Anh cũng không điên! Huống chi công việc anh bận rộn như vậy bình thường sẽ không nấu nướng, cô không nên nghe A Tự nói mà cho là anh sẽ xuống bếp.
"Sở Mạnh, Sở Mạnh. . . . . . Đừng đi mà, nấu cho em ăn đi. Em muốn ăn mì Ý anh nấu, được không?" Không biết dùng chiêu này có ích không đây? A Tự, anh ngàn vạn lần không thể hại em! Em rất tin tưởng anh.
"Sao em biết anh sẽ làm chứ? Hả?" Cô gái này, thật sự là Quan Ngưng Lộ anh biết sao? Nếu không phải là khuôn mặt nhỏ ngọt ngào muốn đòi mạng anh đang ở trước mắt thì Sở Mạnh cho là mình đang nằm mơ thật.
"Em nào có. Bên ngoài lạnh lắm, em chỉ muốn ở nhà ăn cơm với anh thôi? Có được không vậy? Chúng ta cũng chưa từng dùng bữa chỉ có hai người ở nhà!" Cái này đủ hấp dẫn rồi chưa nhỉ?
"A Tự còn nói gì với em? Nhanh như vậy đã dạy em tới mức này rồi sao?" Sở Mạnh nghe được thêm một tiếng thở dài trong lòng mình, hình như chỉ cần vừa mở miệng nói chuyện là sẽ tuôn trào.
"Nào có? Nhanh đi nấu đồ đi. Em giúp anh nha?" Cười duyên kéo anh cùng đi vào bếp. A, thì ra là có người sẽ nấu ăn thật.
Thì ra anh ấy thật sự là một con cọp giấy! Xem ra phương pháp của A Tự rất có tác dụng. Mà cô cũng vui vẻ. Cô chưa bao giờ biết mình ở trước mặt anh cũng có thể chiếm thế thượng phong, thì ra trước kia luôn lấy đá chọi đá với anh cho nên luôn thua rất thảm, rất rất thê thảm!
Bắt đầu từ bây giờ, cô cũng muốn chiếm thế thượng phong! Mà cô đã tìm được đúng cách xử lí. Cám ơn anh, A Tự.
Sở Mạnh cởi áo khoác ngoài ra, xắn tay áo sơ mi đến cùi chỏ.
"Sở Mạnh, trong này có tạp dề thật sao? Để em giúp anh! Thấp đầu xuống chút!" Ngưng Lộ thích thú lấy tạp dề từ trong tủ bếp ra sau một lúc mò mẫm, hơn nữa còn chưa mở bì. Vậy không phải trong khoảng thời gian này anh không ở nhà nấu ăn sao?
Sở Mạnh cúi mình xuống để cô có thể thuận lợi mà đem vòng cái tạp dề buồn cười đó qua cổ anh. Tay cô vòng qua cổ anh, hai tay nhỏ ở sau cố gắng “đấu tranh” với hai đầu dây, đáng ghét, sao lại không buộc được chứ?
Bọn họ dựa vào quá gần! Cả người cô kề sát người anh, ở trong lòng anh kì kèo, mè nheo tới tới lui lui, khiến lòng anh ngứa ngáy khó chịu, “lửa” bốc lên cao. Người phụ nữ này thật sự biết cách hành hạ anh.
"Được rồi. Đầu bếp có thể xuất chiêu rồi. Em làm trợ thủ cho anh được chứ?" Ngưng Lộ buông tay ra muốn mở tủ lạnh xem có thể nấu gì lại bị anh kéo về trong ngực: "Ngưng Nhi, anh nấu cơm cho em ăn. Dù sao em cũng phải báo đáp chút chứ?" Anh cũng không phải là đứa ngốc, để người ta tính kế còn giúp cô kiếm tiền sao? Anh là người làm ăn, chưa bao giờ làm chuyện lỗ vốn.
"Báo đáp? Sở Mạnh, nấu cơm anh cũng phải ăn mà, tại sao muốn em phải báo đáp?" Gương mặt lại khẽ đỏ bừng. Ở phương diện khác mà nói, Ngưng Lộ xem như hiểu rõ anh, đặc biệt là khi anh dùng mấy câu mập mờ kiểu này, nhất định sẽ không có chuyện tốt gì.
