Tôi đáp, ừ nhỉ, có người tới, không ăn cơm cũng phải uống trà chứ.
Tôi châm trà, đặt bình trà nóng lên bàn, sau đó mở tủ đựng đồ ăn vặt lấy chút hạt dưa, bỏ vào mâm quả thì điện thoại Khang Duật liền reo.
“Miểu Miểu, sẽ gả cho anh thật chứ! Chắc chắn không? Không hối hận chứ?”
“Chắc chắn, không hối hận! Gả cho anh thì sao, xem ai sợ ai!”
“Không nói xạo chứ?”
“Tuyệt đối không, ai nói xạo là con rùa rụt đầu!!”
Ót tôi không biết bao nhiêu đường đen, mỗi lần nghe tiếng chuông ấy xong tôi đều xây xẩm, cơ mà khuyên thế nào anh cũng chẳng nghe. Bởi thế mới nói khoa học kĩ thuật phát triển quá mức cũng không phải chuyện tốt, tại sao chuông điện thoại có thể tự cài theo ý mình được thế này.
Hừ!
Nhìn màn hình điện thoại, tôi thoáng sửng sốt, dãy số này rất quen?
Tôi bắt máy – “Xin chào?”
“Đây có phải số điện thoại của anh Khang không?” – Đây là giọng của một bà bác.
“Đúng ạ, anh ấy đang rửa chén, bác chờ một chút!” – Tôi cầm điện thoại chạy vào trong bếp. Khang Duật đang làm dở, hai tay vẫn rửa chén, tôi đành đưa điện thoại đến bên tai anh, trong đầu vẫn còn mãi suy nghĩ mình đã gặp dãy số kia ở đâu rồi.
Khang Duật nói chuyện điện thoại – “Đến vườn hoa Kim Tư, sau đó đến đường Kim Hối, gặp một phòng khám tư nhân rồi quẹo trái, tiếp tục đi thẳng. Đúng vậy, các bác đi thẳng vào cửa lớn khu dân cư, rẽ trái, đến tòa nhà thứ hai, đúng rồi, lầu ba. Được rồi, tôi đang chờ đây! Cứ vậy nhé! Đúng thế, tôi cúp máy đây!”
Tôi tò mò hỏi – “Ai vậy anh?”
Anh không trả lời, tiếp tục rửa bát, ghé mặt sát vào, bất ngờ hôn miệng tôi một phát.
Cầm di động về phòng khách, nhìn lại dãy số kia, rõ là rất quen, đến khi tôi sắp nhớ ra rồi thì chuông cửa vang lên.
Tôi chạy đến, ấn vào nút để màn hình, lập tức hiện ra khuôn mặt mà tôi vừa gặp lúc chiều.
Đây không phải là bác gái bán váy truyền thống đây sao? Tuy rất thích chiếc váy kia nhưng không biết tên bác này là gì, bèn gọi như thế.
Tôi nhớ ra rồi, dãy số kia chính là số điện thoại đặt hàng dán trên cửa kính.
Tôi hoảng hốt!
Bác gái kia đứng ngoài đợi lâu đành gọi cửa – “Anh Khang, chúng tôi đến từ tiệm quần áo Yun (奫 – nghĩa là suối), phiền anh mở cửa!”
‘Yun’ cũng chính là tên cửa tiệm ấy.
Tôi mơ hồ.
Khang Duật vừa khéo đã rửa xong, thấy tôi đang đứng đờ ra thì bước tới mở cửa – “Đến rồi đây!”
Tôi vẫn ngây như phỗng, không nghĩ được gì.
Khang Duật xoa đầu tôi, sau đó tiếp tục mở chốt chống trộm.
Bác gái đi cùng một người thợ già, còn có một cô bé trợ lí.
Vừa thấy tôi bác ấy liền niềm nở – “Cháu gái, nghĩ thông rồi đúng không. Nói cho cháu biết, nghe lời dì là không sai đâu, mặc bộ này trong lễ kết hôn, chắc chắn sẽ rất đẹp!”
