Đường Nghiệp cuối cùng cũng lách qua được hàng xe sin sít chạy lại.
Nói đi, nói đi, mày định nói điều gì?
Rốt cuộc muốn nói điều gì?
Người đàn ông kia từng bước tiến lại gần.
Người khéo ăn khéo nói như Hàn Thuật lần đầu tiên hận ngôn từ kém cỏi của mình.
Lần này, đến lượt Cát Niên tách từng ngón tay Hàn Thuật đang giữ chặt cô.
Mắt cô hơi đỏ, đó là dấu vết của những giọt nước mắt khi nãy.
Cuối cùng, cánh tay của Cát Niên cũng được trở lại tự do, cô nói: “Hàn Thuật, anh hãy tha cho mình, cũng là tha cho tôi.”
Cát Niên quay đầu bước lại phía Đường Nghiệp đang ngập ngừng tiến về phía hai người.
“Xin lỗi anh.” Cát Niên ý thức được cặp mắt đỏ hoe vì khóc của mình đã thu hút sự chú ý của Đường Nghiệp, bèn quay đầu đi chỗ khác, nói khẽ.
Đường Nghiệp chỉ cười, lấy tay khoác vai cô băng qua đường, trước khi lên xe, anh còn quay lại nhìn về phía Hàn Thuật, trong đêm mùa đông se lạnh, một người vui vẻ hoạt bát như Hàn Thuật tay vắt áo khoác, đứng cô độc như cây đèn đường.
Cát Niên ngồi bên ghế phụ lái, nghe tiếng anh khởi động xe, im lặng hồi lâu mới nói: “Xin lỗi anh, tôi làm bữa tối hôm nay bung bét hết cả rồi.”
Đường Nghiệp tập trung nhìn đường phía trước, lúc lâu sau mới đáp: “Sao lại nghĩ thế chứ, em không làm sai gì cả.”
Cát Niên nhìn chăm chăm vào ngón tay mình, “Tôi là người đã từng ngồi tù.”
Đường Nghiệp quay sang nhìn cô, bắt chước cách nói đơn thuần ấy, “Tôi là người yêu đàn ông.”
Nói xong cả hai người đều cùng im lặng, lúc sau Cát Niên mới cười khan vài tiếng. Đường Nghiệp ngây người, rồi cũng cười phá theo. Với màn tự giới thiệu hoang đường vừa rồi, hai người như làm quen lại lần nữa.
“Em có cần về ngay không?” Đường Nghiệp hỏi Cát Niên.
Cát Niên lắc đầu, hôm nay Phi Minh ở lại trường nên cô cũng không cần vội về nhà.
“Tối nay chỗ nào cũng đông, hay là chúng ta tới một nơi yên tĩnh chút.”
Chiếc xe đưa hai người thẳng tiến ra ngoại ô, từ radio vang lên những bản nhạc Giáng sinh vui tươi. Nơi Đường Nghiệp đưa Cát Niên đến hoàn toàn không đẹp, bốn bề đều là công trường đang thi công, anh dừng xe bên một ao bùn nhỏ.
Đường Nghiệp dường như cũng hơi bất ngờ, “Lần trước tới đây nước dưới ao vẫn rất trong xanh, còn có rất nhiều cá nữa.”
Cát Niên nhìn quanh, dần dần cảm thấy quen thuộc, cô đã hơi hiểu ra.
“Đây chính là ‘Vọng Hà đình Đại Thử đối phong miên’ phải không?”
Đường Nghiệp bật cười, “Nói chuyện với em thật đỡ tốn hơi. Đúng vậy, trước đây tôi thường đến đây câu cá… đương nhiên không phải đến một mình…” Anh biết Cát Niên có thể hiểu, cũng không giải thích gì thêm, nói tiếp, “Chẳng bao lâu nữa chỗ này sẽ trở thành một khu resort suối nước nóng.”
