Cánh tay tôi nhẹ nhàng ôm lấy Yến Tứ Phương có thể mất bao nhiêu sức lực? Có thể dựa vào gần bao nhiêu? Nhưng chỉ cần như vậy tôi cũng có thể rõ ràng cảm thấy được hắn cứng người lại trong nháy mắt.
Giây tiếp theo, tôi bị một lực mạnh mẽ đẩy ra, ánh mắt hắn nhìn tôi không còn nụ cười nhợt nhạt, cho dù nụ cười ấy vốn dĩ chỉ là mặt nạ treo bên ngoài nhưng dù gì thì đó cũng là cười, còn hiện tại trong mắt hắn đều là lửa giận, tuy không lớn nhưng rất chân thật.
Tôi lảo đảo một chút, được tiểu Vô Cầu giữ lại mới tránh khỏi bị ngã.
“Sư phụ người làm gì vậy?” Tên nhóc Vô Cầu vậy mà lại dám nói lớn tiếng với sư phụ nó.
Yến Tứ Phương không thèm nhìn đến Vô Cầu đang thay tôi bất bình, ánh mắt sắt bén nhìn lướt qua tôi, lạnh lùng nói: “Thượng Quan Lăng,cô đem những thứ ghê tởm đó dùng trên người ta, ta căn bản không cần! Cái gì mà cảm ơn ta đã đến thế giới này? Thật buồn cười. Cô đi hỏi thử xem, tùy tiện đi đến những con đường lớn ở Vân Kinh bắt lấy một người nào đó hỏi thử xem, xem bọn hắn nói thế nào? Ai có thể quên được tràng đại hỏa ngày hôm ấy ở Vân Kinh? Ở trong cung này không biết có bao nhiêu oan hồn đang oán hận sao ta không chết đi! Thượng Quan Lăng, sao cô không đi hỏi tên hoàng đệ đáng thương của ta đang ở trong thủy lao, xem thử hắn có phải là cũng đang cảm ơn ta đã sinh ra trên đời này không? Hả?”
“Sư phụ…” Vô Cầu mở to ánh mắt không thể tin được nhìn Yến Tứ Phương, “Sư phụ người đang nói gì vậy? Trận đại hỏa gì? Cái gì… oan hồn? Sao Vô Cầu nghe không hiểu…”
Tôi kéo Vô Cầu lại, ôm nó vào lòng, dịu dàng cười với nó: “Sư phụ đệ đang tức giận mà, lời nói khi tức giận thì sao có thể xem là thật được. Trễ quá rồi, Vô Cầu, đệ về phòng mình trước đi, ngày mai Lăng tỷ tỷ lại mang đệ đi chơi, ngoan..”
Vô Cầu đẩy tôi ra, sững sờ nhìn chằm chằm Yến Tứ Phương, cố chấp hỏi lại: “Sư phụ, người hãy nói với Vô Cầu đó đều là lời nói do tức giận đi! Chỉ cần sư phụ nói, Vô Cầu sẽ tin.”
Đôi lông mi rậm rạp của Yến Tứ Phương hạ xuống tạo thành một bóng râm dưới mắt, hắn không nói gì. Đây coi như là một sự thừa nhận.
“Ha ha… thảo nào… thảo nào…” Nước mắt giống như những hạt châu, từng giọt từng giọt từ đôi mắt Vô Cầu trào ra, “Con… mỗi lần đi trên phố đều nghe thấy mọi người bàn luận, con chỉ coi như bọn họ nói bậy… là bọn họ… đố kỵ với sư phụ… Vô Cầu trước giờ… không hề tin…nhưng mà…” Vô Cầu giương mắt hung hăng nhìn chằm chằm Yên Tứ Phương: “Sư phụ con hận người.” Nói xong, Vô Cầu vừa khóc vừa quay lưng chạy mất.
Tay Yến Tứ Phương hơi nâng lên rồi lại rụt về. Ánh mắt hắn thoáng hiện lên sự đau lòng trong nháy mắt. Tiếp sau đó lại là sự lạnh lẽo vô vọng.
