đến mức tôi cũng không muốn vạch trần hỏi tôi: “Gia nói Lăng chủ tử không cần chờ người dùng cơm trưa, trễ chút gia sẽ đến tìm Lăng chủ tử.”
Tôi gật gật đầu, Y Y nhẹ nhàng thở ra, tôi nói: “Phiền Y Y giúp ta mời Khanh Trần tới đây.”
Y Y đột nhiên trừng lớn mắt, hỏi: “Chủ tử người tìm Khanh Trần để làm gì? Nàng hiện tại…”
Tôi cười cười: “Thân thể ta không thoải mái muốn để nàng mau tới xem ta một chút.”
Y Y nhíu mày, nghĩ nghĩ, trả lời tôi: “Lăng chủ tử ngài đợi chút nữa, Khanh Trần bị gia phái đi làm chút chuyện phải qua một lát nữa mới trở về.”
Tôi cười thành tiếng, Y Y có chút mất tự nhiên nhìn tôi, miệng cô động động lại không phát ra tiếng.
“Gia nhà ngươi căn bản không có nghị sự cùng Bạch U, kỳ thật là tới bây giờ cũng chưa thức dậy đi? Khanh Trần cũng không phải bị Đông Phương Cửu phái ra ngoài làm việc mà là đang bắt mạch cho hắn, nghĩ cách giúp Đông Phương Cửu giải độc. Ta nói đúng chứ, Y Y?”
Y Y không có vẻ quẫn bách khi bị vạch trần, ngược lại lập tức bình thường trở lại rất nhiều,cô chậm rãi thở dài một tiếng, nói: “Lăng chủ tử, người nói đều đúng, nhưng gia tối hôm qua đã dặn dò nô tì không thể để cho người lo lắng. Nô tì…” Y Y nghẹn ngào, nói không thành câu:“Nô tì không hoàn thành… gia… chuyện gia giao phó…”
Tôi đưa tay lau mấy giọt nước mắt Y Y nhịn không được mà rơi xuống, “Y Y đừng khóc, khóc rồi thì giống như thừa nhận rằng gia không gì làm không được của nhà ngươi không về được vậy.” Những lời này tuy rằng tôi nói chậm, nhưng không có dừng lại, không có nghẹn ngào, thật nhẹ nhàng, tựa như đang nói một chuyện không quan trọng.
Y Y ngẩng đầu, cố gắng đè nén thanh âm nức nở, cô ấy nói: “Nô tì biết, nô tì sẽ không… khóc nữa.”
Tôi cười cười, cười rất nhạt.
Đi theo Y Y tới chỗ Đông Phương Cửu, trước cửa hắn thật náo nhiệt, Hiên Viên Tiêu cùng Sở Sở đều ở đó.
Tôi thì nhìn về phía Bạch U, hỏi hắn: “Đông Phương Cửu thế nào rồi?”
Bạch U có chút sững sờ, chờ tới lúc hắn sắp mở miệng, Sở Sở đã trả lời thay hắn: “Khanh Trần tỷ tỷ đang khám bệnh ở bên trong, nói có thể tạm thời ngăn chặn độc tính, nhưng nếu như không có thuốc giải, kéo dài không quá một tháng.”
Thượng Quan Sở Sở đối với cảnh ngộ của Đông Phương Cửu, nói thật, cũng không có bao nhiêu cảm giác đau lòng, nhưng cũng có mấy phần khó chịu. Một người, đừng nói cùng bạncòn có nửa điểm quan hệ như vậy, phải rời đi trước mắt bạn, bạn ít nhiều trong lòng cũng sẽ có xúc động. Cô cảm thấy đây không tính là máu lạnh, nhiều lắm là có chút hờ hững thôi. Không nói trước kia cái người nằm trong phòng kia, giao tình với cô có thể chỉ là một giọt nước. Nhưng nhìn cô đối xử như thế nào với đứa con chưa chào đời của mình thì có thể hiểu được. Người cô quan tâm, trừ Hiên Viên Tiêu, thìchính là bản thân.
Cửa bị đẩy ra, Khanh Trần từ trong phòng đi ra, lập tức bị bọn Y Y vây quanh, nhưng cái gì nên nói cũng đã nói, bây giờ lại không có lời nào nữa.
Tôi muốn mở miệng hỏi, rồi lại sợ nghe được lời không muốn nghe, liền trực tiếp lướt qua Khanh Trần đi vào trong. Tôi đứng ở trước giường, cứ như vậy nhìn Đông Phương Cửu đang mê man. Trên mặt hắn không có vẻ khổ sở vì trúng độc, đôi mắt phượng nhắm nghiền của hắn đều đang cười.
Tên ngốc, sao anh lại có mộng đẹp như thế được chứ?
Tôi cái gì cũng chuẩn bị rồi, chỉ yên lặng nhìn người đàn ông nằm trên giường như vậy, cảm thấy có một bụng lời muốn nói đang lăn lộn, nhưng ra đến miệng, lại phải nuốt trở về.
Tôi không muốn khóc, nhưng không thể kiềm chế được, nước mắt giống như hạt đậu cứ từ trong hốc mắt chảy ra, liên tiếp rơi trên mặt đất tung tóe ra.
Tôi cùng tên ngốc này xem là gì đây?
Người tình? Hình như ở đây không có quan hệ này.
Tình nhân? Có vẻ tôi cùng hắn cũng chỉ có hai lần môi thân mật tiếp xúc, mà lại đều là do đút uống thuốc.
Người yêu?…
Tình cảm không biết nơi bắt đầu, một lòng đến sâu sắc.
