Trên bờ biển Hawaii xanh thẳm, người người đều đang hưởng thụ khí hậu khô ráo dễ chịu cùng với những hoạt động tiêu khiển phong phú nơi đây, người người đều đang ung dung tiêu phí thời gian của chính mình. Duy chỉ có một người không thích thời tiết nóng nực Hawaii, không thích đám đông chen chúc nhau trên bờ biển, lại càng đặc biệt không thích sự lộn xộn nơi này. Thế nên mỗi ngày cô đều ở trong phòng khách sạn, ăn no rồi lại ngủ, dậy rồi lại ăn.
“Mạt Mạt.” Hàn Thiên Vu đi tới bên giường cô, đỡ thắt lưng, từ từ ngồi xuống. “Ngủ cả ngày rồi, sao vẫn còn muốn ngủ nữa?”
“Buồn ngủ ạ!”
Mạt Mạt tung chiếc chăn đang che khuất khuôn mặt ra, mở to đôi mắt khô khốc, nhìn ra ngoài cửa sổ.
Trời sắp tối, bầu trời màu lam đậm, tựa như hừng đông cái ngày cô rời khỏi Australia.
Bầu trời ngày ấy, màu lam đậm.
Biển ngày ấy, nhuộm màu vàng của ánh nắng sớm mai.
Cô vốn định lặng lẽ rời đi, không ngờ vừa mới ra khỏi cửa đã thấy An Nặc Hàn đứng cô đơn bên biển, chiếc áo sơ mi màu xanh lam bị gió thổi lay động mạnh mẽ.
Trời ngày hôm nay còn xanh hơn cả ngày hôm qua…
“Em phải đi à?” Đôi mắt anh lặng như tờ.
“Vâng.” Cô gật đầu, muốn nói lời tạm biệt, nhưng lại thấy lời tạm biệt nào cũng thừa thãi.
“Đi đâu? Vienna sao?” Anh bước tới gần cô.
Mạt Mạt lắc đầu, đè nén sự xúc động muốn lùi về sau. “Đi Hawaii tìm bố mẹ em, họ nhớ em rồi.”
“Anh đưa em ra sân bay đi.”
“Không cần!” Cô ý thức được mình từ chối quá gấp gáp, Mạt Mạt giải thích một chút ngay sau đó. “Em đã nói rồi, em không cần anh chăm sóc.”
Cuối cùng, cô lí nhí bổ sung thêm một câu: “Anh lại không thể chăm sóc em cả đời.”
“Mạt Mạt…” Anh vẫn còn muốn kiên trì thêm.
“Chị Thâm Nhã càng cần anh hơn em.”
Cái tên Thâm Nhã giống như một cái cơ quan, vừa thoáng chạm vào đã kích thích dây thần kinh mẫn cảm nhất của hai người.
Bước chân An Nặc Hàn hơi chững lại, “Vậy… Em đi đường cẩn thận một chút.”
“Em sẽ.”
Anh đến gần cô, cúi người in một nụ hôn nhẹ lên trán cô. “Xuống máy bay nhớ gọi điện cho anh.”
“Được.”
Mạt Mạt rời đi rất nhanh, bước chân chênh vênh. Trên bãi biển in dấu một loạt những vết chân có nặng có nhẹ.
Sau khi đi đã xa, cô không nén nổi quay đầu nhìn, An Nặc Hàn vẫn còn đứng nơi đó…
Mấy ngày ở Hawaii, một khi cô nhắm mắt sẽ nhớ lại hình ảnh khi ấy…
Cô nhớ tới bóng hình anh trong sự ưu thương và hiu quạnh.
Cô thường hay phân vân, tình thân, cũng có những lúc ưu thương như vậy sao? Sẽ có lúc luôn luôn nhớ đến một người, quan tâm cả đến thời tiết thành phố nơi cô sống sao? Sẽ hôn cô, môi lưỡi dây dưa, nụ hôn ngạt thở? Sẽ vào lúc đêm khuya tĩnh lặng, ôm cô vào lòng, hôn vành tai mẫn cảm của cô sao? Sẽ sau khi uống say chạy vọt vào trong phòng tắm của cô, ép cô vào tường tùy ý hôn, vuốt ve cơ thể của cô sao?