Thật lâu sau, ánh mắt Yến Tứ Phương lại chuyển về người tôi, hắn thản nhiên nhìn tôi, nói: “Không đến năm ngày nữa thì biểu ca, đệ đệ của cô sẽ đến rồi, thật là khó mà có được lúc bọn hắn vội vàng đến tham dự hôn lễ của chúng ta vào mười ngày sau.”
Tôi ngây ngốc.
Ánh mắt không thể tin được nhìn chằm chằm hắn: “Ngươi đang nói giỡn, có phải không?”
“Cô thấy sao?” Yến Tứ Phương cười, cười thật lạnh lùng, “Vốn định để mấy hôm nữa mới nói với cô, xem ra hôm nay quả thật là ngày tốt lành, đáng giá để đem mọi chuyện nói ra hết.”
“Ngươi điên rồi?” Tôi hét lên.
“Cô thấy sao?” Vẫn là một câu nói nhẹ nhàng, chuyện gì cũng không để ý.
“Yến Tứ Phương, ngươi biết rõ ta, hiểu rõ ta, sao ngươi có thể như vậy?”
“Ta nhớ ta đã từng nói: Trên thế giới này không có người nào đáng có hạnh phúc. Côcũng như vậy thôi, Lăng công chúa của ta. Ha ha, cô chắc không phải là vẫn luôn tưởng rằng kẻ hèn này đang nói giỡn đi?”
Con người màu tím đang chuyển thành nguyệt sắc, rõ ràng là đang cười, hắn rõ ràng là đang cười nha, tại sao tôi lại hận hắn cười như vậy với tôi? Tại sao hắn phải cười chứ? Ma quỷ…
“Hơn nữa, kẻ hèn này đã dùng chính máu của mình nuôi dưỡng Lăng công chúa, Lăng công chúa sao lại không có chút gì hồi báo cho ta? Lễ thượng vãng lai 0 là hợp tình hợp lýthôi.”
0 Lễ thượng vãng lai: Có qua có lại.
“Lăng công chúa sợ là phải cùng kẻ hèn này đồng sinh cộng tử rồi. Cho dù là không bị ràng buộc bởi ‘Đồng quy’, chúng ta hình như cũng không thể thoát khỏi an bài của ông trời đâu. Nếu công chúa và kẻ hèn này đã có duyên phận đến như vậy, kẻ hèn này cảm thấy hai người chúng ta nên cùng nhau thuận theo ý trời. Nói không chừng vì thế mà ông trời sẽ hậu đãi với ta, kẻ hèn này cũng không cần phải là yêu tinh chuyển thế gì đó rồi.”
Yến Tứ Phương nói từng câu từng câu một, không nhanh không chậm, rõ ràng, từng chữ có lực, từng câu sát thương.
Mà lòng của tôi, lại theo mỗi một từ hắn nói ra, mà nguội dần, lạnh dần, rét dần đi.
“À đúng rồi, kẻ hèn vừa mới nhận được tin tức, Lương hoàng Đông Phương Cửu cũng đang hướng đến Vân Kinh. Ai, hy vọng là trên đường gió yên sóng lặng.” Yến Tứ Phương cười cười,‘Mạn Châu Sa Hoa’ ở bên má trái của hắn càng phát ra yêu diễm, đó chính là mùi vị khát máu.
Tôi căn bản không chú ý hắn rời đi lúc nào, đợi đến khi tôi thanh tỉnh lại, dưới tán cây ngọc lan này chỉ còn lại mình tôi.
Hương ngọc lan sâu kín, tiêu điều nói lên sự đau thương.
Lẽ nào vết sẹo trong lòng hắn vẫn không thể xóa đi sao?
Lẽ nào hắn nhất định phải thật sự biến thành yêu ma để bị mọi người phỉ nhổ hắn mới vui sao?