Bắt đầu từ lúc nào, trong mắt trong lòng đều là hắn rồi? Không biết, có lẽ tôi cũng mất trí nhớ rồi, bằng không sao lại không nhớ được gì.
Hiên Viên Tiêu cũng muốn đi vào, lại bị Y Y lạnh như băng cùng Bạch U mặt không biểu tình ngăn cản lại.
“Gia bây giờ trừ Lăng chủ tử ra ai cũng không muốn gặp!” Y Y gần như rống lên.
Hiên Viên Tiêu ngừng bước, nhìn về phía Khanh Trần, giọng có chút khàn khàn: “Thật không cứu được sao?”
Khanh Trần không muốn trả lời, bạn muốncô ấy trả lời như thế nào? Chẳng lẽ để chính miệng cô ấy thừa nhận cô ấy không cứu được vịgia như thần thánh của các cô sao? Để chính miệng cô nói ra gia của cô miễn cưỡng chỉ sống được một tháng?
Khanh Trần hơi ngửa đầu, cưỡng chế nhân khí nơi đáy mắt, cắn chặt môi, lướt qua mọi người, đi mất.
“A, người còn chưa chết các ngươi lại ở chỗ này khóc tang? Chờ người chết rồi hãy khóc cũng không muộn nha!” Vô Cầu hai mắt sưng đỏ lạnh lùng nhìn khắp mọi người trong viện, nhấc chân đạp lên ghế đá, “Lúc sư phụ ta chết sao không thấy các ngươi rơi một giọt nước mắt, bây giờ mỗi người lại khóc sướt mướt, mạng Đông Phương Cửu là mạng, sư phụ ta… Sư phụ ta là đáng chết sao?!” Nói xong, trong mắt Vô Cầu lại đầy nước mắt, hắn hít khục khịch, đối với mọi người hung hăng phi một hơi, hung tợn hỏi: “Lăng tỷ tỷ đâu? Ta tìm Lăng tỷ tỷ!”
Y Y dùng tay áo lao mắt, thật sự đối với đứa nhỏ mất đi sư phụ nói không nên dùng lời nghiêm khắc gì, khẽ cắn môi đem khổ sở nuốt vào trong bụng.
Tiêu Vô vẫn đứng ở sau Vô Cầu nhìn về phía Y Y, chậm rãi mở miệng: “Vô Cầu phải rời khỏi nơi này, hắn đến nói lời từ biệt với Lăng chủ tử.”
Bạch U vốn vừa thấy Tiêu Vô liền ở vào trạng thái đề phòng nghe nói thế cũng thả lỏng vài phần, Y Y nhìn thoáng qua chỗ hắn, hỏi ý kiến hắn, hắn trầm ngâm trong chốc lát, mở miệng nói: “Y Y ngươi đi theo hắn vào.” Ánh mắt ổn định trên mặt Tiêu Vô, hờ hững nói: “Ngươi chỉ có thể ở bên ngoài.”
Tiêu Vô cười cười, gật đầu.
“Lăng tỷ tỷ —”
“Đệ nói nhỏ chút đừng gây tiếng động lớn!”
Vô Cầu không để ý tới lời cảnh cáo của Y Y, trực tiếp chạy tới ôm cánh tay Thượng Quan Lăng, hưng phấn quơ tới quơ lui: “Lăng tỷ tỷ, tỷcó biết sư phụ của sư phụ đệ là ai không? Sư tổ đệ lão nhân gia hắn chính là Huyền Cơ lão nhân! Mọi người đều cho rằng sư tổ đệ đã đi về cõi tiên, kỳ thật hoàn toàn là giả dối! Sư bá đệ, à, chính là Tiêu vô luôn đi theo bên người sư phụ, hắn sẽ mang đệ cùng sư huynh đi…”
Đột nhiên, thế giới tựa hồ sáng ngời lên, nhưng cổ họng run rẩy đến gần như không phát ra tiếng người, tôi chỉ có thể liều chết nắm chặt tay Vô Cầu, dùng hết khí lực toàn thân mới nói ra một câu không tính là đầy đủ: “Mang… theo chúng… ta.”
Tại sao tôi có thể quên mấy câu cuối cùng Yến Tứ Phương nói với tôi chứ! Hắn nói: Đi Sinh Tử cốc đi.
Đúng vậy, Sinh Tử cốc, cốc chủ Huyền Cơ lão nhân ở đó, Yến Tứ Phương giải không được độc không chắc là Huyền Cơ lão nhân ở đó cũng không giải được.
Trên đời nào có độc nào không có thuốc giải đâu? Có độc tất có giải. Nhất định. Nhất định!
Vô Cầu sửng sốt, chợt bỏ tay tôi ra, giống như bị khiếp sợ kêu to: “Không cần! Ta không cần!”
“Vô Cầu…” Tôi gần như muốn quỳ xuống mà van xin đứa bé này.
“Vô Cầu —”
Vô Cầu quay đầu lại, chạy vội đến lồng ngực người nọ: “Đại sư bá, sư tổ sẽ không cứu hắn đúng hay không? Hắn không phải người tốt, hắn cũng tính kế sư phụ, sư tổ sẽ không cứu hắn, đúng hay không?”
Tiêu Vô sờ sờ đầu Vô Cầu trấn an, kéo hắn từ trong lồng ngực ra, con ngươi trong trẻo nhưng lạnh lùng của hắn nhìn tôi, tiếp theo thế nhưng lại quỳ một gối, chắp tay cung kính nói với tôi: “Tiêu Vô phụng mệnh sư tôn nghênh đón chủ nhân quay về cốc.”
Nháy mắt, người trong phòng ngoài phòng, toàn bộ ngây dại.