Đông Phương Cửu không nhìn cô, hắn chính là xoay người trở lại trước giường Thượng Quan Lăng, ánh mắt ôn như thâm tình dừng tại trên mắt Thượng Quan Lăng, đuôi lông mày, chóp mũi, khóe môi, từng tấc từng tấc di động…
“Các ngươi đều biết nói Lăng nhi không phải là người của thế giới này, vậy các ngươi có biết Lăng nhi rốt cuộc từ đâu tới không?” Thượng Quan Sở Sở cũng không để ý đến phản ứng của Đông Phương Cửu, cô thản nhiên nhìn quanh mọi người, mắt đẹp cười yếu ớt hỏi.
Tô Tử Chiêm đột nhiên có một loại dự cảm không tốt, hắn thậm chí muốn chặt đứt lời nói của Thượng Quan Sở Sở, hắn cảm thấy đượcbản thân không muốn nghe đáp án.
Con ngươi sắc vàng của Hiên Viên Tiêu hiện lên một tia tò mò, nhưng rất nhanh lại bị thay thế bởi nồng đậm bất mãn.
“Từ nơi nào đến, chuyện này thì có gì cần phải biết đâu? Vô Cầu chỉ cần biết, tỷ ấy là Lăng tỷ tỷ của Vô Cầu không phải lả được rồi sao? Ai cần phải biết những chuyện kỳ lạ như vậy!”
Phản ứng của Vô Cầu làm mọi người cả kinh, trên mặt Huyền Cơ lão nhân hiện ra nụ cười nhợt nhạt.
Thượng Quan Sở Sở cũng không chút để ýcười cười, cô xoay người hỏi Đông Phương Cửu: “Lương hoàng bệ hạ, chẳng lẽ ngài không muốn biết là ai đã an bài vận mệnh của ngài, là ai khiến mẫu thân ngài sớm bỏ ngài mà đi như vậy, là ai khiến thời thơ ấu của ngài ngày ngày sống trong lo lắng, là ai khiến cho trong lòng ngài một lần nữa không thấy ánh mặt trời, là ai khiến hai bàn tay ngài dần dần dính đầy máu tanh, là ai khiến ngài nhẫn tâm bức cung thí phụ0?” Mọi người nghe mà trong lòng cả kinh, Thượng Quan Sở Sở lại thong thả nói từng chữ một, cứ như vậy càng làm lòng ai đó đau đớn, thật giống như dùng đao nhọn khoét lòng người từng chút từng chút một. Cô đi đến sau lưng Đông Phương Cửu, cúi người, tựa như dán tại bên tai Đông Phương Cửu, cô chậm rãi phun ra một câu: “Ngài thật sự không muốn biết người thao túng vận mệnh của ngài là thần thánh phương nào sao?”
0 Bức cha thoái vị rồi giết.
“Cô rốt cuộc muốn nói gì?”
“Không muốn biết.”
Một câu là Thượng Quan Thiên không nhịn được hỏi, câu còn lại là do Đông Phương Cửu hờ hững đáp lại.
Thượng Quan Sở Sở phút chốc rời khỏi bên người Đông Phương Cửu, đứng bên cạnh Huyền Cơ lão nhân, cười hỏi: “Chẳng lẽ mọi ngườikhông tò mò người như thế nào có thể khiến Huyền Cơ lão nhân tôn làm chủ nhân sao?”
Một câu, hoàn toàn kích thích thần kinh mọi người.
Đông Phương Cửu thủy chung không rời bên giường nửa bước, hắn chính là đứng thẳng người dậy, nghiêng đầu về phía sau nhìn thoáng qua, phân phó nói: “Bạch U, mời Sở Sở quận chúa ra ngoài.”
Bạch U đang sửng sốt liền hoàn hồn, vội nói: “Tuân lệnh —”
Thượng Quan Sở Sở cười ha hả đứng lên, chỉ vào Đông Phương Cửu cười đến gập thắt lưng, “Ha ha…. Đông Phương Cửu ngươi còn định lừa mình dối người đến khi nào? Ngươi đừng nói từ trước đến giờ ngươi chưa từng hoài nghi qua!”
