Phương Tử Cầm thực không tin được bố lại đối xử với cô như vậy!
Cô vội vàng chạy tới tổng công ty, thấy mọi người đều bỏ đi hết chỉ còn Bác Tiêu đã làm việc rất lâu năm ở lại chờ cô. Càng đau hơn chính là bác Tiêu trong văn phòng của bố cô đã tìm được một tập hồ sơ. Cô đọc mới biết bố cô đã sớm thấy tình hình tài chính của mình không ổn nên lấy tất cả sản nghiệp bao gồm cả công ty mà cô khổ công gây dựng cầm cố cho Ngân hàng Tường Duệ vay tiền.
Như thế này là xong rồi, không bao lâu ngân hàng sẽ tiến hành thu hồi toàn bộ tài sản đã thế chấp bao gồm cả văn phòng công ty hiện tại của cô.
“Thật đáng giận!” Phương Tử Cầm thì thào mắng, tòa nhà văn phòng rộng lớn hiện chỉ còn lại một mình cô. Cô cảm thấy phẫn nộ, uể oải rồi mất phương hướng. Cô nên sớm phát hiện bố mình có gì bất thường. Cả tháng nay ông thường không có ở nhà mà cô cũng lo ngại ông sẽ hỏi về chuyện kết thân với Lan Đạo Uy nên cũng cố gắng tránh mặt ông. Nếu không mọi việc đâu ra nông nỗi này.
Nhưng hối hận, lo lắng như thế nào cũng trở nên vô ích! Cô cảm thấy tim mình thật đau, cô không hề nghĩ đến mình bị chính người sinh ra mình bán đứng. Ông để lại cho cô một đống hỗn độn phải giải quyết, rốt cục ông muốn tổn thương cô bao nhiêu mới vừa lòng! Phương Tử Cầm rối loạn trong lòng hò hét.
“Đừng sợ! Bình tĩnh, mình nhất định phải kiên cường đứng lên.” Cô thì thào, lầm bầm.
Cô vô cùng hiểu rõ, đây không phải là lúc để khóc. Tòa nhà của tổng công ty, đất đai của bố cô bị ngân hàng thu hồi đều không sao nhưng Tư Tài là ngoại lệ. Công ty này là do cô và những người bạn vất vả gầy dựng mới có qui mô ngày hôm nay. Cô không thể nhìn nó bị phá hủy! Nhất định có biện pháp! Cô không ngừng đi lại trong văn phòng.
Đột nhiên một bóng người hiện lên trong đầu cô. “Lan Đạo Uy!” Đúng vậy, chính là anh.
Thì ra anh đã cùng bố cô kí hợp đồng cho vay, khó trách anh dám lớn tiếng tuyên bố rồi cô và anh còn có thể sẽ gặp lại. Cho dù có bất mãn gì với anh, Phương Tử Cầm trong lòng biết rất rõ ràng Lan Đạo Uy chính là hy vọng cuối cùng của cô. Chỉ có anh mới có cách làm cho Tư Tài không có ảnh hưởng gì mà tiếp tục kinh doanh. Nếu anh bằng lòng giúp cô, cô sẽ đáp ứng bất cứ điều kiện nào anh đưa ra.
Nghĩ đến việc đã vất vả trốn tránh cả tháng nay giờ lại tự mình đến tìm anh, cô không khỏi lắc đầu cười khổ, cô cơ hồ có thể tưởng tượng vẻ mặt tràn đầy tự tin của Lan Đạo Uy. Chỉ cần nhớ tới những cảm xúc mãnh liệt, bất an và uy hiếp mà anh gây ra cho cô, cô không tránh khỏi một trận run rẩy. Anh không phải là những người đàn ông mà cô đã gặp, cô không thể bảo anh đi là đi, đến là đến. Nếu muốn gặp anh, cô nhất định phải có sự chuẩn bị.
Không nghĩ nhiều nữa! Cô sửa thẳng vai, dứt khoát quyết định, mặc kệ phải trả giá như thế nào, cô tuyệt đối không để Tư Tài có chuyện.
