“Không phải em thích đồ ăn sao, giờ có quà vặt rồi đấy, lại còn là hàng nhập khẩu nữa, đắt lắm đó nha!” – Dù có giận mấy tôi cũng phải nói giúp cho Khang Duật.
“Đắt hả?” – Diễm Diễm tức đến độ đỉnh đầu cũng bốc hơi nước – “Anh ta rõ là ăn cháo đá bát! Chị nhìn đi, trên hộp này ghi cái gì hả?” – Nó chỉ vào một hàng chữ tiếng Anh ở góc bên trái hộp.
Dịch là – cơm trên máy bay.
So với hàng công ty phát miễn phí còn – thê thảm hơn!
Ót tôi nổi ba đường đen thui.
Hành động ăn cháo đá bát này đến là tuyệt tình.
Sự nham hiểm của Khang Duật, quả chỉ tăng không giảm.
***
Hạ tuần tháng 7 -30, tôi đến trường đại học một lần, còn gọi riêng Linh Lợi từ quê lên gấp để gặp Khang Duật, họp mặt nhau đương nhiên không thể thiếu Liêu Giai Dĩnh và Tôn Linh. Tôi cũng tranh thủ dặn trước Linh Lợi, sau khi nhập học, lúc mẹ tôi tới mang quần áo về giặt, nếu hỏi nghỉ hè sao không về quê thì cũng đừng có làm lộ chuyện.
Nó nhìn tôi đen tối, gật đầu hiểu rõ.
Tôn Linh và Giai Dĩnh lại cố gắng hỏi đến cùng, cảm giác thế nào.
Nhất thời cả người nóng ran, đành chạy theo, giải thích tôi và Khang Duật lúc đó rất trong sáng.
Cái gọi mà càng tô càng đen, y như tin đồn của tôi và Khang Duật hồi học trung học, hoàn toàn chẳng ai thèm tin.
Mẹ ơi, trên đời này, suy nghĩ của con người thật đen tối.
Tuy Khang Duật là phi công thực tập, nhưng từ lúc bắt đầu huấn luyện đã có tiền lương, nên mời đám Linh Lợi đến quán Lăng Lang Các trên đường Duyên An Tây ăn cơm. Quán này siêu siêu đắt, toàn bộ phòng ăn đều riêng biệt, bán đồ ăn Trung Quốc, có vài món tôi rất thích.
Dọn cơm thôi mà Linh Lợi cũng chảy nước miếng, hỏi Khang Duật rất nhiều câu, cả chuyện về đêm tôi nói dối ở cùng nó, tôi và anh đã làm gì, cũng hỏi.
Thế mà Khang Duật lại trả lời nước đôi, khiến tôi tức đến độ uống nước ô mai như điên.
Một đám con gái ríu ra ríu rít không yên, vậy mà Khang Duật cũng không lộ vẻ mất kiên nhẫn, từ đầu tới cuối đều tỏ ra hết sức galant, rất phải phép, thậm chí còn chuẩn bị riêng ba món quà cho từng đứa.
Thật tốt so với Diễm Diễm.
Tôi đoán sau bữa cơm này, ba đứa nó đều thành tay sai cho Khang Duật hết.
Bữa ăn mất ba tiếng đồng hồ, tụi nó vui lòng hả dạ đi về.
Khang Duật chở tôi về, đương nhiên không còn là chiếc xe đạp kia nữa. Khi về nước việc đầu tiên anh làm là mua cho bác Thẩm một chiếc Passat 1,8T, ngoài để báo đáp ơn nghĩa với bác, còn để sau này đi đâu cũng tiện hơn.
Bằng lái của anh là của nước ngoài, có thể sử dụng tạm thời ở trong nước, dùng một thời gian, anh định tháng sau sẽ đi thi lại, đổi thành bằng Trung Quốc.
“Miểu Miểu, có muốn đi du lịch với anh không?” – Anh đang cua xe.
“Du lịch?”
