Lần đầu nghe thấy tin tức này, Trần Hi liền thở phào nhẹ nhõm, Doãn Triệt có một tật xấu, không bệnh thì thôi, một khi bệnh thì rất nặng, uống thuốc hay chích đều không giải quyết được vấn đề, nhất định phải nhập viện ít nhất một tháng mới khỏi.
Vì thế Trần Hi đối với tương lai tràn đầy ước mơ, thấy không, ngay thời điểm cô thay đổi thái độ với bản thân, ông trời cũng bắt đầu giúp cô rồi, Thiên Thời Địa Lợi Nhân Hòa, rốt cuộc cô cũng có được cái đầu tiên.
Ừ, không đúng, phải là cái thứ hai nữa, cũng không đúng, Trần Hi đưa ngón tay lên tính toán một chút, phải là cả ba, bây giờ cô giống như đã đạt được cả ba yếu tố trên rồi.
Không biết bắt đầu từ lúc nào, Trần Hi đột nhiên cảm thấy Khương Sâm chính là quý nhân của mình, kể từ khi có hắn, sinh mệnh cô cũng xảy ra những kỳ tích, kể từ khi có hắn, thế giới trở nên thật xinh đẹp.
Hôm nay Trần Hi trở về sớm, theo như Tiểu Hắc nói, khóa huấn luyện thể lực của cô cũng đã được một thời gian rồi, bắt đầu từ ngày mai muốn tiến hành huấn luyện về tinh thần. Tiểu Hắc còn cố ý dặn dò Trần Hi hôm nay phải làm nhiều món ăn ngon, bởi vì khóa huấn luyện sau có thể sẽ làm cô không cảm thấy ăn ngon miệng nữa.
Điều này thì Trần Hi rất tin, cô nhớ lại tuần lễ huấn luyện đầu tiên chính là cô mệt mỏi đến không có hơi sức để mà ăn cơm.
Trần Hi ở trong phòng bếp vội vàng làm gà thịt, còn có hải sản, hôm nay cô tựa hồ muốn làm cả một bữa tiệc Mãn Hán.
Kim đồng hồ vừa chỉ bảy giờ, cách giờ bình thường Khương Sâm trở về còn hơn ba giờ, thời gian vẫn còn thoải mái.
Trần Hi hôm nay mua cá rất tươi, bụng cá sau khi được làm sạch sẽ, đặt dưới vòi nước, nó còn có thể mở miệng thổi ra bong bóng nước.
” Tội lỗi, nghiệp chướng!” Trần Hi thở dài cảm thán, nhưng tay cô vẫn không ngừng nghỉ, vén cái mang cá lên làm sạch sẽ, nhìn cái đuôi cá vung vẫy giãy giụa lần cuối.
Trần Hi lè lưỡi, có thấy không, ai nói làm cá thì được tự do tự tại bơi lội trong nước, cuối cùng cũng không phải bơi đến bàn ăn của con người sao, một lát nữa cô còn phải khứa cho nó thêm hai nhát, như vậy thì hầm cách thủy mớii có thể thấm gia vị.
“Con cá đáng thương, ai bảo ta là người ăn cá, mày bị ức hiếp rồi!” Trần Hi tự biên tự diễn, vừa tính toán đem con cá thả vào chảo dầu, vừa âm thầm tự hỏi nó có cảm thấy đau hay không.
Nơi cửa chính đột nhiên truyền đến tiếng động khác thường, tiếng cửa mở ra, một người đàn ông bước chân nặng nề nhanh chóng hướng về phía phòng bếp chỗ của Trần Hi chạy đến.
Cùng một đêm có người nấu cơm, cũng có người đang chìm trong giấc mộng….
Hai cơ thể lõa lồ quấn quýt lấy nhau, người đàn ông rất béo, hắn tựa hồ rất biết cách hưởng thụ, ở trên cơ thể cô gái luận động mấy cái, liền trở người xuống, trên cơ thể xấu xí của hắn còn dính đầy chất lỏng sềnh sệch.
“Đi lên. . . . . .” Tên đàn ông ra lệnh, cô gái hấp dẫn nở nụ cười đứng lên, dang một chân đứng qua người tên đàn ông, làm cho hắn có thể nhìn thấy được chỗ nữ tính của cô đã trở nên bỏng đỏ. Cô gái đưa tay xuống dưới hạ thân mình khẽ vuốt ve, trong miệng còn phát ra tiếng thở gấp hấp dẫn, sau đó cô từ từ ngồi xuống, cầm lấy vật xấu xí của hắn nhét vào trong cơ thể mình.
“Ừm. . . . . .” Tiếng thở dốc nặng nề của tên đàn ôn g vang lên. “Tiểu lẳng lơ, còn không cảm tạ ta đã phá thân mi, nếu không mi đi đâu tìm được thú vui như vậy, trong khoảng thời gian này không nhàn rỗi chứ. Để cho mi làm ít việc nhu thế nào rồi, làm xong hay chưa.”
Thấy cô gái không nói lời nào, hắn vỗ vỗ mông cô: “Người đàn bà kia mi còn chưa thu phục, cái này không giống mi, bản lãnh của tiểu lẳng lơ nhà ta lại lãng phí đi nơi nào rồi?”
Cô gái tựa hồ có chút mất hứng, trợn mắt nhìn tên đàn ông một cái, ở trên người tiếp tục vận động cũng không có dừng lại.
“Nếu ông không nhất định cứ muốn người đàn bà đó, sau này tôi cũng chỉ với ông.” Thanh âm cô gái nũng nịu có chút bất mãn, làm cơ thể hắn căng ra thỏa mãn.
“Không có ả ta, ta với mi làm sao có thể ở đây hưởng lạc, ả ta giờ cũng chỉ là một con bệnh nhu nhược, mi còn ghen, tới đây cho ta xem sức ghen của mi đến cùng là lớn như thế nào.”
“Lớn đến ông không chịu nổi. . . . . .”
Ngoài cửa, một bóng dáng mảnh khảnh, lạnh lùng tiến gần đến cánh cửa, lẳng lặng lắng nghe âm thanh dơ bẩn bên trong, sắc mặt cô tái nhợt, cơ thể mềm mại cơ hồ không chịu được một cơn gió nhẹ.
Tay cô siết chặt thành nắm đấm, móng tay bấu vào lòng bàn tay đau đớn cũng không hay biết.
“Phu nhân, trở về phòng nghỉ ngơi đi.” Một người giúp việc khe khẽ thở dài, đưa tay đỡ lấy cánh tay của cô.
Vẽ mặt cô mờ mịt, ánh mắt ngẩn ra, trong mắt cô cơ hồ không còn nhìn ra sức sống nữa.
“Trở về phòng?” Đột nhiên cô cười to. Thấy người giúp việc gật đầu một cái, nụ cười trên mặt cô như mộng ảo cùng người giúp việc đi vào gian phòng cách vách.