Nếu như những thứ này đều là tình thân, vậy tình yêu là cái gì?
Tình yêu, là thứ đàn ông say đắm nồng nàn nói với đàn bà: “Anh yêu em!” sao?
Mạt Mạt vò mái tóc của chính mình, vùi đầu vào trong gối hít một hơi thật sâu. Cô không nghĩ ra, thế nào cũng không nghĩ ra! …
“Ôi! Bố hoàn toàn chẳng làm gì với con được rồi.” Không biết Hàn Trạc Thần đi tới từ lúc nào, bất đắc dĩ nói. “Con muốn đi Vienna cùng Thành thì cứ đi đi, muốn đi đâu thì đi!”
Hàn Trạc Thần cho rằng cô sẽ ngay lập tức nhảy dựng lên từ trên giường, ôm ông nói thật to: Con chỉ biết bố hiểu con nhất!
Nhưng Mạt Mạt chẳng hề như vậy. Cô nhắm mắt lại, nước mắt tuôn ra như suối, rơi xuống gối.
“Mạt Mạt? Xảy ra chuyện gì vậy? Cách đây không lâu chẳng phải mỗi ngày con đều ầm ĩ đòi đi sao? Không phải thà cắt đứt quan hệ với bố cũng phải ở bên Tiêu Thành sao?”
Cô không kìm nén được sự tủi thân trong lòng nữa, đứng dậy, dựa sát vào vai Hàn Trạc Thần, nghẹn ngào khóc. “Bố, con nhớ anh ấy, con rất nhớ anh ấy…”
“Anh ấy? Tiêu Thành?” Ông trìu mến nâng khuôn mặt của cô lên, thấy nước mắt của cô mà hàng mày ông nhíu chặt lại.” Có phải Tiêu Thành nói gì với con không? Cậu ta tổn thương con hả?”
Cô lắc đầu liên tục. “Con nhớ anh ấy, càng nhớ hơn cả lúc anh ấy đi Anh quốc… Tựa như anh ấy sẽ đi tới một nơi rất xa, không bao giờ trở về nữa…”
Cô rõ ràng có thể gọi điện cho anh, còn có thể nhìn thấy anh, thế nhưng cô lại thấy rằng bản thân mình đã hoàn toàn mất anh rồi.
Về sau cô mới hiểu được, thứ cô mất đi chính là hy vọng. Trước kia cho dù hy vọng có xa vời, dù sao vẫn còn tồn tại một chút, cô có thể trong cái cảm giác lo được lo mất tìm được một chút hạnh phúc an ủi bản thân mình. Hiện nay, ngay cả một chút hy vọng cuối cùng cũng đã biến mất.
Cuộc sống của cô giống một ngôi nhà cao tầng mất đi cốt sắt chống đỡ, sụp đổ trong tích tắc, biến thành bùn đất ngói vụn, bụi tung bốn phía.
“Mạt Mạt?” Sắc mặt Hàn Trạc Thần trở nên nghiêm trọng trong nháy mắt: “Con yêu Tiểu An có phải không?”
“Con…” Mạt Mạt ý thức được mình đã nói ra điều không nên nói, cô cắn mu bàn tay, không hề nói lại.
“Con nói thật với bố đi, có phải con yêu nó không?”
“Đúng!” Cô khóc nói: “Nhưng anh ấy không yêu con! Anh ấy đi Anh quốc không lâu thì đã ở bên chị Thâm Nhã rồi… Con có nhìn thấy ảnh chụp của họ, cũng xem thư chị ấy viết cho anh Tiểu An… Con không muốn chia rẽ họ.”
“Con!” Hàn Trạc Thần tức giận đến nỗi chẳng biết nói gì cho phải. Để Mạt Mạt và An Nặc Hàn có thể cùng chung bước, những gì nên làm ông cũng đã làm cả rồi. “Vì sao con ngốc nghếch như vậy? Yêu một người thì phải đi tranh thủ chứ!”