Lẽ nào hắn nhất định phải khiến tất cả những người ở bên cạnh hắn, thật lòng yêu thương hắn đều rời bỏ hắn thì hắn mới vui sao?
Lẽ nào tim của hắn thật sự không thể bị lay động một chút nào sao?
Lấy việc tra tấn người khác làm niềm vui, khiến người ta bất hạnh mà sung sướng… Rõ ràng chính là đang tra tấn bản thân mình, lẽ nào không làm như vậy thì không thể đạt được niềm vui thú lớn nhất sao.
Rõ ràng không nên như vậy…
Tôi không thể hiểu được.
***
Hoàng cung Ngôn quốc, tẩm cung của Âu Dương Yến.
Yến Tứ Phương chạy một mạch về tẩm cung của chính mình, không dùng khinh công, dùng phương thức bình thường nhất, chạy, chạy một mạch, chạy đến khi thở hổn hển, chạy đến khi mồ hôi ướt đẫm cả người mới thoải mái. Đáng tiếc, hắn chính là Yến cung chủ, cho dù là chạy bộ thì hơi thở của hắn cũng chỉ hơi rõ ràng một chút mà thôi.
Thật hận. Hắn thật thống hận bản thân mình không tìm được cách phát tiết! Nhìn những đồ ngọc đồ sứ đầy trước mắt hắn không thể đập vỡ. Nhìn những tơ lụa gấm vóc đầy trước mắt hắn không thể xé bỏ, hắn chỉ có thể đứng tại chỗ. Giống như mọc rễ mà đứng thẳng ở đây, nếu như có thể, hắn hy vọng có thể một cước đạp vỡ mặt đất của tẩm cung này.
Nhưng mà, hắn không thể.
Hắn không phải vô tri vô giác, không tình cảm, không sầu không giận, không vui không buồn.
“Yến Tứ Phương, ngày mà ngươi sinh ra thật sự là một ngày rất quý giá, cảm ơn ngươi, đã đến thế giới này.”
“Yến Tứ Phương, ngày mà ngươi sinh ra thật sự là một ngày rất quý giá, cảm ơn ngươi, đã đến thế giới này.”
Những ma âm này cứ xuyên qua tai hắn, sắp bức điên hắn rồi. Khiến hắn làm gì cũng không thể xua đi được.
Viết thương ở tận đáy lòng lại xông ra, nhẹ nhàng mà đâm hắn từng chút.
Nhẹ nhàng một chút, mà lại đau đến nghẹt thở.
“Sư phụ, tại sao mọi người trong thiên hạ đều muốn Yến nhi chết?”
“Bởi vì người trong thiên hạ đều biết rõ, Yến nhi của vi sư là một đứa trẻ ngoan.”
“Sư phụ, tại sao phụ thân của Yến nhi lại muốn cho Yến nhi một vết sẹo trước ngực?”
“…Yến nhi ngoan, vi sư thay con xóa nó đi được không?”
“Sư phụ, người trong thiên hạ đều muốn đồ nhi chết, còn sư phụ thì sao? Sư phụ cũng muốn đồ nhi chết sao?”
“…Vi sư… không nỡ…”
“Sư phụ, đồ nhi nhất định sẽ bắt Âu Dương gia trả lại những gì họ thiếu con.”
“Yến nhi à, con phải học cách quên đi, thì mới có thể sống vui vẻ được.”
“Nếu như người trong thiên hạ đều muốn con chết, vậy thì con quyết không chết, con muốn những người muốn con chết sống không được, chết không xong.”
“Yến nhi… Vi sư cứu con một lần nhưng không thể bảo vệ con cả đời.”
Chuyện cũ từng màn, từng màn lướt qua trong đầu Yến Tứ Phương, một lần lại một lần, lặp đi lặp lại những hình ảnh hoặc tốt đẹp hoặc băn khoăn.
Bao nhiêu năm rồi, ở trong lòng Yến Tứ Phương chỉ có một người kia là thật sự muốn hắn sống, cho dù là làm trái ý trời, cho dù là mất đi đôi mắt, cũng muốn giúp hắn.
