kích động nắm chặt hai vai cô, lắc dữ dội, hoàn toàn không quan tâm tình trạng hiện tại của cô.
"Anh yêu em nhiều năm như vậy, em lại có thể đối xử như thế với anh sao!"
"Anh....Buông....Buông ra...." Phản ứng dữ dội của anh ta làm cô bất ngờ.
"Mide, anh sẽ làm tổn thương Ngọc nhi đó." Naria vội vàng ngăn cản anh ta.
Anh ta hoàn toàn không nghe lọt bất cứ điều gì. Hiện tại, anh ta đau khổ đến muốn giết người. Vì sao cô lại chấp nhận một người đàn ông đầu óc có vấn đề, chứ không thể tiếp nhận được tình yêu của anh?
Phong Vũ Vọng nhìn thấy vẻ mặt khổ sở của Kiều Nhung Ngọc, trái tim lập tức đau đớn. Anh vội vàng đứng lên, dùng sức đẩy Mide đã mất kiềm chế ra, rồi ôm cô vào trong lòng.
"Sao anh lại bắt nạt Nhung Nhung?" Cái người xấu này. Anh chưa từng tức giận với bất kỳ ai, Mide coi như là người đầu tiên.
"Anh cho rằng cô ấy thật sự yêu anh sao? Nếu không phải cha anh cho nhà cô ấy vay tiền thì cô ấy cũng chẳng lấy anh đâu! Một người đầu óc có vấn đề thì sao cô ấy lại yêu được cơ chứ? Chẳng qua là do nhà anh có tiền, lợi dụng lúc người ta đang khó khăn mà thôi, bằng không thì anh sao có thể cưới cô ấy được!" Lòng đố kỵ khiến cho Mide vừa đứng vững lập tức mở miệng to tiếng tra hỏi Phong Vũ Vọng.
"Mide...." Naria có thể hiểu được sự đau khổ của anh, nhưng những lời này thật sự có chút quá đáng rồi.
"Mide!" Kiều Nhung Ngọc đè nén sự khó chịu xuống, tức giận hô to.
"Anh nói dối, Nhung Nhung thật sự yêu tôi!" Phong Vũ Vọng vô cùng tức giận, anh buông Kiều Nhung Ngọc ra rồi bước lên phía trước, dùng sức đẩy Mide một cái.
"Tôi không hề nói dối, không tin thì anh cứ hỏi cô ấy đi!" Nếu không phải vì nguyên nhân đó thì cô hoàn toàn chẳng có ly do gì để vứt bỏ anh mà chọn một người đàn ông không thông minh bằng cô.
"Tiểu Lỵ, gọi bảo vệ, mời anh ta ra ngoài. Nhà họ Phong không chào đón anh ta."
"Vâng, cô chủ." Tiểu Lỵ đã sống ở nhà họ Kiều vài năm, tuy cô chủ chẳng mấy khi ở nhà nhưng cô vẫn có chút hiểu rõ tính tình của cô chủ. Cô chưa từng thấy cô chủ tức giận đến vậy, càng chưa thấy cô chủ đối xử kiên quyết với người khác như thế. Cô khẩn trương gọi bảo vệ vào.
Chỉ một lát sau, hai bảo vệ gác cổng liền bước vào.
"Cô chủ."
Mời vị khách này ra ngoài, chỗ chúng ta không chào đón anh ta." Cô vô cùng tức giận, nói. Không biết một chút gì mà anh ta dám đến chỗ này nói lung tung, thậm chí còn gây chia rẽ tình cảm vợ chồng cô nữa.
"Vâng, cô chủ." Hai bảo vệ, mỗi người một bên kéo anh ta ra ngoài.
Lúc bị kéo ra ngoài, Mide vẫn không ngừng kêu gào: "Kiều Nhung Ngọc, em sẽ hối hận, một ngày nào đó em sẽ hối hận vì đã đối xử với tôi như vậy...."
Nhìn người đang kêu gào kia, cô chỉ cảm thấy đau đầu. Cô bước đến bên cạnh Phong Vũ Vọng, rồi xoay người nói với Naria: "Naria, cậu cứ ở lại đây đi, mình sẽ bảo Tiểu Lỵ dẫn cậu về phòng. Chúng mình về phòng nghỉ ngơi trước."
"Cũng được."
Đây là lần đầu tiên cô thấy Ngọc nhi tức giận đến thế, cô ấy luôn tươi cười, hòa nhã, khiêm tốn với bạn bè. Lần này nếu không phải do Mide đã quá đáng thì cô ấy cũng sẽ không kiên quyết đuổi anh ta đi như vậy. Thế nhưng, lời nói cuối cùng của Mide khiến cô có chút lo lắng. Hy vọng đừng có xảy ra chuyện gì không hay.
"Vũ Vũ, chúng ta về phòng thôi, em mệt mỏi quá."
"Ừ." Tuy trong lòng có chút nghi ngờ, nhưng cho đến tận bây giờ, anh vẫn luôn tin tưởng lời cô nói. Anh cúi người, ôm lấy cô rồi bước lên lầu.
Thực ra thì cô cũng vô cùng lo lắng Mide sẽ làm ra vài chuyện ngốc nghếch, nhưng chuyện tình cảm là không thể miễn cưỡng được.
Naria nhìn Phong Vũ Vọng dịu dàng ôm Kiều Nhung lên lầu, cô đã hơi hiểu ra vì sao Ngọc nhi lại thích Phong Vũ Vọng rồi.
Nếu có một người yêu cô như vậy thì chắc cô cũng sẽ không thích phụ nữ mà yêu anh ta đi.