ngoại cô ngủ ngáy rất to, cả đêm ngáy không ngừng, Trần Nhược Vũ nằm ở dưới đất không ngủ nổi, bị tiếng gáy khò khè làm cho vài ngày sau thành mất ngủ luôn. Em trai cô ngủ ở sofa, ngày thứ ba bị lạnh, lăn ra ốm.
Hai người đều bị cha Trần oán giận, cha Trần cũng không thể nói mọi người nên ra khách ở, sao có thể bảo khách trong nhà đi chỗ khác ngủ chứ, nhưng còn người trong nhà, phải tính sao?
Trần Nhược Vũ nói sẽ chi tiền, mời mọi người ngủ ở khách sạn, làm vậy liệu có được không? Kết quả bị cha cô giáo huấn cho một bài không nên đề cập đến vấn đề tiền nong, hiện tại mẹ con còn chưa nguôi giận, chờ họ hàng trong nhà đi rồi sẽ nói chuyện tử tế với cô. Vậy đành phải đợi thôi, chứ dùng tiền không phải cách hay, không có tiền ở khách sạn, nhưng cũng không thể kéo dài tình trạng như này mãi, vậy phải tính sao?
Cha Trần chưa cho Trần Nhược Vũ cơ hội phản bác,lại bị mẹ cô gọi ra.
Vẻ mặt em trai của cô rất tội nghiệp, vừa tức vừa tỏ vẻ bất lực: “Ai bảo không có tiền ở khách sạn chứ, là ki bo mới đúng. Cả nhà chúng ta ai cũng ki bo.”
“Chị trả tiền cho em, em đến khạch sạn ở tạm vậy.”Trần Nhược Vũ đi cũng không được, đau lòng để cho em trai mình đi vậy.
Em trai cô ban đầu vui vẻ sau đó lại xụ mặt xuống, bởi sợ cha mẹ cô không đồng ý, có tiền cũng không dám ra ngoài ở.
“Chị cũng dở hơi.”Em trai cô cũng có thái độ tương tự như chị gái: “Chị không dám chống cự cường quyền cùng em, chỉ biết để em đương đầu một mình, em không làm vật hy sinh để mẹ mắng chết đâu.”
Hôm đó, Trần Nhược Vũ lén lút gọi điện cho Mạnh Cổ nói về việc này, Mạnh Cổ thở dài: “Nhà em đúng là dở hơi hết, rất vô dụng.”
Trần Nhược Vũ không phục, nghĩ anh có bản lĩnh thì anh tới đây đi, anh gặp qua mới biết được.
Thế nhưng cô không nghĩ, Mạnh Cổ đúng là không mời cũng tới.
Ngày đó đầu tháng ba, bạn bè tụ họp.
Trần Nhược Vũ và Cao Ngữ Lam, Doãn Tắc cùng nhau tới. Lần này, chủ đề của đám bạn cũ là: “Tề Na và Cao Ngữ Lam đại chiến”. Trần Nhược Vũ diễn cùng nhưng không hề thấy áp lực, cô cũng không phải lo lắng cho Cao Ngữ Lam, bởi bên cạnh cô đã có vệ sĩ đi cùng, căn bản không cần mọi người hợp tác diễn chung.
Vì thế, có thể yên tâm ăn uống và xem kịch hay. Thế nhưng, bạn bè đang chè cháo được một nửa, chuyện ngoài ý muốn đã xảy ra.
Có người xuất hiện ở cửa, vô cùng quen mắt.
Trần Nhược Vũ ngây ra như phỗng, sốc vô cùng, ác bá tiên sinh nhà cô sao lại ở đây?
“Người nhà của ai vậy?”Bạn cũ hỏi, không phải người nhà của trong hội thì không được nhập cuộc.
Mạnh Cổ nhìn chằm chằm Trần Nhược Vũ, ra điều nếu không đứng lên nhận ngay thì sẽ chết không toàn thây. Trần Nhược Vũ giơ tay một cách yếu ớt: “Là của mình, người nhà của mình.”
Tác giả có điều muốn nói: Chương sau, Mạnh Cổ đối phó cha mẹ Trần Nhược Vũ. Trần Nhược Vũ đối phó với cha Mạnh Cổ.