"Đó là em yêu cầu anh làm. Anh có thể chọn không làm mà đi ra ngoài ăn." Muốn đấu võ mồm với người gian trá như thế này thì có phần thắng không đây?
"Vậy anh muốn báo đáp cái gì, hôn anh một cái được chưa?" Ai, nhanh như vậy đã cắt đất bồi thường tiền rồi.
"Được." Trong lòng gã nào đấy mừng rỡ muốn nở hoa, thì ra cô vẫn dễ lừa thế này.
"Em đồng ý với anh, anh nhanh nấu ăn đi." Ngưng Lộ muốn tránh tay anh ra, ngược lại anh lại nâng mặt cô lên: "Trả công trước mới làm."
Không còn kịp nói gì nữa, cái miệng nhỏ hồng đã bị anh hút vào thật chặt. Nụ hôn dịu dàng khiến Ngưng Lộ không cách nào hô hấp, anh ôm chặt cô, hôn cô đầu óc choáng váng, hôn cô nhịp tim tăng nhanh, hôn mặt cô đỏ như say. Mắt thấy sẽ phải không cách nào kết thúc, cuối cùng anh cũng buông cô ra, ở bên tai cô khàn khàn nói: "Đây chỉ là bắt đầu thôi, tối nay mới là đại tiệc."
Bỏ lại uy hiếp, anh bắt đầu động tác, nhanh chóng mở tủ lạnh, chuẩn bị trổ tài.
Ngưng Lộ lại sững sờ đứng ở đó, nhìn người đàn ông cho dù mặc tạp dề lại không hề giảm nửa phần khí phách nam tử hán, anh đang làm một chuyện mà mọi người không ai tin.
Một người đàn ông như vậy, thật sự là của Quan Ngưng Lộ cô sao? Thật không dám tin! A Tự không có lừa cô, Sở Mạnh biết nấu ăn thật. Nhưng sao ở nhà chưa bao giờ thấy anh chạm tay vào? Ừ, là không có cơ hội, bởi vì thời gian dùng cơm của anh rất ít, chuyện trong nhà đều có thím Trương lo toan hết rồi.
"Được rồi, sao không ra xem ti vi đi? Chờ một chút là có rồi!" Cô thật sự có thể giúp anh sao?
Ngưng Lộ không cam tâm tình nguyện bị đẩy ra khỏi bếp.
Không quá nửa tiếng, hai dĩa mì Ý chính hiệu thơm phức đã được bưng lên, còn có một bát canh nấm nóng hổi.
Bụng thật đói! Ngưng Lộ ngồi trước bàn ăn hào hứng nhìn, lại nhìn bát canh kia, không biết nên ăn cái gì trước.
"Uống chút canh trước đi." Sở Mạnh cởi tạp dề ra, đặt chén canh nhỏ trước mặt cô: "Cẩn thận nóng."
"Sở Mạnh, ngon lắm! Anh nấu thật sao? Anh học khi nào vậy?" Vừa uống canh ngon, Ngưng Lộ vừa nói.
"Trước kia đọc sách rồi tự học. Anh thường không muốn đi ra ngoài ăn." Sở Mạnh từ từ nói. Có đôi khi làm việc đến nửa đêm, đói bụng lại không muốn ra ngoài, chỉ có thể tự nấu. Lúc đi học, anh cũng đã vừa học vừa làm việc, bận rộn cả ngày. A Tự với A Chính thà bị ăn mì gói cũng không chịu tự nấu ăn, luôn luôn kén chọn cho nên anh chỉ có thể hy sinh hình tượng làm đầu bếp thôi.
"Sở Mạnh, anh rất lợi hại! Nhưng nhiều như vậy em ăn không hết!" Ngưng Lộ uống xong canh, dùng đũa gạt gạt thức ăn trong đĩa trước mặt, nhiều như vậy cho dù cô mang thai ăn cũng không hết, nhưng anh khổ cực nấu nên cô không thể bỏ được.
"Không sao. Đợi lát nữa anh ăn."
"Nhưng em đã ăn qua, có nước miếng." Anh dám nói anh muốn ăn đồ cô còn thừa sap?
