o em ít quần áo, còn có đồ dùng sinh hoạt và đồ ăn vặt nữa”.
“. . . ”.
Mặc dù xúc động vì sự ân cần của anh nhưng không nhầm đấy chứ. Chiếc vali to như thế này, đi xem triển lãm tranh chứ có phải chuyển nhà đâu?Tiêu Tinh thấy anh cúi đầu sắp xếp hành lý, không kìm được khẽ nhắc nhở anh:
“Nhiều hành lý thế này em không mang đi được”.
“Hành lý gửi thẳng là xong, không cần em phải vác, em sợ gì”, Thẩm Quân Tắc ngẩng đầu lên khỏi đống hành lý, nhìn cô rồi nói, “Lúc xuống máy bay nếu không kéo được thì bảo Ôn Bình giúp em, chắc chắn anh ta ít hành lý”.
“Vâng…”.
Quả thực không nỡ từ chối sự chu đáo của anh, Tiêu Tinh chỉ có thể gật đầu. Lúc tiễn nhau ở sân bay, Thẩm Quân Tắc một tay kéo hành lý, một tay nắm tay Tiêu Tinh, đến phòng chờ thì nhìn thấy Ôn Bình. Anh mỉm cười và nói, “Thầy Ôn”.
“Hi, anh Thẩm”.
Thấy anh nắm tay Tiêu Tinh rất chặt, Ôn Bình không kìm được quay đầu đi. Anh ta không muốn để cảnh tượng tiễn biệt của đôi vợ chồng này kích thích một người cô đơn như mình. Thẩm Quân Tắc áp sát vào tai Tiêu Tinh, khẽ căn dặn:
“Ở bên ngoài phải chú ý chăm sóc bản thân”.
“Vâng”.
“Nhớ ăn cơm đúng giờ, buổi tối đừng thức đêm”.
“Vâng”.
“Còn nữa, ngày nào cũng phải gọi điện cho anh”.
Nhìn thấy Ôn Bình nén cười đứng bên cạnh, Tiêu Tinh có chút ngượng ngùng, gật đầu và nói:
“Được rồi được rồi, em biết rồi, anh đừng lo lắng”.
Thẩm Quân Tắc nhìn cô, thấy sắp đến giờ máy bay cất cánh nên đứng dậy, khẽ ôm cô và nói, “Chờ em quay về”.
Nói rồi hôn lên trán cô. Đến tận khi anh đi rồi, Ôn Bình mới cười rất gian xảo:
“Vợ chồng tình cảm thật”.
“Ha ha…”.
Tiêu Tinh mỉm cười ngượng ngùng.
“Tiêu Tinh này, em cũng sắp tốt nghiệp rồi, có thể lên kế hoạch sinh một đứa bé”.
“Hả?”.
Tiêu Tinh không hiểu ý của anh ta, im lặng một lúc mới tức giận nói, “Đùa cái gì chứ! Em vẫn chưa chuẩn bị, còn lâu mới sinh con, nuôi một đứa trẻ thật đáng sợ! Cho bú, còn phải thay tã lót, nửa đêm còn bị tiếng khóc làm giật mình tỉnh giấc…”.
“Haizz, thế thì thôi, em vẫn còn trẻ”.
Ôn Bình ngoài miệng thì nói như vậy nhưng trong lòng thì nghĩ, tính cô ta nóng nảy như thế, không biết đứa trẻ sinh ra đáng sợ thế nào…Tiêu Tinh gật đầu:
“Đúng vậy, đúng vậy”.
Đến thành phố D, tham gia triển lãm xong cũng là lúc đón trận tuyết cuối năm. Tiêu Tinh rất thích cảnh tuyết, cùng Ôn Bình đi khắp nơi vẽ thực tế, vẽ được rất nhiều tác phẩm đẹp. Hôm ấy đứng dưới tuyết quá lâu, sau khi về khách sạn Tiêu Tinh hắt hơi mấy cái liền. Ngày hôm sau thì sốt cao. Tiêu Tinh nhắn tin cho Ôn Bình xin nghỉ. Trong lúc mơ hồ, Tiêu Tinh dựa vào trực giác ấn phím số một đã được cài đặt gọi nhanh, đợi đến khi điện thoại được kết nối, vang lên giọng nói quen thuộc của người đàn ông ấy. Tiêu Tiêu sốt đến mức không biết gì, cầm điện thoại nói lung tung lộn xộn một hồi, nào là ma cà rồng, cửu âm chân kinh. Thẩm Quân Tắc nghe mà không khỏi cau mày. Buổi chiều, Tiêu Tinh đang ngủ mê mệt, lờ mờ nghe thấy tiếng gõ cửa. Cô bò dậy ra mở cửa thì nhìn thấy Thẩm Quân Tắc hầm hầm đứng ở cửa. Hình như vì đi dưới tuyết quá lâu, bộ complet màu xám của anh tỏa ra luồng khí lạnh buốt. Tiêu Tinh sờ bộ complet của anh, cười nói:
“Ý? Người này là thật sao?”.
