thể cô, làm cô gắn chặt vào mình, giống như muốn nuốt trọn cô. Cho đến khi anh cũng đạt tới cao trào, toàn bộ tinh hoa cũng bắn hết vào trong cô nhưng anh vẫn không có ý định rời khỏi đó.
Một lúc lâu sau đầu óc Thường Trữ Viễn mới thoát khỏi sự mê hoặc, anh vỗ vỗ mông cô, làm cho cái miệng nhỏ bên dưới của cô hút chặt lấy anh hơn trong vô thức. Để nó hấp thu tất cả ái dịch mà anh vừa bắn ra.
Thường Trữ Viễn không phủ nhận, anh tương đối hưởng thụ cái cảm giác ái dịch được rót vào trong cơ thể cô. Giống một người chưa ăn bánh tráng miệng thì chưa coi là kết thúc bữa ăn, nếu như anh không đem ái dịch của mình rót sâu vào trong cơ thể cô thì giống như việc làm tình này mới làm được một nửa.
Sau khi kích tình qua đi, Thường Trữ Viễn đã tỉnh táo lại. Ánh mắt anh bình tĩnh nhìn chằm chằm vào người phụ nữ bên dưới.
Dáng dấp của cô thật ra cũng chẳng đẹp gì. Tùy tiện tìm vài người trong công ty anh thì cũng xinh đẹp hơn cô.
Lông mày, mắt, mũi, tất cả ngũ quan của cô đều không chỗ nào đặc biệt.
Nhưng không biết tại sao, chỉ cần nhìn thấy gương mặt ngủ mê man của cô thì anh lại muốn hung hăng yêu thương cô.
Sau khi phát tiết dục vọng xong, Thường Trữ Viễn vẫn không lui ra khỏi thân thể cô. Anh cẩn thận ôm cô từng li từng tí điều chỉnh lại tư thế nằm, để cô vùi đầu vào trong ngực anh. Cảm giác ôm trọn lấy người cô như vậy thật thoải mái.
Anh nhẹ nhàng hôn lên gò mà và vành tai cô, đây là hành động anh thường làm sau khi hoan ái. Sắc mặt của người phụ nữ này từ trước tới giờ luôn tái nhợt, chỉ có sau khi say hoặc sau khi hoan ái mới hồng lên được một chút, anh yêu chết vẻ mị hoặc của cô lúc này.
Ngay cả Thường Trữ viễn cũng không phát hiện ra, mỗi lần anh nhìn khuôn mặt tươi cười của cô thì ánh mắt của anh cũng trở nên dịu dàng hơn.
Thường Trữ Viễn hôn cô một hồi rồi xiết chặt cánh tay lại, khóa cô lại trong ngực mình rồi mới hài lòng chìm vào mộng đẹp.
Cảnh sắc tươi đẹp bên ngoài bị rèm cửa sổ cản lại, trong không gian u ám chỉ có tiếng điều hòa, đúng 8 giờ sáng Thường Trữ Viễn thức giấc.
Đồng hồ sinh học của anh từ trước đến giờ luôn chạy rất đúng, cho dù là đêm hôm trước có ngủ trễ hoặc rất mệt mỏi thì hôm sau đúng 8 giờ anh anh cũng sẽ tỉnh dậy.
Anh đưa tay sờ bên cạnh theo thói quen nhưng lại không có gì. Mở mắt, trong đôi mắt anh tràn ngập sự giận dữ.
Đồng hồ sinh học của anh luôn chạy rất đúng nhưng đồng hồ sinh học của Lâm Trinh Lan còn chạy chính xác hơn anh. Cô luôn dậy sớm hơn anh nửa tiếng, cho nên khi anh thức dậy thì cô đã không còn ở đây.
Hôm qua Thường Trữ Viễn mới đi công tác nước ngoài về nên hôm nay được nghỉ một ngày để điều chỉnh lại việc chênh lệch múi giờ. Anh có thể tiếp tục ngủ nhưng bây giờ đã tỉnh rồi thì làm sao có thể ngủ tiếp được. Anh dứt khoát xuống giường.
Đánh răng, rửa mặt sau đó đi tắm, Thường Trữ Viễn khoác áo ngủ đi tới phòng ăn. Bữa sáng để trên bàn vẫn còn ấm, bánh bao, trứng và một dĩa salad, bên cạnh còn có một ly cà phê nóng. Anh ngồi xuống bắt đầu ăn sáng.
Bọn họ qua lại với nhau đã được bảy năm, sau khi anh xuất ngũ thì bắt đầu ở chung, đến nay cũng được bốn năm rồi nhưng anh vẫn không cảm thấy chán ghét cô.
Lúc mới bắt đầu ở chung, anh cho rằng anh sẽ rất nhanh chán cô nhưng không ngờ đã mấy năm trôi qua, anh vẫn không cảm thấy thỏa mãn!
Giống như sáng nay, rõ ràng tối qua anh đã rất thỏa mãn như sáng nay khi tỉnh dậy không thấy cô đâu, anh lại cảm thấy khó chịu! Nhưng mà người đề nghị chia phòng là anh, cho nên anh không dám mở miệng nói muốn ở cùng phòng với cô.
Dù không làm tình thì anh cũng muốn ôm cô ngủ, dù không ôm cô ngủ thì cũng muốn cô ngủ bên cạnh mình... Những lời này anh không thể nào nói ra miệng được.
Đến nay, chỉ cần anh không thể hiện ham muốn có cô thì cô vẫn luôn ngủ ở phòng của mình. Thậm chí nếu như anh không cố ý làm cô không xuống giường được thì cô vẫn sẽ cố gắng kéo lê thân thể mệt mỏi về phòng của mình.
Cô đang trốn nợ sao? Anh đáng sợ đến thế sao?
Có lúc Thường Trữ viễn thật sự muốn hét vào tai cô nhưng anh là người đặt ra nguyên tắc nên mỗi lần như thế, anh chỉ có thể hờn dỗi nhìn chiếc giường trống không.
Sau khi ở chung với Lâm Trinh Lan, Thường Trữ viễn mới biết thế nào là “Gậy ông đập lưng ông”!
Ở chung với cô, không có việc gì diễn ra như anh dự đoán, mỗi yêu cầu đặt ra cho cô cuối cùng lại chính là hành hạ bản thân anh!
Thường Trữ viễn không biết tại sao mình là biến thành thế này? Nhưng nếu bắt anh buông tay thì đó là chuyện không thể nào.