Ngày hôm sau, Phương Tử Cầm đến công ty của Lan Đạo Uy tìm anh.
Vì buổi gặp gỡ hôm nay, cô cố ý mặc một bộ trang phục màu xám, không trang điểm quá đậm còn mang một đôi giày cao vừa phải, làm cho mình có vẻ thật thanh nhã. Thời điểm hiện tại, có lẽ đơn giản sẽ thu lại được hiệu quả cao.
“Tiểu thư, xin làm phiền, tôi đến tìm Lan Đạo Uy tiên sinh.” Phương Tử Cầm nói với nhân viên tiếp tân.
“Xin hỏi, cô có hẹn trước không ạ?” Nhân viên tiếp tân hỏi.
“Không có. Nhưng cô chỉ cần báo có Phương Tử Cầm đến tìm, ông ấy lập tức sẽ gặp tôi.” Phương Tử Cầm nói liều. Thực ra, cô cũng không xác định được Lan Đạo Uy có muốn gặp cô hay không.
Nhân viên tiếp tân bán tín bán nghi nhưng vẫn nhấc điện thoại gọi nội bộ.
Chỉ trong chốc lát, nhân viên tiếp tân khách khí nói: “Phương tiểu thư, Lan tiên sinh mời cô lên tầng 12, ông ấy ở văn phòng chờ cô.”
Phương Tử Cầm nghe vậy không khỏi thở dài nhẹ nhõm một hơi, cô nhanh chóng đi đến thang máy, càng lúc càng có nhiều người chăm chú nhìn cô, chuyện này cũng khó tránh, mới hôm qua cô cùng bố đã trở thành tin tức tiêu đề của các tờ báo và tivi, cô trở thành chuyện trà dư tửu hậu của tất cả mọi người. Mà tất cả những chuyện này đều do người bố tài giỏi của cô ban tặng.
Cô đi đến trước cửa văn phòng Lan Đạo Uy, dùng sức hít một hơi thật sâu, hai tay căng thẳng nắm chặt. Trời đất! Cô chưa từng có hành động ấu trĩ như vậy, cô tự giễu mình sau đó đưa tay lên gõ cửa thật mạnh.
“Mời vào!” Giọng nam trầm thấp truyền ra.
Phương Tử Cầm đem hết khả năng để có thể ngẩng cao đầu đi vào.
Lan Đạo Uy ngồi phía sau bàn làm việc, hai tay thoải mái đặt phía sau gáy, khi thấy cô vào liền chỉnh lại bộ dáng nghiêm chỉnh nhưng chỉ có đôi mắt lợi hại như chim ưng là toát ra ra vẻ nguy hiểm. “Tự nhiên ngồi, không cần quá câu nệ.” Anh nói thoải mái, ánh mắt đảo qua váy ngắn để lộ đôi chân ngà ngọc của cô.
Phương Tử Cầm đến ngồi xuống trước mặt anh, không được tự nhiên mà hít một hơi, sau đó nâng đầu lên nhìn thẳng vào ánh mắt sáng ngời kia.
“Tôi nghĩ anh đã biết lý do vì sao tôi đến đây?” Giọng của cô thoáng chút run rẩy.
“Sao lại biết được? Em không ngại nói rõ một chút chứ?” Lan Đạo Uy nhìn cô tràn ngập thú vị. Anh là cố ý muốn làm khó cô! Phương Tử Cầm oán hận cắn răng nghĩ.
“Anh định xử lý Tư Tài như thế nào?” Cô lên tiếng hỏi, đôi mắt xinh đẹp tóe ra hào quang.
“Đương nhiên là tiếp quản nó, rồi đem nó hợp nhất với Tường Dự.” Lan Đạo Uy trực tiếp trả lời.
“Anh không thể làm như vậy!” Phương Tử Cầm bật thốt lên.
Lan Đạo Uy từ chối cho ý kiến, nhướng cao mày, “Tôi không hiểu vì sao tôi không thể làm vậy! Căn cứ theo điều khoản trong hợp đồng, Tư Tài thuộc về chúng tôi, chúng tôi có quyền phải không?