Sau đó cô rụt tay lại, “Mình lại nằm mơ rồi…”.
Cô thấy đầu óc quay cuồng, toàn thân nhức mỏi, lúc quay người suýt chút nữa thì vấp vào thảm. Thẩm Quân Tắc giơ tay đỡ cô, nâng cánh tay bế cô lên.
“Anh đến thăm em”, bên tai vang lên giọng nói trầm lắng của anh, ẩn chứa chút rối bời nhưng giọng điệu thì rất dịu dàng, “Quả nhiên là em sốt rồi, vì thế mới gọi điện thoại cho anh nói lung tung”.
“A… đau đầu quá”.
Tiêu Tinh vẫn còn thấy rất mơ hồ, ra sức day huyệt Thái Dương như sắp nổ tung, cảm thấy mùi hương trên người anh khiến cô rất an tâm, liền gục đầu vào vai anh. Thẩm Quân Tắc bế cô lên giường, lấy khăn lạnh đắp lên trán cô, sau đó lấy ấm nước trong khách sạn đun nước nóng rồi quay người đi xuống dưới, “Em ngủ chút đi, anh đi mua thuốc”.
Lúc anh ra cửa thì gặp Ôn Bình ở phòng bên cạnh. Ôn Bình tươi cười chào anh:
“Hi, anh Thẩm, sao anh lại đến đây?”.
Thẩm Quân Tắc nói:
“Tôi đi công tác qua đây nên đến thăm Tiêu Tinh”.
Rõ ràng là người đàn ông này lo Tiêu Tinh ốm nên vội vàng đặt vé máy bay trong ngày bay sang, lại còn bịa đặt lấy cớ đi công tác. Ôn Bình biết rất rõ nhưng không “vạch trần”.
Anh ta cười và nói:
“Hình như cô ấy bệnh, anh hãy chăm sóc cô ấy”.
“Tôi biết rồi”.
Anh nói rồi quay người bước đi. Ôn Bình sờ cằm, đút gói thuốc trên tay vào túi áo. Thực ra anh ta ra ngoài là muốn sang phòng bên cạnh thăm Tiêu Tinh. May mà không sang phòng Tiêu Tinh sớm vài phút để chăm sóc cô ấy. Nếu không bị anh ta bắt gặp, nhìn thấy cảnh tượng mình ân cần chăm sóc Tiêu Tinh, tuyệt đối sẽ “ghen lồng ghen lộn”.
Nếu chồng Tiêu Tinh đã đến, vậy thì một người thầy như anh ta có thể không cần bận tâm đến cô. Tâm trạng của Ôn Bình rất tốt, về phòng lấy máy ảnh, đi khắp nơi chụp cảnh tuyết. Tối hôm ấy, Tiêu Tinh sốt cả đêm. Thẩm Quân Tắc ở bên chăm sóc cô, không hề chợp mắt. Tiêu Tinh toát mồ hôi, người run lên cầm cập. Thẩm Quân Tắc liền nằm bên cạnh ôm cô thật chặt. Hai người thu mình trong chiếc chăn dày và ngủ thiếp đi. Lúc trời sáng, Tiêu Tinh đã hạ sốt mơ hồ tỉnh giấc, phát hiện mình bị ai đó ôm chặt trong vòng tay. Chiếc chăn quấn chặt lấy hai người như quấn bánh tét. Tiêu Tinh chỉ thấy kinh ngạc, vì sao vừa mới sốt mà người mình nhớ nhất lại tự động xuất hiện bên cạnh mình?Ngỡ rằng mình đang mộng du, Tiêu Tinh bấu tay thật mạnh, chỉ thấy đau đến nghiến răng nghiến lợi. Hai người cùng nằm trong chăn, dính chặt vào nhau, cô ngọ nguậy như vậy Thẩm Quân Tắc cũng tỉnh giấc. Anh giơ tay kiểm tra nhiệt độ trên trán cô, mỉm cười và nói:
“Hạ sốt rồi, có tinh thần một cái là bấu tay mình?”.
