i, trong lòng ngũ vị tạp trần, chỉ có thể nhìn chằm chằm hắn.
“Lăng tỷ tỷ, loại người như Đông Phương Cửu đa tình mà lại vô tình, tàn nhẫn lại khát máu, hắn còn giết cha, trên tay hắn dính biết bao nhiêu máu! Đáng để tỷ như vậy sao?” Tiểu Vô Cầu vẻ mặt kích động, thanh âm gần như quát lên.
Hiên Viên Tiêu phối hợp cười xùy một tiếng.
“A, đúng là loại người nào cũng có người thích.” Thượng Quan Thiên nhún nhún vai, cách đó không xa đi tới, dùng một bộ mặt giống như đang nhìn kẻ ác độc nhất trong thiên hạ, nhìn tôi.
Khó khắn lắm mới chuyển động khóe miệng, định quệt ra nụ cười gượng, nhưng lại làm không được. Nhẹ nhàng hít sâu, dùng khí lực toàn thân ngăn chặn những đau đớn khó chịu trong lòng, bước qua xoa hai má của tên nhócVô Cầu, nhẹ giọng nói: “Đối với ta, hắn xứng đáng. Bởi vì hắn là người quan trọng nhất với ta.” Tôi nghe được chính mình nói như vậy, không hiểu sao lại có cảm giác tự hào. Không cần quanh co vòng vèo gì cả, tôi chưa bao giờ khẳng định như giờ phút này. Đúng, Đông Phương Cửu hắn là người quan trọng nhất của tôi.
Hiên Viên Tiêu tức giận đến âm thanh run rẩy: “Hừ! Vậy thì nàng nên đau lòng được rồi! Bộ dạng Đông Phương Cửu bây giờ căn bản không cần trẫm cho hắn một chưởng cũng có thể xuống Diêm vương uống nước trà!”
Tôi sửng sốt, vội vàng xoay người lại nhìn Hiên Viên Tiêu, vốn định cầu xin hắn, sau đó không hiểu sao lại nở nụ cười: “Nếu ngươi muốn làm vậy, dựa vào năng lực của ta cũng không ngăn cản được ngươi. Dù sao tên ngốc kia cũng đã nói sẽ ở trên cầu Nại Hà chờ ta, ta nghĩ, hắn không cần phải chờ quá lâu rồi.”
“Nàng ——” Hiên Viên Tiêu hận không thể đem người trước mắt xé ra, đột nhiên bước tới vài bước, lại dừng lại, nắm tay nâng lên rồi lại buông xuống các khớp tay do nắm chặt mà kêu răng rắc.
“Lăng tỷ tỷ chẳng lẽ tỷ vì một người xấu xa như vậy mà chết sao, phải không? Phải không!” Vô Cầu khóc, từ lúc quay về Sinh Tử cốc nóchưa bao giờ khóc, thế nhưng bây giờ nó lại khóc, nước mắt giống như một chuỗi hạt châu bị vỡ, không ngừng theo khóe mắt rơi xuống.
Tôi yên lặng, không biết trả lời như thế nào. Hơn nửa ngày, tôi nhịn không được lấy tay xoa xoa đầu Vô Cầu, muốn kéo nó ôm vào trong lòng, nhưng Vô Cầu lại gạt tay của tôi ra, khóc chạy đi.
Cuối cùng, tôi nghe thấy Ất nói: “Thôi, muộimuốn sao thì cứ làm như vậy đi, cho dù đi tới đâu ta cũng đều đi với muội, vĩnh viễn không xa rời.”
“Á à, một mình cô chết cũng không hề gì, cũng đừng liên lụy đến Vĩnh An vương của Ngọc quốc ta.” Tiểu Thiên Thiên thích hợp nói chen vào, từng chữ một đâm vào trong lòng ngực của tôi.
Tôi không khóc, chỉ nở ra nụ cười nhàn nhạt, lại tràn đầy chua xót. Tôi thật không thể bảo vệ tất cả mọi người, tôi thật sự không muốn ích kỉ, nhưng tôi cũng thật sự không còn cách nàokhác.