Bó hoa xương người
Người nhà đặt mông xuống ghế, vẻ mặt vô cùng đắc ý.
Trần Nhược Vũ bỗng thấy có áp lực: “Sao anh lại tới đây?”Cô dùng giọng nói nhỏ nhất để hỏi anh.
Người nhà liếc ngang qua, khí thế dọa người: “Em không mời anh, chẳng lẽ người khác thì không được mời.”
Thật ra, anh tới đây là giúp Doãn Tắc mang nhẫn cầu hôn tới. Tên kia sớm đã đưa Cao Ngữ Lam về thành phố C nịnh nọt gia đình nhà vợ, nhưng lại không kịp lấy nhẫn đính hôn cho nên phải nhờ tới anh.
Trần Nhược Vũ cho rằng con người này quán gian xảo, trước đây ngày nào cũng bày mưu tính kế để ép cô dẫn về ra mắt gia đình, bây giờ thì tự mình dẫn xác tới, tính dùng chiêu này để hù dọa cô, quả đúng là đáng ghét.
Người nhà liếc mắt cô một cái, nhìn thấy thứ mà cô đang uống, nhíu mày: “Không phải không cho em uống Coca sao? Không có lợi cho sức khỏe!”Giằng lấy cốc nước của cô, sau đó uống nửa cốc, rồi đưa cốc cho Doãn Tắc: “Giúp cô ấy lấy cốc nước trái cây.”
Trần Nhược Vũ mếu máo, lại bắt nạt cô, quá đáng ghét.
Người ngồi bên cạnh, Dương Dương nhìn chằm chằm cô, sau đó liếc mắt nhìn Mạnh Cổ một cái, sau đó giơ ngón tay cái lên, cười vô cùng mờ ám. Trần Nhược Vũ đỏ ửng cả mặt, quá đáng ghét, tên đàn ông này không hề cho cô chuẩn bị sẵn sàng tâm lý chút nào.
Hóa ra cô cũng có người nhà. Trong lòng bỗng nhiên thấy đắc ý.
Bạn bè đều chứng kiến được ‘ người nhà ‘ và Doãn Tắc kẻ xướng người họa, vẻ mặt thì vênh váo, còn mắng chửi người nhưng không dùng lời thô tục, sau đó xử lí êm đẹp đôi vợ chồng Tề Na, khiến cho Trần Nhược Vũ trở thành tiêu điểm.
Trần Nhược Vũ đau khổ vùi đầu vào bàn ăn, cô đã chuẩn bị rất tốt để đứng lên vì Cao Ngữ Lam, cùng Tề Na tranh cãi không hề run sợ. Được rồi, trình độ cãi nhau của cô rất tệ, hơn nữa với sự xuất hiện của Doãn Tắc cô cũng không cần phải tìm tới người giúp đỡ, nhưng tình hình tệ nhất cô không ngờ tới là người nổi bần bật lại chính là bạn trai cô.
Mạnh Cổ mắng xong một câu,mọi người đồng loạt nhìn Trần Nhược Vũ, cũng quen rồi, Trần Nhược Vũ tỏ vẻ thản nhiên. Da mặt dày đã được tôi luyện, cô cũng phải cảm ơn ác bá tiên sinh đã tạo cơ hội này cho cô, cô cũng làm nên chuyện rồi.
Thấy cô im lặng như vậy, Doãn Tắc còn trách rằng cô cứ như vậy khiến cho Mạnh Cổ không được vui, cho nên Mạnh Cổ đang tìm cách ‘ giải sầu ‘, khiến cho mình không được nổi bật, không còn đất diễn.
Doãn Tắc đang gán tội cho người khác, đúng chưa? Rõ ràng hai tên miệng quạ này đang thay nhau tung hứng từng người lên chiến đấu một, không có đất diễn hay không nổi bật thì liên quan gì đến cô?
Trần Nhược Vũ nhìn về phía Cao Ngữ Lam, ánh mắt dịu dàng của cô ấy đang nhìn Doãn Tắc. Cô cũng đâu có kém gì, Trần Nhược Vũ nghĩ, cô cũng trở nên tự tin dũng cảm, không cúi đầu chạy trốn, chỉ có điều là Cao Ngữ Lam chưa chứng kiến được mà thôi.
