Nàng bất giác mất đi ý thức, không biết qua bao lâu mới tỉnh lại, khi ấy ngoài cửa sổ đen kịt, có lẽ là đã nửa đêm. Vân Định Quyền nằm ngủ say sưa bên cạnh nàng, dưới ánh đèn loe lói, nàng nhìn thấy những đường nét rắn rỏi trên gương mặt anh tuấn của hắn trở nên hiền hòa hơn, không còn vẻ hung tàn như khi nãy chiếm đoạt nàng nữa.
Triệu Hiểu Phù xoay người lại, ôm lấy cơ thể trần trụi của mình, lặng lẽ rơi nước mắt. Nàng sinh ra là Minh Châu quận chúa, là hòn ngọc quý trên tay, là đứa con gái mà Tần Vương yêu thương nhất, là cành vàng lá ngọc mà hàng vạn người không dám mơ tới, nhưng bây giờ lại bị một người đàn ông cưỡng đoạt, cảm giác từ thiên đường rơi xuống địa ngục này khiến nàng không sao chấp nhận được.
Vân Định Quyền rất cảnh giác, bên cạnh có động tĩnh nho nhỏ là hắn liền tỉnh giấc. Hắn đưa tay ôm Triệu Hiểu Phù vào lòng, bàn tay đầy giờ vết chai đặt lên bụng nàng, một lúc sau đột nhiên nói: “Sinh cho ta một đứa con trai, ta sẽ không bạc đãi nàng.”
Bàn tay hắn vuốt dọc theo bụng nàng cho đến giữa hai chân, dùng sức kéo người nàng ra sau, dán vào mình, rồi lại tiến vào cơ thể nàng.
——————
Sắp phải nhìn thấy cảnh Úy Đông Đình và Vân Định Quyền chém giết lẫn nhau trên chiến trường, tâm trạng của Vân Phỉ ngày càng nặng nề, không thể ngủ được.
Nàng không biết rốt cuộc thì lúc này cha đang có ý đồ gì. Ngay từ đầu nàng đã xác định là hắn sẽ trở mặt với Úy Trác, nhưng mấy ngày trước hắn lại nói muốn cho Lâm Thanh Phong nếm mùi khổ sở, xem ra hắn đang định vờn nhau với Úy Trác thêm một thời gian nữa. Nếu như thế, có khi nào hắn sẽ đưa nàng về lại Úy gia để lấy lòng tin của Úy Trác không?
Nghĩ tới đây, nàng càng không sao ngủ được, đứng lên mặc thêm áo, ra đứng trước cửa sổ.
Gió đêm lành lạnh khẽ ùa qua những thanh cửa sổ có chạm trổ hoa văn. Những cơn sóng trong lòng nàng cũng trỗi dậy, trăm mối ngổn ngang. không biết tại sao lần này nghĩ đến chuyện về lại Úy gia nàng không còn cảm thấy sợ hãi nữa. Bởi vì nàng biết Úy Đông Đình sẽ không làm hại nàng.
Hôm sau, khi dùng bữa sáng, nàng không thấy bóng dáng Triệu Hiểu Phù đâu, chỉ có Vân Định Quyền. Vân Phỉ vấn án cha xong thì lẳng lặng ăn cơm, đợi hắn lên tiếng bảo nàng về lại Úy phủ.
Quả nhiên, ăn được một nửa thì Vân Định Quyền lên tiếng. “A Phỉ, Úy Đông Đình đưa con về lại bên cạnh cha rõ ràng là muốn thử xem cha có lòng dạ nào khác hay không. Nếu muốn lấy được lòng tin của Úy Trác thì cha nên đưa con trở lại Úy gia, nhưng cha lại lo lắng cho an nguy của con. Cho nên con cứ ở lại đây cùng với mẹ ba của con, chờ thế cục ổn định rồi cha sẽ đến đón hai người vào kinh.”
Biết nửa năm nay con gái mình đã chịu nhiều đau khổ, Vân Định Quyền cũng hổ thẹn không muốn lợi dụng nàng nữa, không muốn để nàng gặp nguy hiểm. Rốt cuộc thì lương tâm của hắn cũng trỗi dậy, muốn làm người cha tốt một lần.
Vân Phỉ không sao ngờ được hắn sẽ nghĩ suy cho sự an nguy của nàng. Sự quan tâm lo lắng hiếm khi có được ở cha này làm cho nàng được sủng mà lo, sống mũi cũng cay cay, nghẹn ngào nói: “Cảm ơn cha đã nghĩ cho con.”
Vân Định Quyền ngừng một chút rồi nói tiếp. “Mẹ ba của con thân là quận chúa nên tính tình khó tránh khỏi kiêu ngạo, để mình nàng ấy ở đây cha không yên tâm lắm, con hãy chăm sóc tốt cho nàng ấy.”
Thì ra để nàng ở lại đây cũng không hoàn toàn là lo cho sự an nguy của nàng mà là để chăm sóc Triệu Hiểu Phù thay cho hắn. Chút ấm áp vừa sinh ra trong lòng nàng lập tức trở nên lạnh căm. Nàng cố nén sự bi ai trong lòng, cười thật tươi. “Dạ được, cha cứ yên tâm đi, con sẽ chăm sóc mẹ ba thật tốt.”
Vân Định Quyền vui vẻ gật đầu. Điểm khiến hắn thích nhất ở đứa con gái này chính là rất hiểu lòng người, rất thân thiết với hắn. Đó là lý do vì sao có chuyện gì hắn cũng không ngại ngần mà nói với nàng.
Nhìn sắc mặt vui vẻ của Vân Định Quyền, cuối cùng Vân Phỉ cũng nói ra câu nói vẫn đè nặng trong lòng mình bấy lâu nay.
“Cha, Úy Đông Đình đã thành thân với con, nếu như, nếu như…” Cổ họng Vân Phỉ như bị một con dao làm nghẹn lại, nàng nói rất chậm và khó khăn. “Nếu huynh ấy rơi vào tay cha, cha có thể đừng giết huynh ấy không?”
Nói xong câu này, nàng mới phát hiện trên mặt mình đã ướt đầm, nước mắt tuôn trào từ lúc nào nàng cũng không biết