Khang Duật thừa thắng xông lên, quả nhiên là bị nghiền rồi. Tôi đột nhiên nhận ra anh rất thích làm cái trò này, dùng mọi thủ đoạn đen tối để đả kích đối phương, ngày hôm nay thì đặc biệt man rợ.
Tôi đổ mồ hôi lạnh, lẽ nào là kích thích quá độ, nảy sinh thêm một vũ trụ khác?
Tên sói ngoại quốc vẫn không cam tâm, có thể nhận ra là cậu ấm nhà giàu bị chiều hư đây mà.
“Duke, tôi hoàn toàn có thể khiến bố tôi bỏ đi chức phó cơ trưởng của cậu!”
Tôi rít lên chói tai, rồi đấy, rốt cuộc cũng tới rồi, bắt đầu giở trò dùng thân phận áp bức người khác rồi đấy.
Khoan đã, nói như vậy, có nghĩa là Khang Duật thắng rồi sao, trong lòng cảm thấy rất vui.
Không chỉ riêng tôi, mọi người nghe thấy, tầm mắt lập tức dời đi, hướng về phía Mark.
Mặt mũi anh ta trắng bệch, li rượu trong tay gần như suýt bị bóp nát.
Nhưng mà tôi chỉ vui vẻ được vài giây đồng hồ, nhớ lại lời của tên sói ngoại quốc kia, lại lo lắng, kéo lấy áo Khang Duật – “Duật, đừng nói nữa, đừng kích động anh ta làm gì!”
Phó cơ trưởng, người ta mất bao nhiêu năm mới có thể giành được, trong khi năm nay anh chỉ vừa ba mươi, quả thật không dễ dàng.
Khang Duật nắm chặt tay tôi, hơi ấm từ lòng bàn tay anh lập tức truyền khắp toàn thân.
Anh hừ lạnh nói – “Muốn tôi bán vợ cầu vinh, cậu nên tỉnh đi là vừa!”
Nghe anh nói vậy, tôi thật sự cảm thấy rất xúc động, cho dù rất sốt ruột, rất muốn giúp anh, nhưng những lời này khiến tôi xúc động đến không biết làm gì.
Cùng lắm thì tôi nuôi anh!
Sói ngoại quốc bị Khang Duật chặn lại, khí thế càng yếu ớt.
Tôi làm mặt quỷ với anh ta, mắng thầm – “Đồ chết tiệt! Không biết xấu hổ!
Anh ta đứng như phỗng, vẻ mặt bối rối, như thể vô cùng phiền não, đoán chừng là không tìm được cách nào để áp chế Khang Duật, bỗng nhiên òa ra la lối khóc lóc.
“Tôi mặc kệ, tôi bất chấp, tôi chỉ muốn cô ấy!”
Tôi chửi cho, chưa từng gặp người không biết xấu hổ hơn anh ta, cũng chưa từng thấy ai mặt dày thế này, chỉ muốn xông lên cho anh ta hai cái bạt tai vào mặt.
Mọi người ở đây hình như cũng cảm thấy anh ta đã hơi quá trớn, muốn cướp vợ người khác, lại còn đe dọa, mặt dày mày dạn đến thế là cùng, thật là làm mất thể diện cả dòng họ.
Đang lúc con sói ngoại quốc này định nổi khùng, muốn kéo tôi ra khỏi người Khang Duật tức thì có một quát vừa giận dữ, vừa không thiếu uy nghiêm vang lên như sấm.
“Leo, mau xin lỗi Duke cho cha! Ngay lập tức, NGAY! Ai cho con quyền có thể tự tiện thay đổi quyết định của ta hả?”
Một câu này vang lên, khiến mọi người đều nhìn về ông.
Tuy rằng tôi không nhận ra ông cụ ngoại quốc đang bước về bục chủ trì hội nghị kia là ai, nhưng nhìn bề ngoài, có thể dễ dàng nhận ra đó là cha của tên sói ngoại quốc.