“Thực xin lỗi, ta còn phải đi cho Đông Phương Cửu uống nước, làm phiền nhường đường.” Tôi vòng qua mọi người, đi đến cửa hang chỗ Thượng Quan Thiên đang đứng, bình tĩnh nói với hắn. Đến nỗi tôi không dám ngước mắt nhìn hắn, mặt chỉ nhìn chằm chằm vào chân của hắn.
Hắn lại muốn mở miệng nói móc tôi, lại bịanh họ cứng rắn kéo ra khỏi trước mặt tôi, gần như nghiến răng lên tiếng: “Thượng Quan Thiên ngươi có bệnh sao? Không cho ngươi gặp nàng lòng ngươi khó chịu, cho ngươi gặp nàng miệng ngươi lại toàn nói cái gì đâu không? Bây giờ ngươi muốn nàng bị ngươi bức chết sao? À? Nói cho ngươi biết ngươi đừng có chơi trò trẻ con đó cho ta! Ngươi cho ta…”
Tôi không có thời gian nghe tiếp nữa, lặng lẽ bước xuống cầu thang, từng bước một đi sâu vào trong hàn động…
…….
Mười ngày sau, sáng sớm ánh mặt trời tươi đẹp, âm thanh phấn khởi của Y Y vang vọng cả tòa Sinh Tử cốc, cô chạy thẳng như điên, lệ trong khóe mắt còn chưa khô hết, khuôn mặt tràn đầy nụ cười hạnh phúc: “Chủ tử! Lăng chủ tử! Chủ tử —”
“Ban ngày ban mặt ngươi gọi quái gì thế!” Thượng Quan Thiên tức giận đá cửa bước ra.
Tô Tử Chiêm và Thượng Quan Mạc Ly cũng cảm thấy có gì đó không bình thường. Thượng Quan Lăng thì khỏi phải nói, vừa khoác ngoại bào vừa giống như điên chạy tới chỗ Y Y, côgần như chạy một hơi đến trước mặt Y Y, giọng nói không nén được run rẩy: “Có phải… có phải tích trữ đủ máu rồi không?”
“Đúng vậy, đúng vậy!” Y Y hưng phấn hét lên, không để ý lễ tiết ôm lấy Thượng Quan Lăng, “Huyền Cơ lão nhân nói lập tức có thể giúp gia thay máu! Gia được cứu rồi!”
Thật tốt. Tôi nở nụ cười. Trong nháy mắt này, tảng đá lớn đè lâu trong lòng đột nhiên được người khác mang đi, trong lòng vui sướng vô cùng, ngay cả hô hô hấp cũng trở nên thoải mái hẳn…
“Lăng chủ tử.” Y Y trừng lớn hai mắt, kinh ngạc suýt nữa đẩy Thượng Quan Lăng ngã trên mặt đất.
Vai của cô, trước ngực một mảnh đỏ tươi. Đó là máu của Thượng Quan Lăng!
“Lăng nha đầu!”
“Thượng Quan Lăng ——”
“Chủ nhân!”
Một luồng gió mát nhẹ nhàng thoải qua, thổi tan đôi lông mày đang nhíu chặt, đầu tiên là nụ cười nhợt nhạt, sau đó chậm rãi lan rộng…
Tên ngốc, em vẫn không thể đợi anh tỉnh lại.
Tên ngốc, kỳ thật anh không nên hỏi em có yêu anh không, mà anh nên hỏi em cuối cùng yêu anh bao nhiêu.
Tên ngốc, mặc dù em không kịp đem lời anhnói nói lại cho anh, nhưng em cảm thấy anhnhất định sẽ hiểu, đúng không.
Tên ngốc, anh hãy sống thật tốt, từ từ già đi. Chờ tóc anh không còn đen, răng cũng rụng hết, rồi hãy tới tìm em. Em sẽ ở trên cầu Nại Hà chờanh, em không vội, em sẽ luôn luôn đứng đó chờ, cho nên, anh không cần sốt ruột, được không?