“Nơi này sao?” Cát Niên cũng hơi kinh ngạc, vùng này cô không xa lạ gì, đi thêm hai cây số nữa cũng sẽ có một con sông, qua con sông sẽ là một ngôi miếu nhỏ, trước đây cô từng cùng Vu Vũ tới đây xin thẻ, mà không, phải là trộm thẻ. Lúc đó, vùng lân cận này vẫn còn rất hoang vắng. “Vật thị nhân phi” cũng không đủ để hình dung sự biến đổi này, đến cả thành phố cũng theo đó mà thay đổi hình dạng.
Đường Nghiệp gật đầu, “Cả khoảnh đất này là dự án do tôi đề xuất.” Anh nói rồi lại bật cười. “Vốn định đưa em đến thử vị câu đêm, đồ câu tôi cũng đã mang theo, nhưng xem ra không có cá rồi. Nhưng đã đến đây rồi, hít thở chút không khí trong lành, ngắm trăng ngắm sao cũng tốt.”
Anh ngả ghế ra sau, ngắm nhìn bầu trời đêm qua lớp kính chắn gió. Thấy Cát Niên ngồi ngẩn người, anh bèn giúp cô ngả ghế, ra ý bảo cô nằm xuống.
Tư thế ngả người thế này khiến Cát Niên lúc đầu còn có chút không tự nhiên, cô tập trung nhìn chằm chằm vào màn đêm ngoài cửa kính, nhìn hoài rồi bật cười, làm gì có ngôi sao nào, trên trời chẳng có gì khác ngoài những đám mây lúc ẩn lúc hiện.
Đường Nghiệp ngại ngùng giải thích: “Lần trước tôi tới có rất nhiều sao… có lẽ tôi là người cổ hủ không còn thuốc chữa mất rồi.”
Cát Niên nhắm mắt nói: “Không đâu, tôi nhìn thấy rất rất nhiều sao, lại có cả ngân hà nữa.”
“Thật sao?” Đường Nghiệp cũng học theo cô nhắm nghiền mắt.
“Anh có biết vì sao máy bay bay trên trời lại không đâm phải các ngôi sao không?” Cát Niên hỏi.
“Ờ?”
Không đợi Đường Nghiệp trả lời, Cát Niên đã nói tiếp: “Vì ngôi sao biết ‘lấp lánh’.”
“Ha ha, thú vị thật.” Đường Nghiệp cười vài tiếng giữ thể diện cho cô.
Trái lại, Cát Niên cuối cùng cũng không nhịn nổi cười phá lên trước câu chuyện nhạt nhẽo của mình. Cô nhớ đến Vu Vũ, anh lúc nào cũng khó tiếp thu những chuyện cười nhạt thếch của Cát Niên, có lúc anh không hiểu chuyện ra làm sao cũng hùa theo cô ha ha cười lớn, qua mấy ngày sau anh lại đứng trước mặt Cát Niên cười khì khì nói: “Anh hiểu chuyện cười hôm trước em kể rồi, ha ha ha ha.”
Đường Nghiệp nhìn đôi mắt Cát Niên dù vẫn còn vương vệt nước mắt nhưng đã trở nên dịu dàng hơn khi hồi tưởng ký ức. Anh lại nhắm mắt, chậm rãi hỏi: “Em nói xem những ngôi sao chúng ta nhìn thấy khi nhắm mắt có thực sự tồn tại không?”
Cát Niên đáp: “Đối với người khác có thể là không, nhưng chỉ cần tôi tin tưởng, chúng sẽ tồn tại.”
“Có một lần tôi cùng người ấy ra biển câu cá đêm, trước đây tôi chưa từng điên cuồng đến thế, đêm đó chúng tôi đã có rất nhiều kỷ niệm. Nhưng sau này… khi chúng tôi nhớ lại đêm hôm đó, người ấy nói người ấy nhớ ánh trăng sáng vằng vặc trên nền trời quang đãng, hết sức tuyệt đẹp. Nhưng trong ấn tượng của tôi, khi đó có mưa lất phất, tôi còn tận mắt nhìn thấy những giọt nước mưa rơi xuống mặt biển. Chúng tôi đã tranh luận chuyện này rất lâu, không ai chịu ai. Cuối cùng, người ấy nói với tôi: “Được rồi, Đường Nghiệp, cứ coi như đêm hôm đó của cậu có mưa đi, nhưng cậu cũng không thể phủ nhận ánh trăng cậu nhìn thấy khi đó.”
