i khỏi cô, nhưng không làm được, chỉ nước mắt đua nhau trào ra, chỉ có tim đau như bị thiêu đốt.
Sau đó, nó nghe thấy cô nói, gắt ôm chặt lấy nó, áp khuôn mặt nhỏ nhắn lên cổ nó, nước mắt rơi như mưa, dùng ngôn ngữ của hắn nói:
“Ta yêu chàng, ta yêu chàng. Chàng là trái tim của ta, là tình yêu của ta. Xin chàng đừng bỏ ta lại một mình, đừng bỏ ta lại. Dù chàng muốn đi đâu, ta đều nguyện ở bên chàng. Chúng ta sẽ ở bên nhau cả đời, kiếp này kiếp sau, vĩnh viễn bên nhau. . . . . . Chàng là của ta, cũng giống như ta là của chàng. . . . . . Ta nguyện cùng chàng thiên trường địa cửu, sinh tử gắn bó, vĩnh viễn không xa không rời. . . . . .”
Trái tim bỗng đập điên cuồng, trở nên nóng rực, máu khắp cơ thể đồng loạt sôi trào, tất cả lỗ chân lông đều mở ra, rin ra một tầng mồ hôi nóng.
Sau đó, thân thể khổng lồ kia bắt đầu biến hóa, nhỏ dần trong vòng tay cô. Hắn không thể khống chế sự biến hóa của cơ thể. Tình cảm mãnh liệt như thế, khát vọng muốn ôm cô vào trong lòng khổng lồ như thế. Như thủy triều, như cuồng phong, lan ra khắp cơ thể. Đến khi hắn nhận ra thì, dây da trên cổ đã lại lỏng ra, không thít chặt lấy cổ hắn nữa. Đồng tiền cô đeo cho hắn, lại rủ xuống lồng ngực rắn chắc đẫm mồ hôi, bởi vì không thở nổi mà phập phồng lên xuống.
Trong vòng tay của người con gái ấy, hắn lại biến về thành một người đàn ông cao lớn cường tráng.
Người đàn ông của cô. . .
Hắn run rẩy rũ mắt nhìn người con gái kiên cường lại dũng cảm kia, bàn tay khẽ run.
Cô thở dốc, đồng thời cũng phát hiện ra sự biến đổi của hắn. Tú Dạ ngẩng đầu kinh ngạc nhìn hắn, đôi tay nhỏ bé dịu dàng vuốt ve tai hắn, hai hàng lệ nóng bỏng trên má hắn, nghẹn ngào.
“Ta yêu chàng. . . . . . Ta yêu chàng. . . . . .”
Hắn không nói ra lời, chỉ có thể kinh ngạc nhìn cô, sau đó không nhịn được nữa nâng hai tay lên ôm lấy người con gái gầy yếu bé nhỏ nhưng lại vô cùng dũng cảm kiên cường vào lòng, cúi đầu hôn thật sâu. Cô không lùi lại, ngược lại càng tiến đến, đưa tay kéo hắn lại càng gần, cùng môi lưỡi hắn quấn quýt.
Mặc dù biết hắn đã không bình thường, biết hắn là một con thú hoang, cô vẫn nguyện ý ở bên hắn.
Điều ấy khiến hắn hoàn toàn không thể khống chế bản thân, dã thú trong cơ thể gào thét muốn chiếm lấy cô. Dục vọng mãnh liệt ập đến như dời núi lấp biển, hắn tham lam cắn cái miệng nhỏ của cô, xé quần áo của cô, ngậm bầu ngực mềm mại trắng như tuyết của cô.
Cô thở gấp ra tiếng, nhưng vẫn không lùi lại, run rẩy trong gió và ánh bình minh.
Hắn nên dừng lại, ít nhất hãy chậm một chút, đừng thô lỗ như vậy. Nhưng thú tính trong máu chưa hoàn toàn rút hết, hắn không tài nào suy nghĩ được, chỉ muốn có được cô, muốn lưu lại hương vị của hắn trên người cô.
Cô gái này là của hắn, của hắn.
Hắn không chậm lại được, không dừng lại được. Lúc hắn hoàn hồn, hắn đã ôm cô lên, đâm vào trong cơ thể cô, cùng cô hợp làm một. Khiến hắn không thể tin là cô đã sớm ướt đẫm, hơn nữa cũng gần như điên cuồng giống hắn. Cô hôn môi hắn, vuốt ve hắn, bám lên cổ cùng bả vai hắn.
Lúc hắn ấn cô về phía mình, cô khẽ kêu. Hắn thấy cô nhíu mày, đôi môi phấn nộn hé mở khẽ run rẩy hít không khí, trong đôi mắt lấp lánh ánh nước cùng bóng hắn.
Tú Dạ ôm chặt người đàn ông cường tráng phía trước, áp sát vào hắn, hai chân quấn lấy phần eo rắn chắc căng cứng của hắn, cảm giác rõ ràng hắn ở trong cơ thể cô. Nóng ấm, chân thật, lấp đầy cô, khiến toàn thân cô đều run rẩy.
Nước mắt không kìm chế được lại trào ra, lúc này là vì vui mừng mà khóc, bởi vì hắn còn sống, bởi vì hắn là thật, hơn nữa lúc này hắn còn ở trong lòng cô, ở trong cơ thể cô, rung động.