Lời mọi người nói, anh không hiểu một câu nào, cũng không muốn chen ngang. Có ý kiến gì, bọn họ càng không hỏi anh, anh chỉ cần ngoan ngoãn chờ mọi người nói xong là có thể đi tìm Nhung Nhung. Song đã hơn nửa ngày rồi, mọi người vẫn cứ nói mãi, đợi mãi mới có người nói câu “Được rồi” nên dĩ nhiên anh sẽ cho rằng mọi chuyện đã kết thúc.
Phản ứng của anh lập tức xua tan đi không khí khẩn trương trong phòng.
“Vẫn chưa nói xong đâu.” Đỗ Vũ thích đùa đứa em này nhất nên sẽ không dễ dàng bỏ qua cơ hội này. Ai bảo phản ứng của nó luôn đáng yêu vậy chứ, làm anh không kìm được nỏi lên ma tâm.
“Vậy mọi người nói nhanh lên đi.” Chu miệng, anh oán giận nói. Cứ nói suốt mà không hết, vậy anh phải đợi bao lâu mới có thể tìm được Nhung Nhung đây.
“có chuyện cần phải từ từ nói.” Đứng dậy, bước đến bên cạnh Vũ Vọng, anh vừa ngồi xuống sofa vừa đặt một tay lên vai Vũ Vong.
“Dạ?” anh nhanh chóng quay đầu, vốn miệng đang chu lên giờ lại biến thành há hốc, trợn mắt khó tin.
“Vậy sẽ rất châm ạ.”
Anh không hề có khái niệm về thời gian, anh chỉ cảm thấy mọi người đã nói rất lâu rồi mà sao vẫn chưa xong. Bây giờ, anh hai còn bảo phải từ từ nói, vậy có phải anh còn phải đợi một lúc nữa mới có thể đi tìm Nhung Nhung không?
“Đỗ Vũ, đừng trêu nó nữa.” Cái thằng bé này, luôn không để ý đến hoàn cảnh, cũng chẳng để ý xem mọi người đang bàn bạc vấn đề gi, lại chạy tới trêu đùa em mình, thật là chẳng nghiêm túc gì cả.
“Vũ Vọng, nếu con cảm thấy nhàm chán thì cứ đi tìm Nhung Ngọc đi.” Phong Long Sinh nhìn dáng vẻ con trai như vậy, liền cảm thấy vừa buồn cười nhưng lại càng thêm đau lòng. Ông nợ Vũ Vọng rất nhiều, nếu có thẻ thì ông sẽ cố gắng hết sức để nó được hạnh phúc.
“Thật ạ?” anh kích động gạt ra cánh tay đang khoát tren vai mình, anh lập tức đứng bật dậy.
Ông gật gật đầu.
“A, vạn tuế!” anh giơ cao hai tay rồi lập tức chạy ra khỏi phòng.
“Nhung nhung, nhung nhung, anh tới tìm em đây, rốt cuộc bọn họ đã để anh đi tìm em rồi.”
“Anh đang nói mình à?” Naria tức giận nói. Cái đồ phong lưu chẳng biết xấu hổ này, lại còn dám nói người khác, anh ta mới chính là ông tổ của “Trọng sắc khinh bạn” đó. Vì “sắc” anh ta mới dễ dàng khinh “bạn”.
Mấy ngày nay, nghe anh ta nói chuyện điện thoại, cô đã hiểu được tám, chín phần chuyện anh ta trọng sắc khinh bạn rồi.
Đỗ Vũ chẳng hề tức giận, ngược lại còn dán sát vào cô, rồi khoát tay lên vai cô.
“Nếu là “sắc” vì cô thì tôi bằng lòng bỏ hết tất cả “hữu”.
“Bốp” một tiếng, cô liền hất tay trên vai mình xuống.
“Anh đã rửa tay chưa? Đừng có đụng chạm bậy bạ.” nói xong còn cố tình phủi nhẹ vài cái trên vai, giống như có cái gì thật bẩn chạm phải mình vậy.
“Cô…” Anh tức đến không nói thành lời. chưa từng có cô gái nào coi anh như vi khuẩn mà chán ghét giống như cô cả.
“Ai cùng cô ta liếc mắt đưa tình chứ.” Anh mới không thèm thừa nhận đâu. Mặc dù đúng là anh rất thích cùng cô đấu võ mồn\m, nhìn cô tức đến hai má đỏ bừng, thật sự là quá đáng yêu.
“Đúng vậy, đừng có đánh đồng tôi với tên heo giống này, tôi vẫn chưa mù đâu.” Cô mới không muốn có quan hệ gì với anh ta.
“Cô dám mắng tôi là heo giống!” cô gái chết tiệt này, cho cô ta vài màu thuốc nhuộm, cô định mở cả phường nhuộm chắc.
“Hừ!” quay đầu về hướng khác, cô chẳng thèm để ý đến anh.