Chuyện tới nước này, ông cuối cùng chẳng thế bắt buộc An Nặc Hàn hủy bỏ hôn ước để ở bên Mạt Mạt.
“Nhưng anh ấy sẽ không từ chối con, cho dù anh ấy có sẵn lòng hay không…”
“Bố hiểu rồi!” Hàn Trạc Thần rầu rĩ vỗ vai cô. “Mạt Mạt, Tiểu An đã đính hôn rồi, con đường này chính là do con chọn…”
Cô gật đầu, cuối cùng cũng hiểu rõ ràng câu nói kia
Yêu sai người, sẽ phải nhận quả đắng, không ai có thể cứu chuộc người! *** Sau khi quay trở về từ Hawaii, Mạt Mạt đã thay đổi.
Cô hay đi ra ngoài chơi với bè bạn giết thời gian, ca hát, khiêu vũ, bắt đầu tham gia đủ loại hình Party, càng điên cuồng cô càng thích.
Mỗi ngày, cô đều điên cuồng cười, điên cuồng ăn, chơi đến rã rời mới lết về nhà.
Bởi vì sau khi rã rời, cô mới có thể ngủ được.
Tựa như hoa bỉ ngạn, không có lá làm bạn, vẫn nở rộ như đóa trà mi.[1]
[1] Đường thi có câu: Khai đáo trà mi hoa sự liễu (Tô Thức), theo nghĩa đen chính là nở đến như trà mi thì việc chơi hoa đã xong rồi. Theo như điển cố trong Hồng Lâu Mộng, hoa trà mi còn đại diện cho một kết thúc cuối cùng. Tuổi thanh xuân đã qua, trà mi nở, tình yêu đã kết thúc. Trong một số câu chuyện, người ta thường ví von trà mi như một “loài hoa của những tình yêu đã chết”
Có một ngày, trong Party tốt nghiệp, sau hết mình, một chàng trai Australia cao lớn tuấn tú lịch sự đứng ở bên người cô, hỏi: “Tôi có thể nói vài câu với em không?”
Cô nhìn kỹ cậu ta thật lâu mới chợt nhớ ra, cậu ta chính là bé trai đã từng viết thư tình cho cô.
Vài năm trôi qua, cậu trai khiến cô đau đầu không dứt đã có phong độ đàn ông bức người rồi.
“Nói cái gì cơ? Cậu cứ nói đi.”
Cậu ta ngồi xuống bên cạnh cô, thái độ vô cùng nghiêm túc mở lời: “Làm bạn gái tôi đi.”
Lại nữa rồi.
Mạt Mạt bóp đầu đang choáng váng, cười hỏi: “Cậu muốn hẹn hò với tôi?”
Hẹn hò cùng với một người đàn ông khác có thể coi như một phương thức phục hồi từ nỗi đau thất tình.
“Không phải hẹn hò, tôi muốn kết hôn với em!”
Cô cười không nổi. Đối với một người đàn ông Australia, kết hôn đại diện cho việc anh ta sẵn lòng vất bỏ quyền lợi tùy tiện phát sinh quan hệ với những người phụ nữ khác. Thế nên, nhưng lời này còn xúc động chân thật hơn cả câu “Anh yêu em.”
Cô mở miệng, một câu “OK!” bị tắc nghẹn trong cổ họng, thế nào cũng không phát ra được.
“Cám ơn!” Cô nói: “Xin lỗi, tôi không thể nhận lời cậu.”
Cậu ta không hỏi lý do.
Cô cũng không nói nổi lý do. Không phải là cô không thích cậu ta, cũng không phải cô không muốn tìm một người đàn ông yêu mình, nghiêm túc qua lại, nghiêm túc bên nhau.
Thế nhưng khi cô đang muốn đồng ý, trong đầu hoàn toàn chỉ có những hồi ức của một con người khác…
Có vài thứ, trọn đời đều không thể thoát khỏi.