Đường Nghiệp rủ rỉ kể chuyện, anh không cố nhấn mạnh “người ấy” là ai, nhưng Cát Niên có thể hiểu được, thậm chí không cần quay sang nhìn, cô cũng có thể cảm nhận được nụ cười rầu rĩ trên khóe miệng người đàn ông bên cạnh.
“Tôi nghĩ, có thể cả ánh trăng và mưa đều cùng thực sự tồn tại. Chỉ là chúng tôi đã chọn nhớ những điều khác nhau. Tôi không phải người siêu thoát gì, tôi cần sự công nhận của những người xung quanh, sợ người khác nhìn mình bằng ánh mắt kỳ lạ. Vậy nên đêm hôm đó dù có bao nhiêu khoái lạc, tôi cũng không có cách nào yên tâm hưởng thụ nó. Người đó thì khác, tình yêu của cậu ấy dũng cảm hơn tôi nhiều. Có lúc tôi sợ cậu ấy, sự dũng cảm cậu ấy khiến tôi không có nổi một đường lui.”
Cát Niên nghe anh kể xong cũng thủ thỉ nói: “Tôi hiểu ý anh. Nhiều năm trước tôi có một… một người bạn, khi đó tôi phải tự đi về qua một con đường hết sức đáng sợ, nhưng anh ấy không thể đi cùng tôi, anh ấy nói, anh sẽ đứng ở đó nhìn theo tôi đi, để tôi không còn sợ nữa. Tôi thật sự đã không sợ. Về sau, anh ấy thú thật với tôi lần đó anh ấy không để ý đã ngủ gật mất… Tôi nói, thế cũng không sao, trong lòng tôi anh ấy mãi vẫn luôn theo dõi tôi, mãi mãi dõi theo… Tôi tin, thế là đủ rồi…”
Hai người yên lặng nằm trên hai chiếc ghế được ngả ra sau trong chiếc xe có phần cũ kỹ, nhắm nghiền mắt như trẻ con, xa xa có tiếng ếch kêu văng vẳng truyền lại bên tai.
“Em tin không? Trái tim tôi ngày nào cũng giằng co. Hãy ở bên cậu ấy, không màng tới ngày mai, chỉ cần niềm vui trước mắt… Rời xa cậu ấy thôi, sống một cuộc sống bình thường, cưới vợ sinh con, niềm vui thấp thỏm không phải là niềm vui thật sự mà chỉ là thứ nha phiến gây nghiện.”
“Tìm một người phụ nữ, thế là được ư?” Cát Niên mở mắt, bất giác hai ánh mắt gặp nhau.
Đường Nghiệp bật cười, “Không, tìm một người phụ nữ hợp chí hướng, cai nghiện, sống một cuộc sống chân chính. Tôi không cần một tấm bia đỡ đạn, mà cần một người phụ nữ có thể cùng tôi thử một khả năng khác của hạnh phúc.”
“Vậy anh tìm thấy chưa?”
“Có lẽ rồi, tôi cũng không biết được nữa.”
Cát Niên thở dài, cơ thể cô như trôi dạt trên mặt nước, cứ phẳng lặng vậy, từng chút từng chút chìm xuống đáy.
Có người nói, người là cá, cuộc đời là nước, cứ bơi bơi vậy thôi. Nhưng trên mặt nước của cô, những hình ảnh phản chiếu ấy sao quá rõ ràng.
Cô lặp lại lần nữa lời đã nói: “Tôi là người đã từng ngồi tù.”
Lâu sau, Đường Nghiệp bên cạnh cũng đáp lại một câu: “Tôi là người đã từng yêu đàn ông.”