“Một người căn bản không phải người của thế giới này, làm thế nào lại biết bên trong tẩm cung của Thượng Quan Lăng có mật thất, còn biết khởi động ngăn bí mật bên trong tẩm cung như thế nào. Đông Phương Cửu, không cần nói cho ta biết, ngươi thông minh như vậy mà lại chưa từng hoài nghi qua!”
“Tô Tử Chiêm, quốc sĩ đại nhân như ngươi cũng không cảm thấy kì quái ư? Vì cái gì ngay cả Thượng Quan Lăng chân chính cũng không hoàn toàn tinh tường địa hình Ngọc quốc, mà một kẻ từ nơi khác đến lại có thể hiểu một cách rành mạch như vậy?”
“Tiêu, ngươi không hiếu kì à? Vì sao nàng có thể trăm phần trăm xác định Ma Y Yến Tứ Phương sẽ ở Lương quốc, ở Cửu Trọng sơn!”
“Vì sao nàng có thể biết long mạch của Ngôn quốc ở đâu?”
“Vì sao nàng có thể hiểu rõ tính tình của mỗi người, thậm chí….”
“Đủ rồi!” Đông Phương Cửu lên tiếng cắt ngang.
“Chủ nhân quả thật có thể xem như là vị thần linh của ta.”
Huyền Cơ lão nhân bình tĩnh mở miệng, sắc mặt vẫn lạnh nhạt như trước, nhưng một câu nói này của hắn có thể nói là kinh thiên động địa. Chấn động qua đi, căn phòng nhỏ hẹp lại lâm vào trầm lặng quỷ dị.
Hồi lâu, Đông Phương Cửu từ nãy đến giờ vẫn đứng trông coi trước giường lại rời đi, lướt ngang qua mọi người, rồi đi ra ngoài.
Đông Phương Cửu đi rất nhẹ, thẳng đến khi hắn biến mất mọi người mới đột nhiên bừng tỉnh.
Huyền Cơ lão nhân giống như thì thào tự nói: “Xem ra muốn đưa chủ nhân trở về còn phải chờ thêm chút thời gian mới có kết quả.”
………
Đông Phương Cửu ngửa đầu nhìn mặt trăng lưỡi liềm ở trên trời, giống như từ đáy cốc có thể nhìn thấy ánh trăng có bao nhiêu khác biệt, mắt hắn không chớp, cứ như vậy lẳng lặng nhìn.
“Đứng cả một ngày, không mệt sao?” Thượng Quan Sở Sở thản nhiên đứng ở bên người Đông Phương Cửu, khóe mắt mang ý cười: “Xem ra Lương hoàng là cũng suy nghĩ được không ít rồi.” Thấy Đông Phương Cửu không để ý tới mình, cô ta vừa cười vừa nói:“Tốt xấu gì ta cũng là ân nhân cứu mạng của ngươi, chẳng lẽ một tiếng chào hỏi ngươi cũng không thèm nói với ta sao?”
Đông Phương Cửu hờ hững nói: “Ngươi vì sao phải cứu ta?”
Thượng Quan Sở Sở kề sát mặt vào: “Ngươi muốn ta trả lời như thế nào? Là lời nói thật hay là những lời để trong lòng ngươi thoải mái hơn một chút?”
Thanh âm trầm thấp như là từ đáy cốc truyền ra: “Ngươi đã làm gì với nàng?”
“Khi đó nàng đến cầu xin ta, ta kêu nàng quỳ thì nàng quỳ….” Thượng Quan Sở Sở cẩn thận miêu tả chuyện tình lúc đó, “…..‘chỉ cần ngươi gật đầu, ngày mai ta sẽ xuất cốc đến thanh lâu gần nhất báo danh, cam đoan mỗi đêm tiếp đãi ít nhất ba người khách, thẳng đến ngày ta chết mới thôi’ — Cuối cùng nàng nói như vậy, đã làm động lòng ta.”