Có chút thắc mắc, tôi nghĩ thông điều gì?
Khang Duật tiếp tục mời bọn họ vào nhà, bác gái chưa quen nhìn quanh nhà rồi thốt lên – “Ôi cha căn hộ của cô cậu lớn quá đi mất, còn là căn hộ hai tầng(2) nữa chứ. Sàn nhà này bằng gỗ sồi đúng không, còn đồ dùng trong nhà bằng gỗ lim đây mà, thật cổ điển!”
Bác thợ cả có vẻ chuyên nghiệp hơn – “Bây giờ bắt đầu đo được chứ?”
“Được rồi!” – Khang Duật đỡ tôi đang đứng ngay đơ ra trước mặt bác thợ.
Tôi hoàn hồn, quay đầu hỏi Khang Duật – “Sao anh lại biết?”
Khang Duật trả lời – “Em có cái gì mà anh không biết?”
Nhìn anh như thế, tôi đoán được, chắc đã biết chuyện về chiếc váy của tôi ban chiều, còn rõ ràng từng chi tiết, riêng người mật báo cho anh là ai thì tôi lại không nghĩ ra.
Bỗng chốc, một cái tên xuất hiện.
“Là Linh Lợi đúng không, nhất định là Linh Lợi!” – Hèn chi lúc tôi khóc, nó ngồi cạnh hỏi rất kĩ, có đúng là rất thích, rất muốn có hay không.
Khang Duật không trả lời, chỉ đáp – “Miễn em thích là được rồi!”
Không cần đoán già đoán non, hẳn là Linh Lợi rồi, tay sai của Khang Duật.
Tôi xúc động rưng rưng nước mắt – “Nhưng mà mắc quá, mắc quá hà!”
“Mắc thì mắc chứ, dù sao anh cũng chỉ định cưới một lần thôi. Đầu tư một lần, ăn lãi cả đời, đáng lắm!” – Anh đưa tay gạt giọt lệ vừa rơi khỏi hốc mắt.
Tôi nghe xong, nước mắt càng chảy dữ dội, nhào vào lòng ôm chặt anh – “Khang Duật!”
“Xem này, anh còn chưa chính thức bỏ tiền mà đã bắt đầu có lời rồi!” – Anh ôm tôi, trêu ghẹo dỗ dành.
Bác thợ cả, bác gái, cả cô trợ lí ba người chớp mắt nhìn tôi và anh, xem chừng bị hai đứa làm cho hồ đồ mất rồi.
“Anh Khang, chị Khang, có thể đo được chưa vậy?” – bác thợ cả đã lấy sẵn thước dây ra từ lâu.
“Đợi chút nữa đi, bây giờ vợ tôi đang xúc động!” – Anh đưa tôi vào toilet, để tôi rửa mặt, chùi nước mũi, sao có thể để mặt mũi nhoe nhoét mà đo quần áo được.
Chờ tôi bình tĩnh trở lại, bác thợ cả bắt tay vào việc, đo vòng cổ, các vòng ngực, eo, mông là bốn số đo thông thường. Ngoài ra còn phải đo ngực cao bao nhiêu, trước ngực sau lưng rộng thế nào, eo trước chừng nào, eo sau ra sao, một đống con số lớn nhỏ, tôi giống như con quay, mặc bác thợ nghịch phá.
Khang Duật ngồi trên sô pha viết nhật kí bay của mình, luôn hướng mắt nhìn tôi.
Chờ đến khi đo xong, bác gái và cô trợ lí hỏi han tôi để chọn loại vải.
Kết hôn nên đương nhiên phải chọn màu đỏ, nhưng màu đỏ cũng năm ba loại, tôi xem bảng chất liệu, muốn hoa cả mắt, nghe bác gái cứ liến thoắng không ngừng về tên những loại vải tôi chưa từng nghe qua, cuối cùng chọn loại tơ tằm có hoa văn đoan thọ(3). Tiếp đó là chọn mẫu thêu, nào là long phượng cát tường, mẫu đơn phú quý, trăm năm hảo hợp, hỉ thước trên cành, bát bảo may mắn,… tôi nghe xong lập tức hôn mê.
