“Sư huynh thật sự sau này có phải bị đuổi theo không?”
Kiều Dụ gật gật đầu, “Có bị.”
“Sư huynh, ngài không biết yêu đương là lãng phí thời gian sao?”
“Thời gian a? Cả người còn là của cô ấy, thì thời gian đã là gì? Muốn lãng phí liền lãng phí đi.”
“Sư huynh đối với việc một tay tốt nghiệp, một tay lĩnh chứng (tốt nghiệp xong liền kết hôn) thấy thế nào?”
“Chuyện kết hôn này chỉ cần là khi chúng ta đã thành thục, thì mọi thời điểm đều có thể, vừa mới tốt nghiệp cũng không phải là không thể. Năm đó tôi cũng tính chờ cô ấy tốt nghiệp xong liền cầu hôn.”
“Sau đó thì sao, sau đó thì sao?”
“Sau đó xảy ra chuyện nên việc cầu hôn không thành.”
“Thật đáng tiếc.”
Kiều Dụ khẽ cười nhìn về phía Kỷ Tư Tuyền. “Không tiếc, cũng may về sau làm lại thành công.”
“Kiều sư huynh, hành động lãng mạn nhất ngày từng làm là gì?”
“Lúc cô ấy ngủ không được, tôi cùng cô ấy đọc sách.”
“Đọc sách gì?”
“Tư tưởng khái luận.”
“…”
“Vậy hành động lãng mạn nhất người đó từng làm cho ngài là gì?”
“Lúc tôi không ngủ được, cô ấy cùng tôi đọc sách.”
“Cũng là tư tưởng khái luận?”
“Không, là lịch sử kiến trúc.”
“…”
Người chủ trì không nhịn được liền phun ra, “Thế giới của sư huynh quả thật chúng tôi không thể hiểu được.”
“Nghe nói nam sinh kiến trúc so với nam sinh học y thì có phần linh hoạt hơn, Kiều sư huynh có thể tại đây cho chúng tôi chứng kiến một chút?”
Kiều Dụ nghĩ nghĩ, “Tôi cần một bạn học lên giúp tôi một chút.”
Nói xong quét một vòng xung quanh khán đài, cuối cùng đứng ở một góc, “Bạn học này, có thể phiền bạn một chút không?”
Kỷ Tư Tuyền thật sự phối hợp, rất nhanh đứng lên đi đến trước mặt Kiều Dụ, ngoan ngoãn kêu một tiếng, “Kiều sư huynh, chào.”
Kiều Dụ giúp đỡ hạ vai cô xuống, “Em không nên cử động.”
Sau đó rất nhanh ngồi xổm trước mặt cô, cởi giày cô đang mang, rồi lại cởi giày của mình, động tác rất nhanh, bắt đầu động thủ.
Vài đệ tử đã thấy rõ ràng, “Sư huynh, ngài là có âm mưu đi?”
“Sư huynh không phải là ngài coi trọng người ta đấy chứ?”
“Phòng cháy, phòng trộm, phòng sư huynh!”
“Trường học chúng ta từ lúc nào lại có nữ sinh xinh đẹp như vậy mà tôi không biết a…”
“Hahahaha...”
Kiều Dụ đánh vài cái, sau đứng lên nắm tay Kỷ Tư Tuyền giới thiệu, “Cô ấy là phu nhân của tôi.”
“A a a a a a a a….”
Phía dưới tiếng thét chói tai không ngừng vang lên, trên sân khấu, hai người mười ngón tay đan xen, nhìn nhau cười.
Sau khi buổi tọa đàm kết thúc, Kiều Dụ nắm tay Kỷ Tư Tuyền đi dạo trong trường đến tận tối mịt mới trở về.
Thời điểm Kiều Dụ nghỉ đông, liền chuẩn bị mang Kỷ Tư Tuyền về thăm quê cũ, Kỷ Tư Tuyền trước không biết nguyên quán Kiều Dụ thế mà lại ở phía nam.
Buổi tối trước ngày lên đường, Kiều Dụ đem vali quần áo ra, lau khô rồi dặn Kỷ Tư Tuyền, “Bạn nhỏ nằm trên giường chơi một chút, muốn mang theo cái gì thì dặn anh.”
Kỷ Tư Tuyền nằm trên giường ôm chăn lăn qua lăn lại, nhớ tới muốn mang cái gì liền lớn tiếng dặn Kiều Dụ.