“Ừ, khoảng cuối tháng tám là anh bắt đầu nhận nhiệm vụ thực tập rồi, em cũng sắp nhập học, tranh thủ em còn nghỉ hè, đi du lịch đi. Chúng ta chưa từng đi du lịch riêng với nhau!”
Tôi ngẫm nghĩ, quen nhau bảy năm, đúng là chưa từng du lịch với nhau làn nào cả, mấy hoạt động hai mùa xuân thu của trường thì không tính.
“Được thì được thôi, nhưng em không biết nói với mẹ thế nào.”
Anh cười cười – “Yên tâm đi, ba cô bạn cùng phòng nhất định sẽ giúp em!”
Quả nhiên, anh làm gì cũng đều có mục đích.
Anh biết rõ cây cầu Diễm Diễm kia, bây giờ không thể dùng, nên đã sớm chuẩn bị để đổi sang ba cây cầu khác.
Tôi thở dài một hơi, nếu không phải tôi chưa tốt nghiệp, mẹ tôi không cho phép chuyện yêu đương thì tôi sớm bảo anh tới gặp bố mẹ, đâu cần lén lúc thế này.
Nhưng mà, có thể qua cửa mẹ tôi hay không, tôi cũng không chắc.
“Được rồi, vậy theo ý anh!” – Tôi đồng ý.
***
Tôi đồng ý, nhưng khi máy bay đáp xuống sân bay Phủ Thuận, lên taxi rồi, Khang Duật bảo muốn đưa tôi đi gặp mẹ anh, tôi liền hối hận.
“Không được, cho em xuống. Chú tài xế, dừng xe!!” – Tôi đập tay lên cửa kính, hoàn toàn chưa hề chuẩn bị tâm lí.
“Miểu Miểu!” – Khang Duật nắm lấy tay tôi.
“Anh! Anh! Đồ lừa đảo, anh nói đi du lịch em mới đồng ý, chứ không hề bảo muốn gặp mẹ anh!” – Đâu phải chuyện đùa, tôi đang mặc bộ đồ thể thao trên người, đầu tóc cũng chưa làm, cứ thế mà gặp mẹ anh không phải là đi chết luôn cho xong.
“Đi du lịch là việc chung, gặp mẹ là việc riêng.” – Anh nói như thể đương nhiên.
“Không, anh không được nói thế, anh chỉ bảo hai chữ du lịch mà thôi!” – Ngay cả địa điểm chả nói, vé máy bay không cho cầm, thẻ lên máy bay cũng là anh đổi, tôi chỉ đi theo anh thôi. Lên máy bay rồi, anh còn bảo sợ tôi lần đầu đi máy bay sẽ hồi hộp, còn mang riêng ba thứ khi đi du lịch cho tôi: nút tai, gối hơi, bịt mắt, để tôi ngủ một giấc. Vậy mà tôi cũng ngoan ngoãn nghe theo.
Xuống máy bay rồi, tôi mới biết, mình đã tới Phủ Thuận.
Quê anh!
Tên khốn này, tính kế với kẻ kia, nham hiểm với người nọ còn chưa nói, thế mà dám lừa tôi.
Tôi là vợ tương lai của anh cơ mà.
“Không nói thế, em chịu lên máy bay à?” – Anh hung hăng trừng mắt nhìn tôi.
Á…
Thôi được rồi, tôi thừa nhận, nếu anh nói là đi gặp mẹ anh, tôi thật sự sẽ không đi đâu, vì tôi rất sợ.
Nhưng mà… bây giờ đã đến đây, tôi càng sợ hơn.
Sợ đến mức bật khóc.
Khang Duật vỗ vỗ lưng tôi, bắt đầu khuyên bảo – “Miểu Miểu, mẹ anh rất dễ gần, em đừng sợ, bà không ăn thịt em đâu, thấy em chắc chắn là thích còn không kịp ấy chứ!”
Nước mắt còn rơm rớm chưa rơi, sao có thể không sợ chứ.
Quan hệ khó khăn nhất trên đời chính là quan hệ giữa mẹ chồng con dâu đó.
“Không chịu! Không chịu!” – tôi kêu gào điên loạn.