Sau cùng tôi chấm được mẫu đơn phú quý và long phượng cát tường, nhưng lại phân vân không biết nên chọn cái nào.
“Duật, anh nói nên chọn cái nào đây?” – Anh là người trả tiền, phải hỏi ý anh mới được.
Khang Duật gấp quyển ghi chép của mình rồi bước tới – “Em thích cái nào?”
“Mẫu đơn phú quý(4) nhỉnh hơn một chút!” – Tôi nghĩ màu sắc của nó rất đẹp.
“Vậy lấy mẫu đơn phú quý đi!”
Tôi chảy mồ hôi, thế ra hỏi cũng như không.
Bác gái liền nói – “Nếu chọn mẫu đơn phú quý thì sẽ tốn thêm 2000 tệ nữa, bởi dùng cách thuê truyền thống, tỉ mỉ từng mũi, hoàn toàn có giá trị lưu trữ!”
Tốn thêm nữa hả!?
“Vậy… lấy long phượng cát tường đi!” – Tôi quẹt mồ hôi trên trán.
“Dì, dì ghi vào là mẫu đơn phú quý hộ cháu!” – Khang Duật nhìn vào đơn đặt hàng của bác thợ mà nói.
“Không được! Đã mắc vậy rồi còn tốn thêm, không được đâu!” – Tôi vội ngăn.
“Miểu Miểu à, chủ đầu tư là anh, anh thấy có lời là được!”
“Nhưng mà, nhưng mà…” – Tôi nhẩm tính, như thế là thành 23800 tệ rồi, siêu siêu mắc.
“Đừng có nhưng nữa, bác thợ, cứ vậy nhé!” – Khang Duật ra hiệu.
Bác gái tấm tắc khen – “Cậu Khang đấy đúng là người rất yêu vợ. Dì làm nghề này bao năm, lần đầu tiên gặp một người phóng khoáng như thế!”
Khang Duật cười không đáp, hỏi – “Còn phải chọn gì nữa?”
Bác gái trả lời – “Chọn đường diềm, hai cháu coi thích màu xanh thẫm, hay vàng kim?”
“Miểu Miểu, em thích cái nào?” – Khang Duật cúi đầu hỏi tôi
Tôi ngẫm nghĩ – “Xanh thẫm đi! Màu đỏ phối với xanh navy đẹp hơn!”
Bác gái lại bảo – “Nếu chọn xanh navy, thế thì phải tăng…”
Tôi bật người cắt ngang – “Vàng! Chọn màu vàng.”
Khang Duật lại quay về nói với bác thợ – “Xanh thẫm!”
“Duật!!” – Sớm biết thế thì tôi đã không mau mồm lẹ miệng, phải hỏi cho kĩ càng rồi mới quyết định.
“Miểu Miểu, nếu đã làm, thì cứ chọn cái tốt nhất! Sau này không lo em không thích!”
Bác gái cũng phụ họa theo – “Đúng, đúng thế, kết hôn đó, việc quan trọng cả đời người, nhất định phải thật hoàn hảo! Được rồi, được rồi, tất cả đều xong, tổng cộng là…” – Bác ta bấm máy tính lia lịa – “Hết 25800 tệ, cậu Khang đây tính tình sảng khoái, giảm giá, còn 25000 thôi!” (≈ 86 triệu VNĐ)
“Được, trả tiền mặt hay qua thẻ đây?”
“Tốt nhất là thanh toán bằng tiền mặt luôn, nếu trả bằng thẻ phải tốn phí giấy tờ nọ kia, không có lợi!” – Bác gái khôn khéo trả lời.