Kiều Dụ ở phòng quần áo thu thu xếp xếp một hồi đại khái cùng xong, liền kéo vali về phòng ngủ sửa sang lại lần nữa.
Kỷ Tư Tuyền ghé mắt nhìn một chút, bỗng nhiên mở miệng, “Em bỗng nhiên muốn làm em gái anh, có thể cùng anh lớn lên, gọi anh một tiếng anh hai, anh sẽ luôn chạy tới bên em, thật là tốt.”
Kiều Dụ đang thu thập áo ngủ của cô, có chút không nói gì nâng cằm nhìn cô, “Nhưng cho tới bây giờ, anh không có giúp em gái làm bài tập, cũng không giúp cô ấy làm điều xấu.”
Kỷ Tư Tuyền vẻ mặt thành thật, cân nhắc một lúc lâu, rốt cục hạ quyết tâm: “vậy em cũng không cần làm em gái anh nữa, cũng không tốt lắm.”
Kiều Dụ buồn cười, nhỏ giọng nói thầm, “Nói cho cùng thì làm sao có thể giống như em nghĩ…”
Nửa ngày không thấy có động tĩnh, anh ngẩng đầu lại thì đã thấy cô ôm chăn ngủ mất rồi.
Kiều Dụ mang Kỷ Tư Tuyền đến thành Nam chơi vài ngày. Phía Nam khí hậu ẩm ướt, coi như an dưỡng, chơi vài ngày rồi đi.
Sáng sớm trước khi đi, anh đứng ở trung tâm từ đường của Kiều gia, cầm bút lông viết trên giấy hồng, sao đó treo lên cành hoa trên cây trong từ đường.
Kỷ Tư Tuyền đứng nhìn nửa ngày, tò mò hỏi: “Đây là đang làm gì vậy?”
Kiều Dụ lau lau tay rồi tới giải thích: “Tập tục của Kiều gia. Đàn ông trong tộc khi có con trai, sẽ dùng cách này để thông báo tới tổ tiên.”
Kỷ Tư Tuyền vuốt vuốt chiệc bụng vẫn còn chưa lộ, “Nhưng hiện giờ vẫn chưa biết là con trai hay con gái mà.”
Kiều Dụ nắm tay cô đi ra ngoài, quay đầu ôn nhu nhìn cô, “Nam nữ đều giống nhau.”
Con đường từ Từ đường đi ra là đường đá nhỏ, phong cách cổ xưa u tĩnh, Kiều Dụ đi được vài bước mới phát hiện Kỷ Tư Tuyền chưa cùng đi lên, anh dừng lại, nhẹ giọng kêu cô một tiếng, rồi vươn tay ra sau.
Cô cười hì hì đuổi kịp, rất nhanh cầm lấy tay anh. Cô đứng dưới ánh mặt trời nhìn anh mỉm cười, hết sức xinh đẹp.
Kiều Dụ sau này hiểu được, anh đời này xem như xong rồi.
Kiều Dụ hơi đảo mắt nhìn cô, khóe môi cong lên: “Thật tốt, em vẫn là bộ dáng như lúc trước!”
Thật tốt, em vẫn là bộ dáng như lúc trước, không vì những biến cố đã qua mà trầm mặc không vui, nghĩ vậy liền phấn chấn tinh thần, dũng cảm tiến về phía Kỷ Tư Tuyền.
Kỷ Tư Tuyền bỗng nhiên mở miệng, “Kiều Dụ em bỗng nhiên cảm thấy thật mệt. Năm đó là em theo đuổi anh, ngay cả cầu hôn cũng do em nói trước.”
Kiều Dụ liếc nhìn cô một cái, “Em nói lời này không hổ thẹn với lương tâm à? Không thấy cái mã code sao?”
Kỷ Tư Tuyền đuối lý, vẻ mặt tùy hứng: “Em mặc kệ, dù sao vẫn là em thích anh trước.”
Kiều Dụ khóe môi nở nụ cười gió xuân, như đã định liệu trước, mặt mày ôn du tuấn dật, “Được, chúng ta sẽ xem lại, rốt cục là ai thích ai trước?”
Ngày hè năm đó, trong một đám người ngồi vẽ, con mắt sáng trong trẻo, lúm đồng tiền như hoa, em sao có thể biết anh sớm hơn anh biết em?