Phương Tử Cầm nhất thời giống như quả bóng xì hơi, anh nói không sai, chính là cô không cam lòng, cam tâm Tư Tài từ nay sẽ biến mất, sẽ trở thành một phần của công ty khác.
“Lan tiên sinh, anh có thể buông tha cho Tư Tài được không, có thể cho nó quyền độc lập kinh doanh được không?” Phương Tử Cầm liều lĩnh đề nghị.
Lan Đạo Uy thấp giọng cười. “Em có biết mình đang nói gì không? Tôi nghĩ là em biết rất rõ, ngân hàng không bao giờ chịu làm ăn lỗ.”
“Tôi biết.” Phương Tử Cầm vội vàng nói. “Xin anh hãy nghe tôi nói, trên nguyên tắc anh đúng là người sở hữu Tư Tài, nhưng tôi hy vọng anh có thể giữ nguyên cấu trúc cùng các nhân viên của Tư Tài.”
Lan Đạo Uy nhíu nhíu mày, cảm thấy không hài lòng nhìn cô chằm chằm.
“Ôi… anh cũng biết, Tư Tài là do tôi và bạn bè cùng thành lập, tôi không thể để anh hợp nhất nó với Tường Dự, điều này đối với tôi không công bằng.” Phương Tử Cầm cố nói để làm anh động lòng.
“Em không còn là cổ đông nên không được can dự vào việc của Tư Tài.” Lan Đạo Uy nhếch môi, thâm trầm nói. Phương Tử Cầm khẩn trương gật đầu, hai tay không ngừng nắm chặt vặn xoắn.
“Những điều em nói đều không phù hợp với lợi ích của công ty, dù sao Tư Tài hợp nhất với Tường Dự sẽ tốt hơn nhiều, lại tránh được việc cạnh tranh trên thị trường do hai công ty cùng làm về máy tính.”
Phương Tử Cầm cắn chặt môi, “được ăn cả, ngã về không” lên tiếng: “Coi như tôi cầu xin anh! Lan tiên sinh, Tư Tài đối với tôi có ý nghĩa rất lớn, tôi tình nguyện làm mọi chuyện vì nó.”
Nói xong mắt cô hạ thấp, căn bản không dám nhìn thẳng Lan Đạo Uy. Từ trước đến nay cô muốn gì là phải có, mọi người đều phải theo ý cô để khiến cô vui, cô chưa từng hạ thấp giọng cầu xin ai bao giờ. Trước đây theo như cách của cô thì cô đã dùng mỹ nhân kế, lúc nào cũng thành công nhưng cô biết rất rõ kế này đối với Lan Đạo Uy là vô dụng.
Bỗng nhiên Lan Đạo Uy đứng lên tiến về phía cô. Anh đến trước mặt cô, chậm rãi hạ người xuống, lấy một tay nâng cằm cô lên làm cho cô nhìn thẳng vào mặt anh.
“Vì Tư Tài, em thực sự đồng ý làm bất cứ chuyện gì?” Đôi mắt âm trầm của anh khóa chặt hai mắt của cô. Phương Tử Cầm cảm thấy mình đang lạc sâu vào đôi mắt của anh, mông lung gật đầu, đôi môi khẽ nhếch lên, đôi mắt hiện lên vẻ mê ly.
Vẻ thâm trầm trong mắt Lan Đạo Uy nảy lên, đứng trước khuôn mặt tuyệt mỹ của Phương Tử Cầm, anh cảm thấy hạ thân mình căng thẳng, mãnh liệt khiêu chiến sự tự chủ của anh.
“Tôi có thể hứa với em, nhưng em cũng phải đáp ứng với tôi một điều kiện.” Anh tì người vào bàn, giọng nói khàn khàn, bàn tay đang giữ cằm khẽ ve vuốt hai má trắng nõn của cô.
“Điều kiện gì?” Phương Tử Cầm vẻ mặt vẫn đang mơ hồ hỏi, giọng nói run run như thể không kềm chế được.