Vậy còn cô nhỉ? Trần Nhược Vũ nhìn thấy Mạnh Cổ đang trừng mắt tỏ vẻ không hài lòng về cô. Cô không hiểu, cô chọc tức gì anh chứ?
Quay đầu nhìn thức ăn trên bàn, cô bỗng thở dài, ác bá tiên sinh nhà cô chỉ lo cãi nhau, xem ra là chưa ăn gì. Cô lấy cho anh một cái bát, múc cho anh một bát canh, sau đó gắp đồ ăn đặt vào đĩa của anh.
Sắc mặt Mạnh Cổ đang bùng bùng lửa giận bỗng chuyển sang chế độ tươi cười.
Trần Nhược Vũ cũng mỉm cười, đàn ông là loại sinh vật rất dễ dàng chọc giận nhưng cũng rất dễ để lấy lòng.
Bạn học cũ bắt đầu chuyển sự chú ý sang màn cầu hôn của Doãn Tắc. Trần Nhược Vũ biết rằng ông chủ Doãn Tắc luôn có hành động khác người, nhưng cô không thể ngờ rằng sự lãng mạn của anh cũng khác người đến dã man như vậy.
Anh ở trước mặt mọi người tặng nhẫn cho Cao Ngữ Lam: “Lần trước là nhẫn định tình, lần này là nhẫn đính hôn, đợi đến khi kết hôn, sẽ tặng em nhẫn kết hôn.”Cao Ngữ Lam cảm động đến nước mắt lưng tròng, Trần Nhược Vũ cũng vui thay cho bạn.
Người đàn ông này thật sự rất có tâm, lúc trước kia khi sở hữu được Cao Ngữ Lam luôn yêu chiều cô, bây giờ muốn xóa sạch đi bóng ma trong lòng của cô, đã làm rất nhiều chuyện, rất khiến người khác cảm động.
Đầu tiên, sau màn trao nhẫn, đến màn tặng hoa. Bó thứ nhất là dùng cá hồi cuộn thành, rau dưa hợp lại thành một, mọi người đều choáng váng cả mặt mày, đồ ăn có thể biến thành một bó hoa xinh đẹp đến vậy, so với hoa hồng còn đẹp hơn nhiều lần.
Lãng mạn quá mức, khiến người ta không khỏi ghen tị.
Cao Ngữ Lam nước mắt lấm lem đầy mặt, ôm chặt lấy Doãn Tắc. Trần Nhược Vũ cảm động đến sắp khóc, thì ra người lãng mạn như này vẫn chưa tuyệt chủng hẳn.
Mạnh Cổ chủ động cầm bó hoa thay Cao Ngữ Lam, Trần Nhược Vũ nghĩ, người đàn ông của nhà cô cũng không hề kém cạnh, đến lúc cần kíp vẫn biết quan tâm đến người khác.
Thế nhưng Mạnh Cổ quay người lại, đem rau dưa gạt sang một bên, cầm miếng cá hồi nhìn Trần Nhược Vũ nói: “Gọi nhân viên đem mù tạc và nước chấm tới cho anh.”
Nước chấm và mù tạc? Có lẽ nào nên hoan hô vì sự thông thái của anh không!
Kết quả anh còn nói: “Anh cũng có thể đem xương con người chế tạo thành một thứ mới mẻ hơn.”
Trần Nhược Vũ đen mặt, đem xương người tạo thành bó hoa cầu hôn, ai dám gả cho anh.
“Em cứ chờ xem.”Anh còn dám lên tiếng!
Trần Nhược Vũ khóc không ra nước mắt.
Nếu đó là bó hoa làm từ xương người, cô sẽ không bao giờ nhận!
Buổi họp mặt bạn bè kết thúc, Trần Nhược Vũ bị Mạnh Cổ kéo tay chạy trốn. Bởi vì khi nước chấm và mù tạc được mang lên, anh còn ra sức kêu gọi mọi người cùng nhau ăn cá hồi. May mắn đây không phải lẩu chứ nếu không thì đến xác rau cũng chẳng còn lấy một cọng, đảm bảo bó hoa sẽ tan nát.
