, lúc ấy mới tin là thật. Hắn nhìn nàng chằm chằm “Tại sao cô lại thả ta đi?”
Vân Phỉ cười rộng lượng: “Triệu Sách, thắng làm vua thua làm giặc, đối mặt với kẻ thù giết cha đoạt muội, ngươi muốn báo thù cũng là lẽ thường tình. Cho nên những việc ngươi làm với ta, ta không hề để trong lòng. Ngược lại còn phải cảm ơn ngươi đã đưa ta về với phu quân của mình.”
Nói đến hai chữ phu quân, môi nàng bất giác nở nụ cười thật ngọt ngào, mắt thì sáng lên, tỏa hào quang lấp lánh. Dung nhan xinh đẹp, thanh thoát như một đóa tuyết liên mọc nên đỉnh núi cao.
Dây thừng trên người rơi xuống đất, Triệu Sách khó mà hình dung cảm nhận của mình lúc này, cổ họng hơi khàn khàn, hắn trầm giọng nói: “Nếu có cơ hội, ta sẽ không tha cho Vân Định Quyền, cô đừng hối hận.”
Vân Phỉ cười khẽ: “Ta chỉ hối hận vì sao không sớm nhìn rõ bộ mặt của ông ấy, hối hận vì trong lòng luôn niệm tình cảm cha con, kết quả suýt nữa hại chết A Tông, cũng hại chính mình. Cả đời mẹ ta bị ông ấy lợi dụng, lừa gạt, cuối cùng lại rơi vào kết cục lót đường cho người đi. Ta nghĩ ta phải đòi lại chút công bằng cho mẹ và đệ đệ.”
Triệu Sách nhíu mày: “Cô muốn mượn tay ta để giết hắn?”
Vân Phỉ lắc đầu: “Không, ông ấy là cha ta, ta không muốn ông ấy phải chết. Huống chi ngươi cũng không giết được ông ấy. Bên cạnh ông ấy có rất nhiều thị vệ, ngươi một thân một mình, không phải là đối thủ của ông ấy. Nếu ta đoán không lầm thì Ngô Vương sẽ nhanh chóng dẫn binh đến thảo phạt. Tuy cha người và ông ta luôn bất hòa nhưng bây giờ cha ngươi đã không còn, có lẽ Ngô Vương cũng đã buông xuống những thù hận ngày xưa, dù gì ông ta cũng là hoàng thúc của ngươi, chi bằng ngươi hãy đi đầu nhập vào ông ta. Ta hy vọng ngươi có thể cứu được quận chúa ra, huynh muội đoàn tụ, khiến cha ta phải nếm thử mùi vị bị người thân yêu nhất vứt bỏ là thế nào.”
Nàng lấy vài tờ ngân phiếu trong ống tay áo ra đưa cho Triệu Sách: “Trong thời loạn lạc, muốn chiêu mộ những người đi theo là rất dễ dàng. Số tiền này tuy không nhiều lắm nhưng cũng đủ để ngươi tìm được người giúp đỡ, cứu quận chúa ra.”
Triệu Sách nhìn số ngân phiếu trong tay nàng, im lặng một lúc không nói gì. Đây là lần thứ hai nàng đưa tiền tài cho hắn, nhưng cũng là lần đầu tiên hắn nhận tiền tài từ một cô gái, hơn nữa còn là người mà hắn từng muốn hành hạ, muốn làm nhục, là con gái của kẻ thù.
Vân Phỉ đặt ngân phiếu xuống, quay người định đi. Đột nhiên, Triệu Sách ở phía sau lên tiếng: “Không biết cô có biết chuyện này không?”
“Chuyện gì?”
“Hiểu Phù và Úy Đông Đình từng có hôn ước.”
Vân Phỉ giật mình, quay đầu lại.
Triệu Sách nhìn nàng không chớp mắt, đôi mắt hoa đào quyến rũ sáng đến kinh người. Hắn không giống như đang nói đùa, mà chuyện này cũng không thể đem ra để nói đùa. Thậm chí không cần hỏi Úy Đông Đình thì Vân Phỉ cũng đã tin lời Triệu Sách. Thảo nào mà Triệu Hiểu Phù quan tâm đến hôn sự của nàng và Úy Đông Đình như thế, còn cả vẻ thù địch rất lỳ lạ ấy, thì ra là vì nàng không chỉ là con gái của kẻ thù mà còn là tình địch đoạt phu quân.
Chẳng trách Úy Đông Đình đã hai mươi hai mà vẫn chưa thành thân, thì ra là có hôn ước với Triệu Hiểu Phù. Sau này Tần Vương phản bội triều đình, cho nên hôn sự này mới bị bỏ mặc, Úy Trác liền bảo y đến Kinh Châu cầu thân.
Nàng ngẩn ngơ nhìn Triệu Sách, tim đau nhói như bị ai đó bóp chặt.
Úy Đông Đình đứng ngoài cửa sổ, nghe thế thì vội vàng bước vào, kéo Vân Phỉ đang đứng ngẩn ngơ ra phía sau lưng mình.
Triệu Sách thản nhiên cười: “Quả nhiên có người mới thì quên mất người yêu cũ, đáng thương cho Hiểu Phù, đến nay nó vẫn còn thương nhớ ngươi đó.”
[1] Chữ tỉnh: tức là hai vạch ngang hai vạch đứng như thế này井