Bỗng nhiên, Đông Phương Cửu bóp chặt cổ Thượng Quan Sở Sở. Giờ khắc này hình tượng bình tĩnh hoàn mỹ không lộ chút cảm xúc của hắn trong quá khứ hoàn toàn tan rã, sự kích động và phẫn nộ hiện lên rõ ràng trong đôi mắt phượng, trên gương mặt, dưới mỗi lớp da thịt mạch máu của cơ thể hắn.
Thượng Quan Sở Sở cười đến thật sáng lạn, giống như tay Đông Phương Cửu chưa hề siết chặt cổ họng nàng: “Lương hoàng hung ác như vậy, là thật muốn bóp chết ta sao?”
“Ta thực sự muốn giết ngươi.” Đông Phương Cửu nói thật chậm rãi, nặng nề.
“Lương hoàng lãng phí thời gian giết ta, còn không bằng dùng đôi mắt ngắm nàng nhiều một chút, dù sao…..”
Đông Phương Cửu buông Thượng Quan Sở Sở ra, kiên quyết xoay người rời đi, bóng dáng nhanh chóng biến mất trong phạm vi tầm mắt nàng.
“Kì thật ngươi không cần phải như thế.” Huyền Cơ lão nhân yên lặng đứng ở sau lưng Thượng Quan Sở Sở, lời nói vẫn đạm mạc như trước, “Nếu ngươi nguyện ý giúp chủ nhân, cần gì phải….”
“Ha hả, ta đây chính là trả thù Lăng nhi lần cuối cùng.” Thượng Quan Sở Sở không hề gì cười cười.
“Vậy sao? Nhưng kẻ hèn này sao lại cảm thấy không phải vậy.”
“A, ta chính là dùng phương thức này để cảm tạ nàng.”
“Vì sao phải cảm tạ chủ nhân?”
“…..Ta hình như từ trên người nàng mà hiểu được làm thế nào để yêu một người….” Thượng Quan Sở Sở cười chua chát.
……..
Ngày bảy tháng bảy, Sinh Tử cốc đột nhiên đổ mưa to, cho đến đêm khuya cũng chưa dứt.
Trong trời đêm, có một loại thê lương chậm rãi lưu động, giống như báo trước ly biệt, giốngnhư ông trời cũng đang tỏ lòng thương xót.
Đông Phương Cửu gắt gao nắm lấy tay Thượng Quan Lăng, ánh mắt như gắn chặt trên mặt nàng, một giây cũng không rời đi.
Từ lúc Đông Phương Cửu trở lại gian phòng này, nắm lấy tay nàng, hắn cũng không nói một câu. Trong phòng cũng chỉ có hai người họ. Không ai dám đến quấy rầy, cũng không ai nhẫn tâm đến quấy rầy.
Mọi người đều hiểu là dù không nói nhưng chắc chắn Đông Phương Cửu sẽ không đồng ý cho Thượng Quan Lăng trở lại thế giới của nàng, trở lại nơi có thể chi phối vận mệnh của mỗi người bọn họ.
Người có thể không cần sinh tử, nhưng không thể xem thường vận mệnh, lại càng không muốn bị vận mệnh thao túng. Ở trước mặt vận mệnh, mọi người chỉ nhỏ bé yếu ớt như con kiến, có lẽ ngay cả kiến cũng không bằng. Ở trước mặt vận mệnh, không có cảm giác chân thực, giống như tất cả đều là hư ảo, ngay cả chính mình cũng không hề chân thật.
Như vậy, thật đáng sợ, hết sức đáng sợ.
Nếu ‘vận mệnh’ không hề tồn tại, như vậy tất cả đều do chính mình nắm giữ, như vậy tất cả hỉ nộ ái ố bi hoan sầu đều sẽ khiến người ta vui vẻ, có thể phá vỡ bi kịch, có thể kéo dài vui sướng, không cần phải khẩn cầu trời cao thương xót, không cần phải than thở vận mệnh bất công, còn rất nhiều rất nhiều nữa….