“Em phải là bạn gái của tôi.” Lan Đạo Uy nói ra điều kiện.
“Bạn gái?” Cô không hiểu hỏi lại.
“Đúng vậy!” Lan Đạo Uy lại tiếp tục nắm lấy cằm cô, “Tôi cần một người bạn gái tháp tùng tôi tham dự các buổi tiệc tùng, giúp tôi nhanh chóng hòa nhập vào cuộc sống của giới thượng lưu Đài Bắc.”
“Chỉ đơn giản như vậy thôi sao?” Phương Tử Cầm nghi hoặc hỏi lại.
Lan Đạo Uy lấy ngón tay cái vờn quanh môi dưới của cô, đôi mắt rõ ràng càng thâm trầm. “Ở Mỹ, bạn gái phục vụ tất cả các nhu cầu bao gồm cả thân thể!” Anh kề tai cô nói nhẹ nhàng.
Bỗng dưng Phương Tử Cầm hoàn toàn tỉnh táo, cô tránh khỏi bàn tay của Lan Đạo Uy, hừ khẽ nói. “Cái đó phải gọi là người tình ngắn hạn.”
Lan Đạo Uy nhún vai, “Tùy em gọi như thế nào cũng được, vậy câu trả lời của em là gì?”
“Nếu tôi hứa với anh, Tư Tài có thể giữ lại nguyên vẹn không?” Trong lòng Phương Tử Cầm không ngừng trăn trở.
“Đúng vậy, tôi sẽ không hợp nhất và giữ nguyên trạng Tư Tài, chỉ có điều tôi sẽ công bố ra bên ngoài Tư Tài chính là một công ty con của chúng tôi.” Lan Đạo Uy tạm dừng một thoáng rồi nói tiếp: “Mà Tư Tài còn một số tài sản liên quan đến Tổng công ty Phương thị tôi cũng không truy cứu.”
Trầm mặc hồi lâu, Phương Tử Cầm cuối cùng ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào Lan Đạo Uy, “Được, tôi hứa với anh… Vậy khi nào thì bắt đầu?”
“Bắt đầu ngay ngày mai, em sẽ sống cùng tôi, ngày mai tôi sẽ cho lái xe đến đón em.” Anh chỉ thị giống như công việc thường ngày.
“Sống cùng anh à…” Phương Tử Cầm nhíu mày nhìn anh.
“Tôi đã nói rồi, em làm bạn gái của tôi 24/24 nên phải sống cùng tôi.” Giọng nói của Lan Đạo Uy tuy nhẹ nhàng nhưng kiên định. “Huống hồ không lâu sau, bất động sản của Phương thị bao gồm cả nhà em sẽ bị phát mãi, đến lúc đó em cũng cần có chỗ nương thân.” Anh bổ sung thêm.
Phương Tử Cầm trong lòng cân nhắc rất nhanh, hiện tại cô đã leo lên lưng cọp nên không thể lập tức tuột xuống! Huống hồ cô cũng không phải là một cô gái nhu nhược lúc nào cũng nghe lời anh, hiện tại nhà cửa không có, cô không ngại liều mình một phen. Dựa vào sự thông minh trí tuệ của cô, ít nhất có thể duy trì được.
“Được rồi, tất cả nghe theo lời anh, nhưng anh phải làm một văn bản ghi rõ thỏa thuận của chúng ta.”
“Không thành vấn đề.”
Thấy mình đã đạt được mục đích, Phương Tử Cầm không khỏi thở phào nhẹ nhõm. Kế tiếp, cô phải nghĩ kế hoạch thật tốt để đối phó với tên háo sắc này. Hừ! Luôn luôn có đàn ông phục vụ, nghe lời cô, cô chưa từng hầu hạ ai. Sau khi ký văn bản thỏa thuận xong, cô sẽ cho anh đếm mùi lợi hại muốn tiến không được mà lùi cũng không xong. Trong đầu mải suy nghĩ, cô hoàn toàn quên mất Lan Đạo Uy, mắt cô hiện lên tia giảo quyệt, môi vô tình nhếch lên một tia cười đắc ý.