"Nước miếng của em, anh ăn được còn thiếu sao?" Anh khẽ cười.
Người đàn ông này, lại đang dùng trêu đùa cô. Cô không phải đối thủ của anh sao?
***
Thảm! Sau khi Ngưng Lộ cự tuyệt anh có ý xấu nói muốn giúp cô tắm rửa, cô nhanh chóng tắm nước nóng rồi chạy ra ngoài. Mới vừa rồi cô thật sự sợ Sở Mạnh sẽ không cần để ý mà xông vào, mục đích trên mặt anh quá rõ ràng, trong mắt lóe lên lửa như muốn đốt cô thành tro tàn, thật là đáng sợ!
Mặc dù trong phòng rất ấm nhưng sau khi tắm xong Ngưng Lộ vẫn nhanh chóng chui vào ổ chăn ấm quen thuộc của anh, cũng không quan tâm tóc mình có còn ướt hay không. Thật mềm còn thoải mái nữa! Thật là một người đàn ông biết hưởng thụ.
Nếu lát nữa anh nhất định muốn cô thì phải làm sao bây giờ? Anh nhất định sẽ không bỏ qua cô đâu. Nhưng tạm thời cô còn không muốn! Ngày mai cô muốn anh dẫn cô ra ngoài, nếu như phải làm, theo việc anh “đói bụng” đã lâu như vậy chắc chắn sẽ giày vò cô tới ngày mai cũng không dậy nổi, huống chi bây giờ cô còn có bảo bảo nữa chứ?
Nhưng phải từ chối anh như thế nào đây? Không biết hai chiêu còn lại của A Tự có còn dùng được không? Ngộ nhỡ anh lại tức giận thì sao? Phiền quá đi! Sở Mạnh, anh đáng ghét nhất! Vừa thấy cô đã muốn ôm cô trên giường ba ngày ba đêm không ra cửa, giống như kiếp trước chưa thấy phụ nữ vậy.
Ai! Chuyện nghĩ đến mà phiền lòng, ngay cả anh vào phòng lúc nào cũng không biết. Mãi cho đến anh ngồi bên giường, tay vuốt mái tóc dài của cô: "Ngưng Nhi, tóc chưa khô sao lại nằm rồi hả? Dễ nhức đầu lắm đó!"
"Sở Mạnh. . . . . ." Thoải mái nằm trên giường để người đàn ông nào đó hiếm khi săn sóc người khác cầm máy sấy thổi khô mái tóc dài, thật sự là một loại hưởng thụ.
"Ừ. . . . . ." Gương mặt Sở Mạnh cưng chiều, tình cảnh như thế này là giấc mơ mà bao nhiêu năm rồi anh cũng mơ không tới. Nhưng tối nay nó đã không còn là mộng tưởng, đã thành hiện thực vào đêm tối ở Luân Đôn sau hơn ba tháng bọn họ ly hôn.
Chỉ cần cô nguyện ý, anh sẽ không quan tâm mà sủng cô tới trời. Dù có là sao trên trời, chỉ cần cô mở miệng muốn, anh cũng sẽ nghĩ cách lấy xuống cho cô. Nhưng không phải đã nhiều năm như vậy cô lại chưa bao giờ yêu cầu anh gì sao? Cho dù anh dâng ngôi sao trên trời tới trước mặt cô thật, cô cũng chằng thèm sao? Ít nhất Quan Ngưng Lộ trước kia tuyệt đối sẽ khinh bỉ hành động ấu trĩ này của anh.
"Sở Mạnh. . . . . ." Ai, nên nói như thế nào chứ!
"Sao vậy?" Tên anh được gọi từ miệng cô làm lòng anh mềm như nước vậy.
Thả máy sấy tóc trong tay ra, dùng những ngón tay thon dài như lược, từng vuốt từng vuốt như cảm nhận được những sợi tóc mềm, mượt của cô khẽ trượt qua từng kẽ tay. Từ khi bọn họ ở bên nhau đến bây giờ, nhiều năm như vậy, mái tóc dài này trừ cắt đuôi tóc vẫn không thay đổi. Chỉ vì anh thích, cho nên chưa từng cắt bỏ hơn phân nửa phân, vẫn dài đến thắt lưng.