Hai ngày, hơn hai mươi canh giờ, không phải chỉ mình Đông Phương Cửu suy nghĩ, gần nhưtất cả mọi người trong Sinh Tử cốc đều chìm trong tự hỏi, đều bối rối, do dự, bồi hồi.
Nếu Thượng Quan Lăng là một người ở thế giới bình thường, như vậy người duy nhất tê tâmphế liệt mất đi nàng chỉ có mình Đông Phương Cửu. Nhưng nơi Thượng Quan Lăng phải trở về, là ‘Thần giới’, là nơi thao túng vận mệnh của bọn họ, cho nên khiến rất nhiều người băn khoăn.
“Bệ hạ, chỉ còn một canh giờ, bệ hạ đã có quyết định chưa?” Huyền Cơ lão nhân kính cẩn đứng phía sau Đông Phương Cửu hỏi, cũng không vì thời gian gấp gáp mà trên mặt có bất kì biểu tình khẩn trương nào.
Sau một lúc lâu, Đông Phương Cửu quay đầu lại, chậm rãi mở miệng: “Tất cả mọi việc đều đã chuẩn bị tốt?”
Huyền Cơ lão nhân khẽ gật đầu: “Đúng vậy, kẻ hèn đã sớm chuẩn bị xong, chỉ chờ ý chỉ cuối cùng của bệ hạ.”
Khóe môi Đông Phương Cửu kéo ra một mạt cười khổ: “Ông sớm tin chắc là ta sẽ đồng ý.”
Huyền Cơ lão nhân nở một nụ cười hiếm hoi: “Bệ hạ thánh ý khó dò, kẻ hèn không thể đoán trước được. Có điều đây là bổn phận của kẻ hèn, chỉ là sợ sau khi bệ hạ quyết định mà không kịp chuẩn bị, sẽ khiến bệ hạ hối tiếc cả đời.”
Đông Phương Cửu nhẹ nhàng nở nụ cười, hỏi: “Ông không cảm thấy ta nên hận nàng?” Mắt phượng đảo qua trên mặt Thượng Quan Lăng, ôn nhu như nước.
Huyền Cơ lão nhân chần chờ hai giây, trả lời: “Kẻ hèn chỉ cảm thấy được bệ hạ thật yêu nàng.” Lần đầu tiên, Huyền Cơ lão nhân không gọi Thượng Quan Lăng là chủ nhân.
Đông Phương Cửu khựng lại, chợt cười cười: “Đúng vậy…. Ha ha…..” Nụ cười như gió mát trăng sáng, tất cả vẻ lo lắng theo gió bay mất.
Vận mệnh, Đông Phương Cửu đã từng vô cùng oán hận.
Trời cao, Đông Phương Cửu đã từng không nể tình mắng.
Mặc kệ như thế nào, hắn đều chưa bao giờ khuất phục, hình như ở một thời khắc nào đó hắn còn cảm kích trời xanh, cảm kích trời xanh cho hắn gặp nàng.
Nhưng hắn chưa bao giờ nghĩ đến nàng chính là vận mệnh của hắn, hắn phải làm thế nào để đối mặt, phải lấy loại tâm tình nào để yêu nàng.
Hắn đứng dưới ánh trăng tự hỏi một đêm, hắn bỗng nhiên hiểu được, thì ra hắn chỉ mong muốn rằng, nếu nàng là thần tiên, là ông trời, là vận mệnh, như vậy xin nàng nhất định phải đến nhân gian, để hắn gặp được nàng, giống như lần đầu tiên bọn họ gặp nhau.
Đông Phương Cửu cúi người nói khẽ bên tai Thượng Quan Lăng: “Lăng nhi, sau khi nàng trở về, có thể không thương ta, có thể sẽ quên ta, nhưng không cần xóa sạch những gì nàng