Nhưng mà…
“Sư phụ, người có phải là cũng muốn vạch một vết thương trong lòng của Yến nhi?” Nhưng là không có ai nghe thấy, vậy là đang nói cho ai nghe?
***
Tây Vực, Sinh Tử cốc.
“Người đó tỉnh chưa?”
“Hồi cốc chủ, tỉnh rồi.”
“Ừ.”
“Người đó tỉnh rồi thì bảo đi gặp cốc chủ.”
“Dạ.”
“Bẩm cốc chủ, người đó trong lúc hôn mê không ngừng nhắc đi nhắc lại, nói tính mệnh của chủ nhân cốc chủ đang nguy hiểm, xin cốc chủ xuất cốc cứu người.”
“Ha ha, không cần xuất cốc, những thứ nên đến liền sẽ đến thôi, chăm sóc người đó cho tốt.”
“Dạ, cốc chủ.”
***
Bốn ngày sau.
Hoàng cung Ngôn quốc, địa lao.
Tôi vừa nhận được tin tức, không có chậm trễ nửa khắc, liền lao đến góc tây bắc của hoàng cung Ngôn quốc, trong địa lao phía sau Tông Kì điện.
Địa lao không giống với thủy lao, cho dù đều âm u khiến người ta sợ hãi, nhưng dù sao cũng là nơi người bình thường vẫn có thể sống được. Còn hoàn cảnh của thủy lao, người bình thường không thể chịu nổi hai ngày.
Thị vệ mở cửa lao ra xong thì lẳng lặng rời đi.
Người vừa đi khỏi, tôi liền xông vào, trước tiên là nở một nụ cười ngọt nhạt với vị anh họ độc miệng đang dựa vào tường vừa tỉnh táo lại vừa suy yếu. Sau đó hung hăng ôm lấy Thiên Thiên đang sững sờ nhìn tôi.
Trời đất chứng giám, đó là do tôi căn bản đã quên mất hắn ta đã biết chuyện tôi không phải hoàng tỷ của hắn rồi.
Tôi tiếp tục duy trì tư thế ôm hắn, mà Thiên Thiên cúi đầu nhìn tôi, trên khuôn mặt hắn không có biểu tình gì, nhưng ánh mắt ấy lại khiến cho cơ thể tôi không hiểu sao run lên một chút. Tôi mơ hồ cảm thấy chuyện tình có chút không ổn rồi.
“Ngươi là hoàng tỷ của trẫm sao?” Thiên Thiên cười như không cười nhìn chằm chằm tôi, “Trả lời trẫm.”
Tôi khó khăn nuốt nước miếng, không cách nào mở miệng. Tôi căn bản không mở miệng được.
Hắn nhìn tôi, lại giống như không có nhìn tôi, ánh mắt của hắn mê mang mà mờ ảo, phản phất như nhìn xuyên qua tôi mà nhìn đến một nơi nào đó không biết tên, tìm kiếm một ai đó. Hắn thản nhiên thở dài: “Vị hoàng tỷ vừa hà khắc,xảo huyệt, bướng bỉnh lại thông minh của ta, người đang ở đâu…”
Trong khi nói chuyện, tay của hắn dịu dàng để ở trên cổ của ta, dựa theo tiếng than thở của hắn mà chậm rãi dùng sức.
Hô hấp của tôi bắt đầu trở nên khó khăn, tầm nhìn cũng bắt đầu trở nên mơ hồ, thân thể giống như không phải là của mình nữa, không thể làm ra bất cứ phản kháng nào.
“Thượng Quan Thiên, ngươi điên rồi! khụ khụ…” Tô Tử Chiêm giãy dụa men theo góc tường đứng lên, đáng tiếc căn bản chính là giãy dụa vô ích. “Thượng Quan Thiên, buông nàng ta ra! Khụ khụ… Buông ra…”