Lồng ngực y vừa nóng vừa ấm, giống như là một nguồn nhiệt không bao giờ tắt. Nhưng trái tim chắc là lạnh lùng đến nỗi không có một hơi ấm, nàng đoán là như vậy. Nàng thở dài một hơi, cảm thấy tương lai thật là mờ mịt, còn đen tối hơn cả màu áo choàng của y
Nhanh thôi, nàng sẽ bị đưa tới trước hai quân. Đến lúc đó, chắc là y sẽ cầm một thanh kiếm sắc, hoặc là một thanh đao to đặt lên cổ nàng, uy hiếp cha nàng. “Nếu ngươi không lui binh thì ta sẽ giết ả.”
Đương nhiên cha nàng cũng không phải là tay vừa, nhất định sẽ cười lạnh và trả lời y: “Ngươi đã tính sai rồi, Vân Định Quyền ta chưa bao giờ chịu ai uy hiếp.”
Sau đó, xẹt một cái, nàng sẽ…
Nghĩ đến cảnh ấy, nàng cảm thấy tim se thắt lại, đau nhói. Cha và chồng đều không thể tin cậy, còn chẳng bằng một tờ ngân phiếu. Có điều ngân phiếu cũng không phải là vạn năng. Từ sau khi bị Úy Trác bắt gặp ở Lục gia, nàng liền lĩnh hội thêm được một điều, giàu ngang quốc khố cũng không được, vẫn cần có quyền lực và binh lực.
Nàng ở trong áo choàng tưởng tượng về tương lai của mình, lòng buồn bực đến nỗi như muốn nổ tung nên lại thò đầu ra hít thở một chút. Lúc này, một vài tia nắng ban mai đã lặng lẽ chui ra từ phía chân trời, những dãy núi xa xa trập trùng nhấp nhô như một bức tranh thủy mặc.
Thỉnh thoảng nghe thấy vài tiếng chó sủa ở xa xa, trong ánh nắng mai còn yếu ớt, nàng đột nhiên phát hiện Úy Đông Đình đang đi về phía tây chứ không phải phía đông.
Quân của kinh thành chắn ngang quân Lâm Thanh Phong nên đương nhiên phải ở phía đông kinh thành, y lại đi về hướng tây, rốt cuộc là muốn đi đâu đây?
Nàng đang định hỏi thì đột nhiên nhìn thấy trên con đường không xa phía trước có mấy người đang đứng, còn có một chiếc xe ngựa.
Úy Đông Đình thúc ngựa đến gần, mấy người đó đều đồng loạt bước tới hành lễ: “Đại tướng quân.”
Nhờ ánh mặt trời còn lờ mờ, Vân Phỉ nhận ra người dẫn đầu chính là Tiếu Hùng Phi từng đến quán rượu Chiết Tẫn Xuân Phong hôm ấy. Mấy cấm vệ quân kia, nàng cũng thấy rất quen mặt, hình như là những cao thủ được hắn dẫn qua đó, ném trúng cầu và được miễn tiền rượu.
Nàng cúi đầu, cảm thấy hơi ngại ngùng. Nhưng nghĩ lại thì hôm ấy mình đeo mặt nạ, bọn họ vốn không biết nàng là ai.
Úy Đông Đình khom người đặt Vân Phỉ xuống đất rồi ngồi thẳng dậy, nhìn những tia nắng sớm ở phương đông. Một vẻ lãnh đạm và quyết liệt dứt khoát đọng lại trên mặt y, y dùng giọng nói lạnh lùng và trấn định nói với nàng: “Nàng đi đi, đại quân của cha nàng sẽ nhanh đến đây thôi, nàng cứ đi dọc theo con đường này, trước khi trời tối sẽ gặp được.”
Vân Phỉ giật mình kinh ngạc.
“Tiếu Hùng Phi sẽ hộ tống nàng đến đó, lên xe đi.” Nói xong, Úy Đông Đình quay đầu ngựa lại, chuẩn bị đi.
Vân Phỉ vội vàng nói: “Đợi đã.” Lòng nàng như đang nổi cơn sóng lớn, mãi đến lúc này mà nàng vẫn còn chưa dám tin, cứ như là đang nằm mơ.
Úy Đông Đình ghìm cương ngựa, quay lại nhìn nàng.
Mặt trời mọc từ đằng đông, trong gió sớm, dáng người y hiên ngang, mày rậm như lông chim trả, mắt sáng như sao. Một người văn hay chữ tốt như nàng mà trong nhất thời cũng không tìm được từ để hình dung vẻ đẹp của y.
Ánh mặt trời vừa nhô lên chiếu vào sau lưng nàng, ánh sáng vàng nhạt ấy vây lấy người nàng, tạo ra một quầng hào quang. Nàng giống như một đóa hoa vừa hé nở trong nắng ban mai, xinh đẹp rực rỡ, vĩnh viễn không nên có chút âm mưu u tối nào chạm vào người nàng.
“Tại sao huynh lại thả ta đi?” Vân Phỉ ngửa mặt lên nhìn thẳng vào y, trong đôi mắt như có hàng vạn ánh dương sáng chói.
Y né tránh không dám nhìn vào mắt nàng, không nói tiếng nào mà thúc ngựa chạy đi, chiếc áo choàng đen tung bay trong gió sớm.
Một nỗi chua xót bỗng ập tới làm mắt cay xè, nàng gọi với theo bóng y: “Úy Đông Đình!”
Y không quay đầu lại, cũng không dừng lại.
Vân Phỉ ngẩn ngơ nhìn y cưỡi ngựa biến mất trong tầm mắt của mình.
Tiếu Hùng Phi nói: “Thiếu phu nhân, lên xe đi.”
Bước chân của Vân Phỉ nhẹ tênh tênh, giống như một tiếng gọi Úy Đông Đình kia đã mang đi mọi sức lực của nàng. Nàng leo lên xe ngựa, vừa liếc mặt một cái là đã nhìn thấy bên cạnh ghế có đặt một cái hộp. Cái hộp trông rất quen, là cái hộp đựng lễ vật mà Úy Lâm Lang phái người tặng cho nàng lúc trước.
Nàng nhẹ nhàng mở cái khóa hình hai con cá ra, bên trong có một bộ quần áo nàng từng mặc, vài món quà mà y từng tặng nàng, và cả… mười sáu đĩnh vàng!
Nước mắt cố nén nãy giờ lập tức trào ra như thác đổ, nàng ôm cái hộp ấy khóc rống lên.