n họ là cướp thì nhà họ Kiều sẽ vô cùng thê thảm rồi. Tuy nghĩ vậy nhưng vẫn quay lại xe rồi cùng tiến vào bên trong.
Xe vừa mới dừng, không đợi những người khác kịp phản ứng, Phong Vũ Vọng đã lập tức nhảy xuống, vừa chạy vừa la: “Nhung Nhung, Nhung Nhung, anh đến đón em đây.”
“Trời ạ.”
Đỗ Vũ nhanh chóng xông ra giữ người, ngăn lại tiếng gào của anh: “Mọi người còn đang ngủ, em muốn đánh thức tất cả dậy à?”
“Nhưng mà...” Anh muốn gặp Nhung Nhung.
“Cô có thể dẫn nó đi đến phòng cô Kiều không?” Mạnh Triết vừa xuống xe liền hỏi ngay.
Năm người lần lượt bước xuống, tất cả đều rất đẹp trai, thấy vậy nước dãi Tiểu Lỵ sắp chảy ra khắp nơi rồi. Woa, hạnh phúc quá, một lần xuất hiện năm người luôn.
“A, vâng, xin đi theo tôi.” Nghe thấy tiếng gọi lập tức phản ứng lại. Trời ơi, trai đẹp gọi mình, hạnh phúc quá, giờ phút này bảo chết cô cũng cam tâm.
“Vũ Vọng, em đi theo cô ấy, cô ấy sẽ đưa em đi gặp Nhung Nhung của em.” Nhậm Ngã Hành chỉ vào cô hầu gái vẫn đang nhìn bọn họ chằm chằm, dặn dò. (Nhung Nhung của em đó!)
“Vâng.” Vội vàng chạy theo lên lầu.
Thấy anh đã lên trên, bốn người phía dưới liếc nhau một cái.
“Chúng ta nên làm gì bây giờ?” Đỗ Vũ hỏi.
Nhà họ Kiều chỉ có một người hầu thôi sao? Chẳng nhìn thấy những người khác đâu cả.
“Mấy người....” Bị đánh thức, vợ chồng Kiều thị từ trong phòng đi ra cùng Đào quản gia tới đại sảnh, lúc nhìn thấy bốn người đàn ông đang mệt mỏi ngồi trên ghế liền vô cùng kinh sợ.
“A, hai người đến đúng lúc lắm.”
Đỗ Vũ bật đứng lên, vội vàng hỏi: “Phòng dành cho khách ở đâu?”
Buồn ngủ quá, còn chưa được ngủ nữa thì anh sẽ chết đó.
Bị phản ứng của anh hù dọa, Kiều Nguyên Sinh sợ đến không nói nên lời, chỉ biết ngây ngốc chỉ phương hướng cho anh.
Đỗ Vũ theo hướng tay ông chỉ, tùy tiện tìm một căn phòng, kéo cửa ra rồi lập tức ngã xuống giường, gáy to.
Vẫn là Lâm Tuyết nhanh chóng lại lấy được bình tĩnh, vừa thấy dáng vẻ của năm người liền đại khái đoán được lý do bọn họ lại xuất hiện tại nhà mình vào lúc này.
“Cậu Phong?”
“Nhờ người hầu kia của quý gia dẫn đi tìm cô Kiều rồi.” Mạnh Triết lễ phép đáp.
“Cái gì?” Không xong rồi, bảo bối còn đang ngủ, sao có thể để cho một người đàn ông tùy tiện vào phòng được. Phong Nguyên Sinh kinh hãi, lập tức định xông lên lầu may mà Lâm Tuyết phản ứng nhanh nhẹn, kịp thời giữ ông lại.
“Ông muốn làm gì?” Cái lão điên này.
“Tôi muốn đi lên đánh thằng nhóc kia.” Lại dám xông vào phòng riêng của bảo bối, không đánh anh gần chết ông tuyệt không bỏ qua.
Ông vừa dứt lời, ba người còn lại tại đại sảnh lập tức biến sắc, hung dữ nhìn về phía ông.
“A?”
Cảm giác không khí trong nháy mắt chẳng những thay đổi mà còn ẩn chứa sát khí, ông sợ đến nỗi vội trốn ra sau lưng vợ: “Tôi...Tôi chỉ nói đùa thôi....” Mẹ ơi, mấy người này hung dữ quá đi.
“Đúng vậy, ông ấy chỉ nói đùa chút thôi, ông ấy không dám đánh cậu Phong đâu.”
Lâm Tuyết vội vàng giải thích, mấy người này đúng là khác xa so với lời đồn, xem ra bọn họ vô cùng bảo vệ Phong Vũ Vọng.
“Cơm có thể ăn bậy....” Nhậm Ngã Hành lạnh lùng nói.
Mạnh Trết cũng lạnh lùng mở miệng: “Không thể nói lung tung.”
Đánh? Hừ, bọn họ đến cả mắng còn không nỡ chứ đừng nói đến đánh, đúng là kẻ chán sống mà.
Tuy Bạch Dật Phong không nói gì nhưng ánh mắt kia có thể khiến cho người ta hận đến muốn mổ bụng tự sát.
“Đúng...Rất xin lỗi...” Sống hơn nửa đời người, lại bị mấy tên nhóc này dạy bảo, quả thật quá mất mặt.
“Mọi người cũng nghỉ ngơi đi, có chuyện gì để sáng mai nói.” Lâm Tuyết vội nói sang chuyện khác, miễn cho ông xã bị dọa sợ đến chết.
“Cũng được.” Gật đầu, nói thật, bị anh giày vò cả một đêm, bọn họ thật sự quá mệt mỏi rồi.
“Đào quản gia, ông dẫn mấy người họ đến phòng dành cho khách đi.”
Vì thế, Đào quản gia liền dẫn mấy người đi đến phòng nghỉ.
“Chuyện gì đang xảy ra vậy?” Kiều Nguyên Sinh sợ gần chết, sau khi bọn họ rời đi mới dám bước ra, nhưng ông vẫn không hiểu gì cả.
“Chỉ là cậu Phong giữ đúng lời hứa với con gái, tới ‘sớm’ đón nó mà thôi.”
Cố ý nhấn mạnh chữ ‘sớm’. Ai, đứa ngốc này thật sự quá đáng yêu, chắc con gái cũng không ngờ nó ‘sớm’ như vậy đã đến đón người rồi.
“Hả?”
Chợt hiểu ra, ông cảm thấy quá khó tin: “Vậy cũng quá sớm đi.” Nhìn đồng hồ treo tường, mới 3h25’ sáng, thật sự là rất sớm.
Ngáp một cái, kéo ông trở về phòng: “Đi về ngủ thôi.”