Ví dụ như hồi ức, hồi ức chính là cây cầu đứt đoạn của linh hồn…[2]
[2] Giải thích của anh CCD – tangthuvien: “Cô đơn làm người ta khó chịu, so với chết còn khó chịu hơn. Chìm đắm trong hoài niệm, nhớ nhung làm linh hồn quên cả đường về.” Theo truyền thuyết, khi con người ta xuống âm phủ, linh hồn phải đi qua cầu Nại Hà, cây cầu tượng trưng cho đường dẫn dắt các linh hồn. Cầu đứt đoạn, linh hồn không có lối về.
Mạt Mạt đi tới trước quầy bar, cầm một bình champagne màu đỏ, uống một hơi hết phân nửa.
Cuối cùng cứ cho rằng là đã từng yêu, đã từng đau khổ, sẽ hiểu được cách bảo vệ bản thân, sẽ hiểu ra kiên trì từ bỏ là không hề vô nghĩa…
Cuối cùng cứ cho rằng cuộc sống chẳng cần sự cố chấp vô vị, không có gì không thể dứt bỏ…
Cuối cùng cứ cho rằng thứ khắc cốt ghi tâm chẳng phải tình yêu, mà là đau đớn khắp mình…
Hóa ra không phải.
Đối với An Nặc Hàn, không phải là cô từ bỏ, mà là lựa chọn tiếp tục mến thầm trong cố chấp!
Đêm hôm đó, Mạt Mạt lảo đảo lắc lư đi vào của chính, Hàn Trạc Thần không nỡ lòng nào nuông chiều nỗi đau thương gần như điên cuồng của cô nữa. “Đủ rồi! Con có biết con đang làm gì không?”
“Con biết chính mình làm gì!” Mạt Mạt cười trả lời, nụ cười sau cơn say mơ màng lơ lửng: “Con mười tám tuổi rồi, con có thể chịu trách nhiệm với hành vi của bản thân.”
“Con có phải muốn bố tìm nó về không? Để nó nhìn xem bộ dạng của con bây giờ.” Hàn Trạc Thần hết sức nghiêm túc, với lấy chiếc điện thoại trên bàn.
Cô lập tức tỉnh táo lại, đi lên cướp lấy chiếc điện thoại. “Sau này con sẽ không thế nữa! Con sẽ không bao giờ đi chơi cũng họ nữa.”
Cuộc đấu của bố và con gái, cô vẫn luôn là người thắng. Vậy mà hôm nay, cô hoàn toàn thất bại rồi. Sự thật chứng minh, con người nhất thiết đừng để nhược điểm rơi vào tay người khác.
Hàn Trạc Thần trìu mến nắm lấy bàn tay đang hồi hộp đến mức phát run của cô. “Thích nó thì vì sao lại không cho nó biết?”
“Con sợ anh ấy sẽ hủy hôn ước!” Cô nói: “Bố à, con còn trẻ, con có thể vượt qua được…”
***
Hai tháng sau đó, Mạt Mạt không hề ra ngoài chơi, chuyên tâm học nhạc, còn tham dự cuộc thi nhập học vào nhạc viện Vienna. Khi cô nhận được giấy thông báo trúng tuyển của nhạc viện Vienna, cô hiểu, đã đến lúc mình phải rời khỏi!
Trong hai tháng bận rộn này, nhớ nhung không hề bị thời gian làm phai nhạt, ngược lại còn nhiều hơn trước.
Chẳng qua, thời gian vẫn còn có ưu điểm, nó sẽ nuôi dưỡng ra một thứ mang tên “thói quen”. Thói quen là một thuốc gây tê mạnh mẽ, đau đớn sâu đến nhường nào cũng đều có thể bị nó gây tê liệt.
Đêm đã về khuya, Mạt Mạt ngồi một mình trong phòng An Nặc Hàn, bưng cốc cà phê Lam Sơn ấm áp, lật giở tập album.
Anh đã trở về Anh quốc, mang theo cô vợ chưa cưới mà anh yêu, chỉ để lại mấy tấm ảnh cũ mà