“Chủ tịch, chào buổi tối!”
Tát cả đồng nghiệp của Khang Duật đều cúi đầu hỏi thăm.
Cho dù tôi không đoán được thân phận của ông ra, nhưng cũng bị cảnh thăm hỏi kính cẩn này khiến kinh hoảng.
Sói ngoại quốc thấy cha như chuột gặp mèo, khí thế toàn bộ mất sạch, – “Cha, con…”
“Thằng con hư đốn này, mày quên rồi sao? Mười năm trước ai đã cứu mạng mày hả?”
Anh ta nhìn thoáng qua Khang Duật – “Là Duke!”
Hả? Tôi cũng cả kinh, nhìn sang Khang Duật.
Anh khẽ nháy mắt với tôi.
Thì ra là còn có chuyện này.
Tôi an tâm trong lòng.
Nhưng mà nghĩ đến chuyện Khang Duật là ân nhân cứu mạng của sói ngoại quốc, thế mà anh ta không an phận tơ tưởng đến tôi, còn muốn dùng gia thế đè áp người khác, càng thêm tức giận.
“Anh cứu anh ta làm gì, cứ mặc anh ta chết quách cho rồi!” – Bằng không, cũng không có chuyện như ngày hôm nay.
Anh ghé sát tai tôi, thấp giọng nói – “Anh làm sao biết cậu ta sẽ thích em chứ, lúc cứu cậu ta, cũng chỉ vì muốn lợi dụng, để cuộc sống thoải mái hơn thôi!”
Tôi rét run…
Hiểu rồi!
Sau đó, vị chủ tịch đã quá bảy mươi này la mắng sói ngoại quốc một trận nên thân. Tôi còn nghĩ, mắng làm gì? Phải đập một trận mới được! Sau nghĩ lại, nước ngoài và Trung Quốc không giống nhau, đánh con là phạm pháp.
Tôi buồn rầu cực kì, mắng thôi sao hết tức được.
Kết quả, sói ngoại quốc òa ra khóc như trẻ con.
Tôi chửi tục, thế mà còn khóc? Mặt dày N lần.
Một người trung niên dáng vẻ trông giống một thư kí đưa sói ngoại quốc đi, chuyện tranh chấp coi như dừng ở đây.
Một lúc sau, ngài chủ tịch bước tới.
“Duke, thật xin lỗi, nó đã bị tôi làm hư!”
Khang Duật thế mà lại hừ một tiếng, tiếng hừ này làm tôi rét run.
Đại ca à, ông ấy là ông chủ của anh đấy, còn là ông chủ lớn nhất nữa.
Chủ tịch chẳng có vẻ gì là mất hứng, vẫn nở nụ cười, vô cùng tán thưởng, vỗ vỗ vai Khang Duật – “Quả thật cậu đã cho tôi thấy được dũng khí của người Trung Quốc, rất đáng nể!” – Nói xong, ông bật ngón cái, sau đó nhìn sang tôi.
Đôi mắt sáng lên – “Đây là cô vợ của cậu đấy à?”
Ông ấy nói bằng tiếng Trung, giọng rất ấm áp.
Ghê chưa kìa, ông ấy còn biết nói hai chữ ‘cô vợ’ đấy.
Khang Duật gật đầu – “Đúng vậy!”
Tôi vội vàng bước tới ân cần hỏi thăm ông ta, tất nhiên phải chào hỏi cho tốt, phải giữ lại hình ảnh cho Khang Duật mới được.
“Rất vui vì được gặp ngài!” – Tôi nói tiếng Trung sau đó nghĩ lại thấy không hợp, phải dùng tiếng Anh mới đúng – “N…”
“Không cần, tôi biết tiếng Trung mà, nhưng cũng cần phải học nhiều, Trung Quốc quả là thứ tiếng khó học nhất thế giới!” – Nói xong cười sang sảng.