Đến khi rời đi, bác ta còn quay lại nháy mắt với tôi – “Cháu gái, cháu thật may mắn, tìm được một người chồng tốt như vậy, dì đã từng gặp rất nhiều đức ông chồng của biết bao cô gái xinh đẹp, nhưng chưa thấy người nào tốt đến vậy! Cháu kể cho dì nghe, sao câu được thế?”
Lời này thật rõ ràng, dựa vào vẻ ngoài như tôi mà tìm được Khang Duật, thật đúng là chuyện hiếm có khó tìm.
Chỉ có thể là do may mắn.
Tôi cũng không có gì bất mãn, vì đó là sự thật.
Tiễn bọn họ ra về, tôi nịnh hót lon ton tới bên người Khang Duật, vừa đấm lưng vừa bóp chân cho anh.
“Cám ơn gì chứ?” – Khang Duật tiếp tục ghi chép nhật kí bay của mình.
“Cám ơn anh vì đã yêu chiều em đến vậy!” – Đúng là anh đã chiều tôi đến tận trời.
Anh ngẩng đầu, ra vẻ du côn làm trò lưu manh – “Em biết là tốt rồi, hừ, nhớ cho kĩ phải phục vụ anh như ông lớn đấy!”
“Vâng, thưa ông lớn, nhất định em sẽ phục vụ ngài thật tốt!” – Tôi càng ra sức đấm lưng, bóp vai cho anh.
“Ngày nóng phải quạt cho anh!”
“Vâng ạ!”
“Khi lạnh phải làm ấm cho anh!”
“Dạ biết!”
“Lúc ăn cơm phải gọi anh!”
“Thưa hiểu!”
“Khi tắm, phải kì lưng cho anh nữa!”
“Nhất định!”
“Còn nữa…” – Đột nhiên anh nắm lấy tay tôi.
Tôi còn nghĩ anh thật hưng phấn.
Anh chân thành nhìn tôi – “Miểu Miểu, điều này quan trọng nhất, không được phép chết trước anh!”
Hốc mắt nóng lên – “Duật…”
Tôi đang xúc động dâng cao, chẳng dè anh đột nhiên thêm vào – “Nếu em chết trước anh sẽ lấy vợ hai. Còn nếu anh đi trước, tuyệt đối không cho phép em tái giá!”
“…”
Câu này hoàn toàn dư thừa!!
***
Ngày 11 tháng 11 năm 2006, là ngày hạnh phúc của đời tôi. Cùng nhau ăn một bữa no nê từ sáng để dự trữ năng lượng cho cả một ngày, sau đó đi làm tóc, trang điểm, mặc quần áo đầy đủ. Nói tới chiếc váy của tiệm Yun kia, quả thật không có chỗ chê, sau khi mặc vào, đổi hết khí chất, ai nhìn vào cũng bảo rất đẹp, như đang đóng phim vậy.
Tôi rất viên mãn.
Phù dâu của tôi lần lượt gồm Diễm Diễm, Đại Song, Tiểu Song và Linh Lợi, vì để thống nhất với tôi, tụi nó tự chuẩn bị trang phục của tiểu nha hoàn thay. Còn Từ Doanh, Lưu Lí Quân, Phàn Tuyển, Tông Lê Quân, Tôn Linh, Liêu Giai Dĩnh và đám vợ con của tôi thời trung học thì nhận nhiệm vụ chặn cửa chú rể.
Lại nói, trước khi Khang Duật tới, đứa nào đứa nấy hùng hùng hổ hổ bàn nhau quyết phải giày vò chú rể bằng mọi thủ đoạn, thế nhưng khi Khang Duật bước vào, đứa nào cũng đành bất lực, không quá hai ba câu, bỏ ‘cổng’ chạy lấy người.
Hỏi tại sao tụi nó lí do vì sao lại thế?
Cả đám đều hoảng sợ trả lời – “Không nham hiểm bằng anh ta!!”
Gây tội rồi giời ơi!!
Đại khái tôi trở thành cô dâu được gác cổng buông lỏng nhất từ trước đến nay.