Khang Duật cũng không buông tôi ra, bảo chú tài xế khóa cửa xe an toàn, chú cứ việc lái, tôi ầm ĩ việc tôi.
Xe băng băng trên đường, không biết tới chưa, đến khi tôi ầm ĩ thấm mệt, xe cũng ngừng. Khang Duật thanh toán tiền, kéo tôi xuống xe.
Tôi nghĩ đã tới nước này, có trốn cũng vô ích, thấy tay anh trống trơn, tôi lo lắng hỏi – “Không phải anh về gặp mẹ à, sao chẳng mua gì hết!”
“Mẹ không thiếu gì đâu.”
“Anh không mua, anh cũng phải nói cho em, em mua. Đi hai tay không thế này, mất mặt lắm!” – Tôi kéo tay anh, ngăn lại.
Anh vuốt ve mặt tôi – “Em là món quà tốt nhất rồi, mẹ anh gặp em chắc chắn là sẽ rất vui!”
“Thật chứ? Anh nghĩ vậy thật chứ?” – Trong lòng rất bất an.
“Thật! Anh không lừa em đâu! Đi thôi, bây giờ mẹ anh chắc đang múa ương ca ở trung tâm sinh hoạt người cao tuổi!” – Anh dắt tay tôi đi vào khu dân cư.
Khu này rất mới, công tác xanh hóa cũng làm rất tốt, cuối con đường bằng phẳng lát gạch vuông vức là từng dãy từng dãy dụng cụ tập thể dục, nhà ở là thiết kế cao tầng, sơn trên trắng dưới xanh, hai bên là từng chậu từng chậu hoa tươi tắn, hành lang có cửa chống trộm và rào chắn rất mới.
Đây là khu dân cư của thành phố loại hai của Trung Quốc sao? Tôi thấy còn gấp mấy lần nhà tôi.
Khang Duật dẫn tôi đi vào trong trung tâm sinh hoạt, sau khi tới nơi, tôi đứng giữa cổng, chân cẳng run rẩy.
Đột nhiên một bà bác thấy tôi và Khang Duật, hướng vào trong cửa, reo lên – “Lão Phúc Tấn, xem ai về này!”
Lão Phúc Tấn?
“Em là Tiểu Phúc Tấn, mẹ anh đương nhiên là Lão Phúc Tấn rồi!” – Khang Duật giải thích – “Hàng xóm họ hay đùa, lấy làm biệt danh!”
“Mẹ!” – Khang Duật buông tay tôi ra, bước lên trước đón mẹ.
“Duật!” – Giọng nói hiền lành kia lập tức vút cao, tựa như nghẹn ngào.
“Mẹ, mẹ có khỏe không?” – Khang Duật ôm người mẹ thấp hơn mình hai cái đầu vào lồng ngực.
“Khỏe, khỏe lắm, ăn ngon ngủ ngon, để mẹ nhìn kĩ con xem nào!” – Bà kiễng chân, hai tay vuốt ve khuôn mặt Khang Duật – “Cao hơn rồi này, sao con về mà không nói mẹ một tiếng, bây giờ mấy giờ rồi, bốn giờ chiều mất rồi, con về nhà trước đi, mẹ đi chợ mua đồ, làm sủi cảo cho con ăn.”
“Mẹ, không cần vội đâu, ra ngoài ăn cũng được mà.”
“Phí tiền, nhanh mà, không sao đâu. Mấy bà ơi, con tôi về rồi, tôi không nhảy nữa đâu, mấy bà cứ nhảy tiếp đi.” – Giọng mẹ Khang Duật rất to, có thể thấy sức khỏe rất tốt.
“Lão Phúc Tấn, bà vội gì vậy, không nhìn cô vợ nhỏ đang đứng sau con trai bà kìa?” – Bác Trương đậm người, giọng nói lớn đến độ mặt đất cũng run.
Cô vợ nhỏ là chỉ tôi.
