n anh nổi lên phản ứng đầu tiên kể từ khi trưởng thành, dục vọng nhanh chóng thức tỉnh, tay đặt trên eo lần vào qua vạt áo rồi vuốt ve lưng cô.
Song ngoại trừ hôn môi, anh hoàn toàn không biết phải làm gì nữa, chỉ biết bụng dưới căng tức, một cỗ nhiệt lưu tràn khắp cơ thể. Anh vừa hôn vừa không ngừng kêu tên cô.
Cô cũng cảm nhận được dục vọng của anh, tuy mấy năm qua đều ở quốc gia có tư tưởng mở như Mỹ nhưng dù sao cô vẫn là người phương Đông, rụt rè là bản chất nên cô cũng không có kinh nghiệm. Nhưng cô vẫn khá hơn anh, ít nhất thì cô cũng biết phản ứng sinh lý của anh là gì. Cũng giống như anh, ngoại trừ nhiệt tình đáp trả cô thật chẳng biết làm gì nữa.
“Nhung Nhung....” Anh rất khó chịu, chưa từng có cảm giác như vậy. Anh cảm thấy chỉ hôn môi thôi vẫn chưa đủ, anh thấy được nên làm cái gì đó nhưng lại chẳng biết là gì, chỉ có thể để dục vọng hành hạ mình.
“Cô chủ, em....”
Nghe bà chủ nói cô chủ đã dậy rồi, Tiểu Lỵ sau khi quét dọn hành lang sạch sẽ liền đẩy cửa phòng định dọn dẹp phòng giúp cô. Cô vừa tiến vào, lập tức nhìn thấy một màn tình cảm mãnh liệt này sợ đến mức vội vàng chạy ra ngoài.
“Rất xin lỗi, cô chủ, em không biết...” Đóng cửa, dựa lưng vào cửa thở phì phì, hai má đỏ ửng. Trời ạ, cô xem được một cảnh quá kích thích rồi.
Bị người quấy rối, hai người đang hôn đến bùng cháy rốt cuộc cũng buông nhau ra.
Phong Vũ Vọng ôm cô, thở phì phò, môi hơi mở liền cảm thấy toàn thân mềm nhũn, cứ như thế mà ôm cô ngã xuống giường. Kiều Nhung Ngọc tựa vào lòng anh cũng thở gấp, toàn thân đỏ ửng, không nói thành lời.
“Nhung Nhung...” Khẽ gọi tên cô, anh vừa cảm thấy bụng dưới không khỏe vừa hưởng thụ cơ thể mềm mại của cô.
Sau khi hô hấp ổn định, cô tựa vào lòng anh vươn tay ra vẽ vòng tròn trên ngực anh, xấu hổ không nói nên lời.
Một tay vòng qua eo cô, tay kia giữ lại bàn tay nhỏ nhắn không an phận của cô.
Khó hiểu, ngẩng đầu nhìn anh: “Vũ Vũ?”
Đáng thương nhìn cô, giọng nói mang theo chút nức nở: “Nhung Nhung, anh thật khó chịu....”
“Anh bị bệnh sao? Chỗ nào không thoải mái?” Vừa nghe anh nói khó chịu, trực giác cho là anh bị bệnh, hoàn toàn quên mất anh khó chịu là do dục vọng chưa được thỏa mãn.
“Anh...Chỗ đó...Không...Không...” Xấu hổ chẳng thể nói ra mình không khỏe chỗ nào chỉ ấp a ấp úng, đáng tiếc, nói một lúc lâu cô vẫn không hiểu.
“Rốt cuộc là anh khó chịu ở đâu?” Thấy anh không nói rõ ràng liền sốt ruột ngồi dậy.
Mà chỗ cô ngồi xuống lại vừa vặn chạm phải dục vọng của anh
“Mông của em...Mông...Chạm...Chạm...” Anh vặn vẹo, định tránh khỏi cô nhưng khi anh xoay người lại khiến cô cảm nhận được rõ ràng dục vọng của anh.
“Anh...” Cuối cùng cũng biết anh nói khó chịu ở đâu, cô xấu hổ nhảy dựng lên, chạy cách xa anh hai bước.
“Nhung Nhung...” Muốn vươn tay ra ngăn cản cô rời khỏi mình, anh thích cảm giác cô tựa vào mình, vừa thoải mái lại vừa hạnh phúc.
“Anh đi đánh răng rửa mặt đi, em xuống phòng ăn chờ anh.” Nói xong, vôi vàng chạy ra khỏi phòng.
Quá xấu hổ, tuy cô chấp nhận anh, cũng muốn có được anh thế nhưng cô không muốn phát sinh quan hệ nhanh như thế. Nếu mới quen biết mà hôm sau đã phát sinh chuyện thì thật quá mức đối với cô.
“Nhung Nhung....” Thấy cô chạy đi anh suýt chút nữa lại khóc, anh thật sự rất khó chịu....
Tủi thân đứng dậy, cảm giác dưới quần phồng lên liền đỏ bừng mặt. Ngoan ngoãn đi đánh răng rửa mặt rồi chuẩn bị xuống lầu.
Có lẽ anh nên tìm thời gian hỏi qua mấy anh một chút, xem anh có phải sinh bệnh hay không, bởi vì anh chưa từng bị như vậy.