Ông cười xòa, không khí dịu hẳn đi, mọi người cũng cười theo.
Thế mới nói, lãnh đạo quả là tối cao, cười một cái thì chuyện gì cũng coi như không có, giống như là dùng gôm tẩy sạch.
Bữa tiệc vẫn tiếp tục, tôi cũng không thấy tên sói ngoại quốc kia ra đây lần nào nữa.
Mấy phút sau, Khang Duật nhận được thông báo chính thức lên phó cơ trưởng từ chủ tịch, trái tim tôi cuối cùng cũng hạ cánh an toàn.
Thừa dịp anh đang nhận sự chúc mừng của các đồng nghiệp, tôi đưa Cách Cách ra ngoài cho thoáng khí.
***
Buổi tiệc tối nay như thể đang từ thiên đàng rơi xuống địa ngục, rồi từ địa ngục bay lên thiên đàng, sau đó lại rớt xuống địa ngục, lên lên xuống xuống như vậy, sớm đã lấy hết toàn bộ hỉ nộ ái ố một đời, cả người không có tí tinh thần nào.
Cách Cách đang ăn kem, không để ý đến mẹ. Tôi nghĩ chắc con bé vẫn đang còn dỗi chuyện ban nãy nên đưa con ra ngoài hóng mát.
Từng cơn gió thổi đến, chỉ muốn bữa tiệc mau kết thúc, để tôi còn sớm được về nhà ngủ nghỉ.
“Phúc Tấn chị dâu, uống nữa này!”
Tôi quay đầu lại – “Lại là cậu!”
Chính là cậu đồng nghiệp bảo tôi ‘chơi được lắm’ đây mà, tôi nhận li rượu trong tay cậu – “Cám ơn!”
“Phúc Tấn chị dâu, sức quyến rũ của chị là vô cùng tận!”
Tôi nhấp li – “Có thể không nói tới chuyện này hay không?”
Tôi mất mặt thế còn chưa đủ hay sao?
“Hì hì, không có gì đâu mà. Xã hội bây giờ, cho dù là trong hay ngoài nước, phụ nữ được theo đuổi là chuyện bình thường, có kết hôn rồi hay chưa cũng vậy!
Tôi liếc mắt nhìn, thấy cậu ta có vẻ rất cởi mở – “Quên hỏi, cậu tên gì nhỉ? Thật ngại quá, từ nhỏ tôi đã không giỏi nhớ tên người khác!”
“Lôi Kiều, tên tiếng Anh là Richard, em và Vương Gia đã biết nhau từ sớm, cùng tham gia dự thi ở Thượng Hải, sau đó sang Đức để huấn luyện đấy!”
Tôi bất ngờ – “Thì ra cậu chính là một trong ba người đó đấy à?”
Cậu ta gật đầu – “Vâng, cho nên, kì thật em biết chị từ lâu rồi!”
“Hả?” – Tôi sửng sốt.
“Quả thật ba năm rất vất vả, huấn luyện kín, nhìn qua nhìn lại chỉ có máy bay và huấn luyện viên, cho nên em và bọn Vương Gia liền có tình cảm như đồng đội!” – Cậu ta cảm thán, tựa hồ như đang hoài niệm về những ngày ở Đức.
“Cậu nói cậu đã biết tôi từ trước, là ý gì?”
Lôi Kiều ám muội nhìn tôi, – “Ba năm trước Vương Gia phóng bức ảnh chụp chị tới cỡ lớn nhất, treo ngay trên tường phòng ngủ, sớm muộn gì cũng phải ghé qua, sao lại không biết chứ!”
Tôi há hốc, thật đáng ngạc nhiên.
“Mỗi lần chat video với chị, anh ấy đều chụp lại màn hình, chụp xong thì lưu lại, không có việc gì thì mở ra xem, bộ dáng lúc ấy, bây giờ nhớ tới em thấy…” – Cậu ta rùng mình – “Buồn nôn!”
