“Anh Thẩm, tin đồn vợ chồng anh đang chuẩn bị ly hôn có liên quan đến sự xuất hiện của cô Phương Dao có đúng không?”.
“Anh Thẩm, nghe nói lúc đầu anh lấy Tiêu Tinh chỉ là để thuận tiện cho việc hợp tác làm ăn với nhà họ Tiêu?”.
“Người anh thật sự thích là Phương Dao, vì thế sau khi về nước mới nóng lòng gặp Phương Dao. Anh cãi nhau với Tiêu Tinh trong buổi dạ hội cũng là vì lý do này sao?”.
…Những câu hỏi sắc bén của phóng viên khiến màng nhĩ người nghe rung lên từng hồi, hai nhân vật tin đồn trên ti vi nắm tay nhau thoát khỏi hiện trường, để lại hình bóng phóng khoáng cho người xem, bối cảnh phía sau là khách sạn khiến người ta phải suy nghĩ. Giọng nói thánh thót của người dẫn chương trình vẫn còn đang phân tích về khả năng Thẩm Quân Tắc và Phương Dao đến với nhau. Tiêu Tinh càng nghe càng thấy khó chịu. Người đàn ông ngồi bên cạnh vẫn không có một chút phản ứng nào, Tiêu Tinh chỉ có thể kìm nén nỗi hẫng hụt trong lòng, lặng lẽ cúi đầu gọt hoa quả. Thẩm Quân Tắc cũng không ngờ sự việc vừa mới xảy ra mà đã được phát trên ti vi nhanh như vậy. Trùng hợp hơn là Tiêu Tinh vừa bật ti vi đã nhìn thấy cảnh tượng kinh thiên động địa ấy. Anh bồn chồn bất an chờ cô nổi nóng rồi giải thích, chờ mãi mà Tiêu Tinh không nói một câu nào, không hề có một chút tức giận nào, ngược lại còn bình thản cúi đầu gọt hoa quả.
“Chẳng phải… em nên hỏi gì sao?”.
Thẩm Quân Tắc cố gắng kìm nén, “Lẽ nào em không bận tâm về tin đồn giữa anh và Phương Dao?”.
Tiêu Tinh sững sờ trước câu nói của anh. Cô ngẩng đầu, vô tội nói:
“Chẳng phải giải thích hay không là do anh quyết định sao? Anh không muốn nói thì em hỏi cũng vô ích, chẳng phải sao?”.
Thẩm Quân Tắc cau mày, “Vì thế nên em không hỏi gì?”.
Thấy cô không hề bận tâm đến thông tin gây chấn động như vậy, lại còn ngồi đó gọt hoa quả, Thẩm Quân Tắc sa sầm mặt xuống, giật lấy quả táo trên tay cô vứt xuống bàn, “Anh không giải thích em cũng mặt kệ, đúng không? Trong lòng em, rốt cuộc có bận tâm một chút…”.
“Này, tay em…”.
Lời chất vấn tức giận của Thẩm Quân Tắc bị Tiêu Tinh khẽ ngắt ngang, sắc mặt liền sầm xuống. Lúc nãy đưa tay lấy quả táo dùng sức quá mạnh, Tiêu Tinh lại đang căng thẳng, ngón tay không cẩn thận quệt vào con dao gọt hoa quả, bị chảy máu. Tiêu Tinh nhìn ngón tay chảy máu, quay sang lườm anh đầy trách móc, “Sao anh lại hung dữ với em như thế, có phải em bảo đám phóng viên ấy theo dõi anh đâu. Anh muốn hung dữ thì đi tìm Phương Dao mà hung dữ chứ?”.
“Xin lỗi, anh…”.
Nhìn thấy máu trên ngón tay của cô, Thẩm Quân Tắc vừa ăn năn vừa thấy đau lòng, nhẹ nhàng cầm tay cô, khẽ đưa lên miệng, hút hết máu chảy trên đó, dịu dàng hỏi, “Đau không?”.
“…”.
Mặt Tiêu Tinh đỏ bừng. Cô vội vàng rụt tay lại, ấp úng nói, “Không… không sao…”.
Thẩm Quân Tắc vẫn không yên tâm, “Chỗ em có băng urgo không, anh đi tìm băng cho em…”.
“Em… em tự làm”.
Tiêu Tinh vội vàng lấy băng urgo trong ngăn kéo rồi băng ngón tay lại. Thẩm Quân Tắc im lặng một lúc, khẽ nói:
“Vậy… lời giải thích của anh em có nghe không?”.
“Vâng”.
Tiêu Tinh gật đầu. Thẩm Quân Tắc nghĩ một lúc rồi nói sơ qua:
“Anh và Phương Dao lớn lên bên nhau từ nhỏ. Cô ấy là bạn thân nhất của anh. Bọn anh hoàn toàn trong sáng, không hề có dây dưa về chuyện tình cảm. Hôm nay đến khách sạn chẳng qua là ăn bữa cơm, em đừng nghĩ nhiều”.
Anh ngừng một lát rồi khẽ bổ sung, “Phương Dao đã có người yêu. Anh… cũng thế”.
“Vâng”.
Tiêu Tinh ngoan ngoãn gật đầu, không hề để ý đến ý nghĩa của ba từ “Anh cũng thế”.
Thẩm Quân Tắc quay sang nhìn cô, “Em tin không?”.
Tiêu Tinh nghĩ một lúc, mỉm cười gật đầu, “Vâng, em thấy anh là người chính trực. Nếu giữa anh và Phương Dao có gì gì đó, anh không cần phải giấu em đi vụng trộm, trực tiếp ký vào đơn ly hôn rồi lấy cô ấy chẳng phải là xong sao… Bảo anh ký đơn anh không ký, vì thế… em tin giữa hai người không có gì”.
Lúc quan trọng cô nàng này không ngốc chút nào. Chỉ là gặp sóng gió tin đồn lớn như vậy mà cô lại không nổi giận, thậm chí không ghen tuông chút nào khiến Thẩm Quân Tắc rất không cam tâm. Có điều, từ trước tới nay cô đều “phóng khoáng” như thế, lần này không cười và nói “Hai người rất đẹp đôi, anh mau theo đuổi chị ấy đi” thì đã được coi là tiến bộ vượt bậc rồi. Thẩm Quân Tắc hạ thấp giọng, nói từng câu từng chữ:
“Tiêu Tinh, những lời anh nói em đều tin, đúng không?”.
Tiêu Tinh gật đầu, “Vâng, cơ bản là thế”.
Thẩm Quân Tắc im lặng rất lâu, đột nhiên quay sang, nghiêm túc nhìn cô.