Tiêu Tinh đỏ mặt nói:
“Em tưởng mình đang mơ”.
“Ồ…”.
Thẩm Quân Tắc cố tình dài giọng, “Em thường mơ thấy anh sao?”.
“Đâu có”.
“Không sai, em sốt như vậy mà vẫn nhớ gọi điện cho anh”.
“. . . ”.
Tiêu Tinh bị anh vạch trần, có chút ngượng ngùng, “Sao anh lại ở đây?”.
“Nhận được điện thoại của em là anh bay sang ngay”.
Thì ra anh lo lắng cho mình nên mới lập tức bay đến đây, chả trách trong ký ức cứ hiện lên hình ảnh bộ complet của anh lạnh buốt. Có lẽ lúc anh ra khỏi sân bay gặp trận tuyết lớn. Tiêu Tinh vô cùng xúc động, vội vàng thu mình trong vòng tay của anh, gục đầu vào vai anh, khẽ nói:
“Quân Tắc, cảm ơn anh đã đến thăm em”.
“Ừ”, Thẩm Quân Tắc mỉm cười, “Không sao là tốt rồi”.
Nửa tháng sau đó, Thẩm Quân Tắc ở bên Tiêu Tinh. Dĩ nhiên anh cũng quang minh chính đại nhận được chút “báo đáp” về thể xác từ phía Tiêu Tinh. Tiêu Tinh xúc động vì hành vi đáp máy bay không chút do dự của anh, trong lòng cũng rất nhớ anh nên cái gì cũng chiều theo anh. Ôn Bình biết cặp vợ chồng phòng bên đang đắm đuối với nhau sau những tháng ngày xa cách. Tiêu Tinh không tìm anh ta, anh ta cũng vui vẻ tự do tự tại, suốt ngày vác máy ảnh đi khắp nơi, cảm thấy rất thích thú. Kỳ nghỉ đông nhanh chóng kết thúc. Sau khi vào học kỳ mới, Tiêu Tinh bận rộn với việc học hành. Vì kỳ nghỉ được đi vẽ thực tế nên mạch suy nghĩ cũng rộng hơn rất nhiều. Dưới sự hướng dẫn của Ôn Bình, bản vẽ tốt nghiệp của cô hoàn thành rất thuận lợi, chỉ chuẩn bị đến tháng sáu năm nay tốt nghiệp. Hôm ấy, Tiêu Tinh đang ở trong phòng tranh, tô màu cho tác phẩm cũ. Lúc đứng dậy đột nhiên thấy chóng mặt, ngã lăn ra đất. Các bạn bên cạnh sợ tái mặt, mỗi người một chân một tay khiêng cô đến bệnh viện cấp cứu. Bác sĩ kiểm tra xong, nói cô thiếu máu mức độ nhẹ. Đây là phản ứng bình thường sau khi mang thai. Cái gì? Mang thai?Đám bạn mắt tròn mắt dẹt. Đúng lúc ấy Tiêu Tinh tỉnh dậy, trước ánh mắt như nhìn đười ươi của các bạn, cô ngượng ngùng nói:
“Thực ra mình đã kết hôn từ lâu rồi…”.
Mọi người rất kinh ngạc, thi nhau nói, “Chúc mừng nhé, cậu giỏi thật, còn trẻ như vậy mà đã làm mẹ rồi. Cậu là người đầu tiên lên chức mẹ trong khóa bọn mình. Đứa trẻ sinh ra phải nhận tất cả mọi người làm mẹ nuôi…”.
Tiêu Tinh bị mọi người nói đến tái cả mặt. Sắc mặt của cô rất nhợt nhạt, cô vội gọi điện cho Thẩm Quân Tắc. Lúc ấy Thẩm Quân Tắc đang bàn giao nội dung cuộc họp ngày hôm sau với mọi người. Một tay anh cầm tài liệu báo cáo, liếc nhìn tên Bom Tinh trên màn hình điện thoại, liền nhấc máy, giọng nói hết sức dịu dàng:
“Tiêu Tinh à, sao vậy?”.