Doãn Tắc sau khi bay bổng với tình yêu xong, vừa quay đầu thấy Mạnh Cổ đang ung dung ăn uống, nổi giận đùng đùng, thiếu chút nữa trình diễn luôn bài anh em tàn sát lẫn nhau. Chẳng biết xấu hổ, Mạnh Cổ còn cười haha, kéo tay Trần Nhược Vũ bỏ chạy.
“Hẹn hò với anh.”Anh yêu cầu, cả hai đi dạo phố xong liền thấy mệt mỏi, vì mấy ngày nay cô chẳng được ngủ giấc tử tế, vì thế anh đưa cô về khách sạn.
Trần Nhược Vũ đang nằm trên chiếc giường mềm mại chìm vào giấc ngủ, có bạn trai thật tốt, có thể tìm nơi cho cô đi ngủ.
Đang say giấc nồng, cô đang ngủ mơ, mơ thấy mẹ đang hỏi cô”“Tiểu Vũ, mẹ đưa bạn trai con tới.”Vừa nói vừa dẫn theo một hàng dài đàn ông tới.
Trần Nhược Vũ bị dọa cho ngây người, nói: “Con có bạn trai rồi, thật đó.”Nói xong, cô chạy ra lôi Mạnh Cổ tới, kết quả, kéo theo hàng dài Mạnh Cổ.
Cô cũng kinh ngạc, mẹ cô lớn tiếng: “Cậu ta là bạn trai con?”
Trần Nhược Vũ đang định nói: “Vâng.”Thì kết quả mẹ cô biến thành cha Mạnh: “Tôi đã đồng ý chưa?”
Biến chuyển như này khiến cô sợ hãi, đột nhiên tỉnh dậy.
Vừa mở mắt, khuôn mặt Mạnh Cổ đã ở ngay trước mặt cô, giật mình dường như cha Mạnh biến thành anh, dọa cô sợ phát khiếp.
Mạnh Cổ nhíu mày, chạm nhẹ vào đôi lông mày đang nhíu của cô: “Ngủ giống hệt heo, vừa mở mắt sao lại sợ đến thế.”
Trần Nhược Vũ vẫn chưa định hình lại được, không trả lời anh. Mạnh Cổ ôm cô vào trong ngực mình, vỗ nhẹ sau lưng cô: “Sao vậy? Nằm mơ?”
“Vâng.”
“Mơ thấy gì?”
“Một đống bạn trai.”
“...”
Sau một lúc: “Trần Nhược Vũ, em có một đống bạn trai?”
“...”
Câu hỏi này khiến Trần Nhược Vũ hoàn toàn tỉnh táo.
“Không xong rồi, bây giờ mấy giờ rồi?”Trong phòng tối đen, chỉ có ngọn đèn ngủ sáng mờ mờ.
“Mới năm giờ.”
“Em ngủ lâu vậy sao?”Cô hét chói tai: “Xong rồi, xong rồi, cả đêm em không về mẹ em sẽ đánh gãy chân mất.”
“Chưa phải là ban đêm, em đâu có cả đêm không về?”
“Không phải năm giờ rồi sao? Trời sẽ sáng đó.”Cô quay đầu nhìn ngoài cửa sổ, kéo rèm cửa ra, tối đen.
“Là năm giờ chiều, đương nhiên trời sẽ tối.”Mạnh Cổ tức giận, xoa xoa lưng cô.
Trần Nhược Vũ ngứa ngứa, bắt lấy tay anh. Anh tiếp tục sờ, sờ thắt lưng của cô, rồi từ từ nhích lên trên.
“Đừng làm loạn.”Cô nắm lấy tay anh, lần này anh nghe lời, cút ra xa, nhưng rất nhanh lại chạy trở lại, đưa điện thoại cho cô.
Trần Nhược Vũ ổn định lại hơi thở, cầm vội lấy điện thoại, không có cuộc gọi nhỡ nào, xem ra người trong nhà không tìm cô.