Tôi vẫn cúi gằm, thi thoảng nhìn lén Khang Duật và mẹ anh. Có điều do Khang Duật rất cao, chặn mất tầm nhìn, tôi chưa kịp nhìn rõ mẹ chồng tương lai của mình như thế nào.
Nghe nói thế, mẹ Khang Duật lập tức nghiêng đầu nhìn về phía tôi.
Tôi và bà nhìn thẳng nhau. Giờ tôi mới biết tại sao anh lại đẹp trai đến thế, rõ ràng rất giống mẹ, như chung một khuôn, bà là người phụ nữ trung niên đẹp nhất mà tôi từng được gặp.
Cái gì gọi là vẫn còn thướt tha, đẹp lão, hay điềm đạm đoan trang, tất thảy đều hiện trên mẹ anh.
Không phải Khang Duật nói mẹ anh xuất thân nông dân sao?
Không phải tôi xem thường nông dân, nhưng mẹ anh không hề có cái vẻ của dân làm nông, nếu đây còn ở thời nhà Thanh, chắc chắn bà là một lão phúc tấn thật đấy.
Mẹ Khang Duật nhìn thấy tôi, hai mắt phát sáng, như thể tôi là một món kì trân dị bảo.
“Mẹ, cô ấy là…” – Khang Duật vừa định mở miệng giới thiệu, mẹ anh liền cướp lời.
“Mẹ biết, mẹ biết mà, mỗi năm con đều gửi hình về cho mẹ. Mẹ nhận ra mà, mẹ biết rồi, Âu Dương Miểu Miểu, con dâu tương lai của mẹ đây mà!”
Sặc nước miếng.
Mẹ anh xăm xăm bước về phía tôi, nắm tay tôi vỗ về – “Xem đứa nhỏ này dịu dàng, xinh xắn biết là bao nhiêu!” – Nói xong còn quay đầu về phía bác Trương gào to – “Bà xem có phải không!!”
Bác Trương cũng bước tới, nhìn kĩ tôi một vòng – “Đúng thế, cái tướng này vượng phu lắm đây!” (vượng phu: ý bảo có tướng giúp chồng công thành danh toại, đặc điểm nhìn thấy thấy bên ngoài là mông to ngực nở.)
Tôi lại sặc nước miếng lần nữa.
Có phải tôi đang xuyên không không vậy!
Cửa câu lạc bộ bỗng náo nhiệt hẳn lên, xem chừng là do bác Trương thu hút, đều vây quanh nhìn tôi.
“Không phải bảo là con gái Thượng Hải sao, không giống gì hết!”
“Tôi thấy là giống người Đông Bắc chúng ta hơn!”
“Sao bác nhìn ra được?” – có người hỏi.
“Nhìn dáng người, xem mông của con bé đi!”
Mông!
Mông tôi thì làm sao chứ, tôi hồi hộp.
“Nhất định là sẽ sinh con trai!!”
Tôi bắt đầu ho khan, không thể bị nghẹn nước miếng được.
Bác à, cháu không tin con gái Đông Bắc không gầy, Linh Lợi ốm như da bọc xương, hơn nữa tụi bạn đại học của tôi, hễ là người từ ba tỉnh Đông Bắc thì hoặc là cao gầy, hoặc là rất quyến rũ.
Đây là người gì chứ.
“Sao ho mãi thế? Con gái miền Nam thật là yếu ớt!” – Một bác gái hét lên.
Tôi bị dọa mà, một đám người vây quanh nhìn tôi như thú, tôi bị dọa đến ho sù sụ.
“Đừng dọa con bé nữa, Duật nhà tôi theo đuổi con bé khổ lắm, đừng có dọa đến độ con bé chạy luôn thì khổ!”
Ho, tiếp tục ho.
“Duật, mau đi con, dẫn con dâu về, mẹ đi mua sủi cảo về cho hai đứa!”
“Mẹ, con nói rồi, đừng có gấp, chờ hành lí gửi tới nhà, chúng ta ra quán ăn!!” – Khang Duật một bên giữ tay mẹ lại, một bên nắm lấy tay tôi, kéo chúng tôi ra kh