Anh thích nhất chính là giống như bây giờ, một mái tóc đen mềm mượt xõa trên cái gối trắng khiến cả người cô nhìn càng thêm mảnh mai, cô như vậy khiến anh muốn lấn át, hung hăng bắt nạt cô. Anh thích hơn khi những sợi tóc này vươn mồ hôi dính hai bên má cô khi bọn họ “yêu nhau”, những sợi tóc dính vào làn da trắng hồng như sắc hoa anh đào cuối xuân đầu hạ luôn chứa một loại phong tình chân thật, đặc biệt động lòng người, càng không ngừng dụ dỗ anh khiến anh muốn như thế nào cũng không thấy thỏa mãn.
"Nhớ anh sao? Không phải anh ở đây sao?" Kéo chăn ra nằm xuống, vươn tay ôm lấy thân thể nhỏ nhắn của cô vào trong ngực, một chân dài rắn chắc quấn lấy cô, chân còn lại cọ cọ lòng bàn chân nhẵn bóng của cô, hưởng thụ cảm giác khi gần bên cô. Hương tóc thoang thoảng, còn có mùi thơm cơ thể lại như kỳ tích khiến anh cảm thấy thỏa mãn, cho dù là chẳng làm gì cả anh cũng cảm thấy thỏa mãn trước nay chưa từng có.
Ngưng Lộ không nói gì, khuôn mặt nhỏ dựa sát vào ngực anh, trời lạnh như vậy có thể ôm nhau sưởi ấm thật sự là một chuyện rất bình thường mà hạnh phúc. Nhưng có người không cam lòng với “bình thường” này, thậm chí tay còn lôi kéo cổ áo choàng tắm anh, chưa hết, còn không ngừng quấy rầy anh. Vốn là hành động vô thức lại làm cho người nào đó vẫn chèn ép khổ sở trong nháy mắt dâng “lửa” lên cao.
Mới vừa rồi mấy lời trước khi ăn cơm chỉ là dọa cô một chút thôi, anh rất muốn, tuy nhiên anh muốn đi từng bước một vào trái tim cô. Lần này, anh không muốn lại phạm lỗi lầm trước kia. Nhưng cô có hiểu không?
"Em đừng có đi xuống nữa, nếu không anh sẽ cho rằng em quyến rũ anh đó!" Kéo tay cô ra, hơi thở nam tính phả bên tai của cô. Rõ ràng muốn sắp chết còn giả bộ Liễu Hạ Huệ cái gì chứ? Tự tìm đường chết, đáng đời!
"Em nào có?" Rõ ràng là anh đang quyến rũ cô mà. Chân anh ở trong chăn không ngừng vuốt ve bắp chân của cô, còn đi lên nữa chứ.
"Không có sao? Vậy vừa rồi không ngừng gọi anh thì muốn làm gì?" Người đàn ông này, thẳng cũng có thể bị anh bẻ cong. Có điều cô thật sự có chuyện muốn nói nhưng chuyện này cô không nói nên lời thôi.
Chẳng qua là nhìn dáng vẻ của anh không giống như muốn làm khó cô, thế cô thử một chút thì sao?
"Sở Mạnh, em buồn ngủ quá rồi. Chúng ta tắt đèn đi ngủ có được không?" Nằm trong ổ ấm áp, bên cạnh còn có lò sưởi, hình như thật sự có chút mệt!
"Buổi trưa ngủ lâu như vậy sao lại mệt, … hay là muốn làm chuyện khác?" Mặc dù đưa tay tắt đèn, nhưng miệng anh vẫn còn trêu đùa cô.
"Không phải, em mệt thật. Ngày mai anh dẫn em đi chơi được không?" Sau khi anh nằm xuống cả người cô dính sát vào. Ở bên cạnh anh thật sự rất yên tâm!
"Anh dẫn em đi chơi, cũng là phải có lợi ích, em tính trả như thế nào?"
"Sở Mạnh, cái tên gian thương. Không trả."
"Sao có thể không trả? Anh không muốn em trả tiền. Cứ như vậy là được. . . . . .