Tôi xấu hổ – “Nói bậy, anh ấy chẳng làm thế đâu. Cậu không thấy ban nãy anh ấy lôi bao nhiêu khuyết điểm của tôi ra, nào là ham ăn biếng làm, nào đánh người, nói tôi như thể chẳng có điểm nào coi được cả!”
Mặt tôi tái mét… từ nay về sau, tôi sẽ không bao giờ tham gia bất kì yến tiệc nào của công ti này nữa.
“Em không nghĩ vậy. Em nhớ lúc Vương Gia nói, cứ như đang kể những ưu điểm của chị, vẻ mặt như muốn nói tôi thích một người vợ như thế.”
Mặt tôi càng thêm đỏ – “Nói bậy không hà!”
Hình như cậu ta sợ tôi không tin, gật đầu một cái – “Thật mà! Chị không biết lễ tạ ơn, giáng sinh ba năm ấy đâu, là lúc có thể xin nghỉ phép dài hạn, anh ấy muốn bay về gặp chị, nhưng vé máy bay mua xong đều bị xé nát!”
“Vì sao thế?” – Đồ ngốc này, tôi không có tiền mua vé, còn anh có tiền mua vậy mà lại xé.
Lãng phí, quá lãng phí!
“Anh ấy bảo, sợ về gặp chị rồi, không thể quay lại!”
Tôi ngẩn người.
“Cho nên mới nói, lúc đó anh ấy buồn phiền rối loạn, toàn khiến người khác phải nghiến răng mím lợi, làm cho bọn chúng em tức điên lên nhưng chẳng dám nói gì, rõ thật là…” – Cậu ta nói như thể mình là nô lệ bị áp bức, giọng điệu rất đáng thương.
Bỗng muốn chảy nước mắt – “Anh ấy nói thế thật sao? Thật sự anh ấy đã phóng ảnh của tôi rồi treo lên tường sao? Có thật đã chụp màn hình, lưu ảnh của tôi không?”
Lôi Kiều gật đầu chắc nịch – “Chị không biết đâu, còn…”
“Còn gì nữa?”
“Năm đó có mười người được chủ tịch phỏng vấn trực tiếp. Câu hỏi chung của ông ấy dành cho cả bọn là tại sao muốn làm phi công.”
Tôi gật đầu – “Nói tiếp đi, tiếp đi!”
“Lúc ấy tụi em đều có cùng suy nghĩ, trình bày nào là, muốn thử thách, muốn phát triển tương lai, sau đó nhân tiện tán dương quá trình hoạt động và những quan tâm của mình về công ty, em cũng nói như thế. Đến Vương Gia, anh có vẻ rất không bình tĩnh, cứ nhìn vào đồng hồ. Sau này em mới được biết, hôm ấy chính là ngày thi đại học cuối của chị, anh ấy cứ muốn biết chị thi cử thế nào, nên rất không bình tĩnh với kiểu câu hỏi thế này. Đến lượt mình trả lời, anh ấy nói một câu khiến cả đám đều hoảng sợ!”
“Anh ấy nói gì?” – Tôi hồi hộp nắm cổ áo cậu ta.
Lôi Kiều bị tôi làm cho suýt nữa là nghẹt thở, ho sù sụ.
Cậu ta hớp vội một ngụm nước, nén ho – “Vương Gia nói, ngoại trừ đó là ước mơ của mình, mục đích anh muốn làm phi công chỉ có một, đó là vì hai người phụ nữ quan trọng nhất đời, một người là vợ tương lai, người kia là mẹ mình. Anh muốn kiếm được nhiều tiền, để họ có thể có một cuộc sống hạnh phúc.”
Tôi há hốc miệng, như thế… như thế thì quá thẳng thừng rồi.
Nói đến đây, Lôi Kiều bật cười – “Chị không biết đâu, lúc những bình thẩm viên khác đang có mặt nghe anh ấy nói thế, mặt mày liền cau lại.”