“À… em có chuyện muốn nói với anh”, Tiêu Tinh khẽ nói.
“Ừ, chuyện gì?”.
“Em… em có thai rồi”.
Cạch một cái, điện thoại của Thẩm Quân Tắc rơi xuống đất. Đám người trong phòng làm việc quay sang nhìn nhau, thầm nghĩ, vợ tổng giám đốc quả là có sức sát thương mãnh liệt. Lần trước trong phòng họp gọi một tiếng “chồng ơi” mà khiến giám đốc Thẩm đầu óc rối bời. Hôm nay không biết nói gì, chỉ một câu mà khiến anh rơi cả điện thoại. Mọi người nhịn cười, cúi đầu vờ như không nhìn thấy. Thẩm Quân Tắc nhặt điện thoại lên, lớn tiếng nói:
“Em nói thật chứ? Em có thai rồi?!”.
Bây giờ thì mọi người đã hiểu.
“Đúng vậy…”.
Tiêu Tinh khẽ nói, “Bây giờ em đang ở trong bệnh viện, anh đến đây được không?”.
“Anh lập tức đến ngay!”.
Vừa cúp máy, Thẩm Quân Tắc liền lấy áo khoác rồi đi ra ngoài. Đi được hai bước, phát hiện đám người đang cúi đầu trong phòng làm việc, lạnh lùng nói, “Vợ tôi… đang ở viện, tôi đến đó một chút. Về cuộc họp ngày mai…”.
“Không sao, anh cứ đi đi ạ, chúng tôi biết rồi”.
“Xin chúc mừng, giám đốc Thẩm sắp làm bố rồi…”.
“Chúc mừng chúc mừng”.
Thẩm Quân Tắc bình tĩnh gật đầu, quay người phi như bay xuống dưới, cuối cùng không kìm được mỉm cười rạng rỡ. Anh sắp làm bố rồi!Trước đây cứ nghĩ rằng có một đứa trẻ con giống Tiêu Tinh, suốt ngày bám lấy mình gọi bố ơi là một chuyện rất đáng sợ. Nhưng về sau, nhìn thấy các cặp vợ chồng dắt con đến khu vui chơi, cả nhà đầm ấm vui vẻ, Thẩm Quân Tắc lại có chút ngưỡng mộ. Hồi anh còn nhỏ, bố mẹ chưa bao giờ đưa anh đến khu vui chơi. Cách giáo dục tự do khiến anh không cảm nhận được niềm vui của thời thơ ấu. Nếu có con, anh nhất định sẽ để nó lớn lên trong niềm vui. Đột nhiên anh tưởng tượng cảnh có một đứa con da trắng mịn, mắt to tròn giống Tiêu Tinh ùa vào lòng mình gọi bố. Anh có thể bẹo cái mặt mũm mĩm ấy, cảnh tượng ấy chỉ cần nghĩ đến thôi cũng thấy thật ấm áp. Thẩm Quân Tắc phi như bay đến bệnh viện, Tiêu Tinh đang ngồi trên giường cặm cụi nhắn tin. Thẩm Quân Tắc rảo bước đến bên giường, dịu dàng nói:
“Em sao rồi? Có thấy khó chịu ở đâu không? Sao đột nhiên lại chạy đến bệnh viện?”.
“Em không sao…”.
Tiêu Tinh mỉm cười với anh, “Cái đó, con…”.
Thẩm Quân Tắc căng thẳng nói:
“Đừng nói với anh là bỏ con, anh không đồng ý. Hai tháng nữa là em tốt nghiệp rồi, ở nhà yên tâm chờ con ra đời, những việc khác cứ giao cho anh”.
“Em không nói là bỏ con”, Tiêu Tinh mỉm cười, khẽ nắm tay anh, “Con của anh, sao em nỡ…”.
Thẩm Quân Tắc vô cùng xúc động, vội vàng dang tay ôm cô vào lòng, dịu dàng hôn lên tóc cô, khẽ nói:
“Anh yêu em. Tiêu Tinh, chúng mình cùng chờ con chào