Ta không dám ngẩng đầug nhìn hắn, một mực cúi đầu, ngực như bị hung hăng đập một quyền, cảm giác đau đớn lan tràn.
Hắn vì cái gì nói như vậy? Hắn rốt cuộc là mất trí nhớ hay không? Hắn rốt cuộc nghĩ về ta như thế nào ?
Ta có loại xúc động, muốn ngẩng đầu hỏi hắn, theo ta người này không phải giả ngây giả dại đâu, bằng không làm chi nói những lời vô nghĩa như vậy.
Hoàn hảo, có người đến buộc ta điên.
Y Y đến đây.
“Gia, ngài vắng mặt trong cung, nô tì đoán ngài hồi phủ”
Y Y đối với Đông Phương Cửu cúi đầu, ý cười ôn nhu trong mắt làm ta thấy bất đồng thoảng qua, Đông Phương Cửu lại trở về là Cửu vương gia.
Đông Phương Cửu xoay người, trên mặt không cười cũng không hờn giận, chính là thản nhiên, hỏi “Y Y thế nào lại tới đây”
Y Y đáp “Uyển công chúa tự mình xuống ngự thiện phòng làm lót dạ, lúc này đang ở ngự hoa viên cùng…” Y Y ánh mắt trên người ta dừng lại một giây, lại nhìn họ Đông Phương Cửu nói :Tiểu Lăng Tử đã hầu hạ Gia nhiều ngày”
Đông Phương Cửu sửng sốt, mày hơi hạ, hỏi “Vì cái gì bắt hắn đi?”, hoàn hồn liếc mắt nhìn ta một cái.
Y Y nhợt nhạt cười đáp “Uyển công chúa nghe nói nửa tháng này Tiểu Lăng Tử ở bên hầu hạ Gia vô cùng tận tâm, nói là tận mắt muốn gặp Tiểu Lăng Tử ..”
“Hắn không cần đi”, Đông Phương Cửu ngắt lời Y Y, “Gia hồi cung”, nói xong bèn sải bước đi.
Nhìn bóng lưng Đông Phương Cửu rời đi, ta cười, khẽ thở dài một tiếng.
“Lăng chủ tử”, Y Y gọi ta
“Ân”, ta hướng Y Y nở nụ cười.
“Gia chỉ khi về tới đây, nô tì mới cảm thấy Gia vẫn là Gia trước đây”, Y Y thở dài rất nhẹ, “Rừng trúc này là Gia tự mình trồng, Gia là vì Lăng chủ tử trồng”.Thanh âm của Y Y có chút nghẹn ngào, nhìn thấy hai tròng mắt ta lại phá lệ sáng ngời “Nhớ khi đó Gia nói, rừng trúc này đến mù hè có thể che bóng mát mẻ, Lăng nhi ở trong này, sẽ không lo ánh mặt trời chói mắt. Thái dương của Lương Quốc cũng có thể sánh bằng Ngọc quốc”
Tâm của ta lộp bộp một chút, tay nắm chặt
“Gia cái gì cũng không nhớ rõ, có lẽ Gia chỉ còn nhớ nơi này, cứ mấy ngày Gia lại đến đây một mình. Mới đầu chúng ta hỏi có phải Gia nhớ được gì không, Gia lắc đầu, nói Gia không nhớ rõ, nhưng chỉ ngồi ở chỗ này, Gia mới có cảm giác tâm bình yên”
“Y Y đừng nói nữa”, ta không nghe được nữa, ta không thích chó má bi tình một khắc, tiểu thuyết đại bi đại ngược đều gặp quỉ đi thôi, đừng ở trên người lão nương thành sự thật chứ.
“Lăng chủ tử” khóe mắt Y Y chậm rãi tràn ra một giọt lệ trong suốt, “Nô tì biết ngài trong lòng không thoải mái, nô tì xin lỗi, chúng ta…” Y Y quì xuống, nước mắt chảy xuống, mà ta hờ hững đứng, ngay cả liếc mắt cũng không buồn.
Thật lâu sau ta nói “Y Y các ngươi nghĩ thế nào, ta đều hiểu rõ, ta một chút cũng không tức giận, ta chỉ lí giải, lí giải để có thể hiểu và bỏ qua, huống chi các ngươi đối với ta cũng là không sai, ít nhất ta nơi này hơn mười ngày qua coi như thư thái, không có ai tìm ta làm phiền, có thể lẳng lặng…Lẳng lặng ở bên cạnh hắn, ta đã rất mãn nguyện”, kéo Y Y đứng dậy, thay nàng vỗ vỗ làn váy dính đất “Thời gian tới ta sẽ rời đi, không làm khó cho các ngươi”
Ta từ trong lồng ngực lấy ra một cái túi hương, cái túi hương màu xanh biếc làm bạn vơi ta vô số ngày đêm,
Ta cười cười, đem Thất sắc thảo đặt vào tay Y Y, “Ta thế nào mà không biết nha, tên ngốc kia có thể nào tự nhiên tặng ta một cái túi hương, mà bên trong lại không đựng đồ vật gì, đúng không?”
“Nhưng ngài làm cái gì vậy?”
“Ta nghe nói Thất sắc thảo có thể giúp người tập võ tăng mười hai năm công lực, có thể làm cho người bị thương thọ thêm mười năm, cũng không biết có phải thật vậy không, nên để tên ngốc kia làm vật thí nghiệm đi.” Ta thản nhiên nói, khóe miệng hơi hướng về phía trước.
Y Y đẩy tay, Lăng chủ tử không thể, đây là của Gia tặng người, nô tì không thể thu lại.
“Đây không phải cho ngươi mà là cho Gia của ngươi. Ngươi bảo Khanh Trần giúp hắn dùng đi, đừng làm loạn nếu không lại không dùng được” nhẹ nhàng vỗ bả vai Y Y, cùng tầm mắt Y Y chạm nhau, ta nháy mắt mấy cái rồi nở nụ cười “Hơn nữa, cỏ này lưu bên ta cũng vô ích, cổ độc trên người ta phát tác đã qua một lần, mạng nhỏ của ta chính là ngoan ngoãn đợi đến khi nào xong thôi”
Nước mắt Y Y không ngừng theo khóe mắt chảy xuống, bỗng dưng Y Y ôm lấy ta , khóc thảm thiết.
Ngẩng đầu vỗ nhẹ vào lưng Y Y, cái gì cũng không nói, cứ như vậy an ủi nàng.
…
Gió nhẹ thổi bức rèm che trên cửa, phát ra âm thanh thanh thúy.
Ta rất rất rất rất ghét mụ tiểu tam Mộ Dung Uyển =( Ta ngẩng đầu nhìn nàng cười “Ta thế nào dám” Ta kính nể ngươi nha em gái! Mộ Dung Uyển thản nhiên nở nụ cười “Vậy thì tốt rồi”, lại nhìn ta nói “Uyển nhi có nghe thấy dạo này trong cung có một thượng y giam chưởng ấn thái giám có dung mạo thanh lệ, nghe nói nếu so dung mạo thái giám với hậu cung phi tử thì đẹp hơn gấp trăm lần, thậm chí hoàng thượng cũng thích.”