an hệ con người cũng như vậy, hàng ngày giữ gìn sức khỏe là rất quan trọng, bình thường muốn rèn luyện sức khỏe, bảo vệ cơ thể. Không thể quá nhàn rỗi, không thể sợ mệt mỏi vất vả, kiên trì bền bỉ, không thể dừng lại. Có lẽ cháu cảm thấy bác nói hơi khoa trương, nếu thành như vậy, sẽ rất mệt mỏi, sống thế nào? Kì thực, nếu nói mệt mỏi thì là mệt mỏi, nếu cảm thấy không vất vả thì sẽ không thấy khổ, vận động và rèn luyện đã trở thành một bộ phận trong guồng sinh hoạt của con người, mọi người đều hưởng thụ nó, nếu không vận động sẽ cảm thấy không thoải mái. Cảm thấy mệt mỏi, sẽ không có cơ thể khỏe mạnh.”
Trần Nhược Vũ gật đầu, dường như cô nghe hiểu.Cô cảm thấy chính mình là như vậy, cô đang bảo vệ tình cảm với Mạnh Cổ, cô không thấy mệt mỏi, ngược lại cảm thấy rất vui vẻ, mỗi ngày đều mong chờ được ở bên cạnh anh.
“Tiểu Vũ, bác rất thích cháu. Cháu có thể kiên nhẫn chờ nó tan làm, không kêu ca, không giận dỗi, cháu rất biết thông cảm cho người khác, có thể chịu được vất vả. Quan trọng hơn hết, Mạnh Cổ đã thay đổi trong mắt bác, điều mà nó đã mong chờ trong nhiều năm, bây giờ có thể thả lỏng, vui vẻ. Nhưng tất xấu của nó bác biết, cháu có thể nhẫn nhịn, đàn ông chính là trẻ nhỏ, cần phải dạy dỗ. Để cho nó yêu cháu còn chưa đủ, còn phải làm cho nó trung thành với cháu.”
Lần này Trần Nhược Vũ xác định được, mẹ Mạnh đang khen cô, Trần Nhược Vũ vui vẻ trở lại, ra sức gật đầu.
Mẹ Mạnh cũng khá hài lòng, cười nói: “Bác đang chờ cháu có thể tìm được cảm giác chắc chắn, sớm một chút tới gặp hai bác.”
Trần Nhược Vũ cười, vừa định nói: “Cảm ơn bác.”Kết quả mẹ Mạnh lại lên tiếng: “Đúng rồi, lần trước cháu say rượu, cha nó hình như không thích cháu, bác đang chờ cháu và ông ấy chạm mặt nhau.”
Trần Nhược Vũ cười gượng nhưng sắc mặt đã đen sì. Câu nói này của mẹ Mạnh quá lợi hại, vừa nói thích cô xong liền lấy cha Mạnh Cổ ra dọa nạt, nếu đúng là thích cô, muốn cô trở thành con dâu, chẳng lẽ không nên giúp cô để cha anh chấp nhận cô sao? Để cô đứng ra đối mặt, tự mình giải quyết thì còn ý nghĩa gì nữa.
Bà còn nói, Mạnh Cổ rất giống cha, Mạnh Cổ và cha Mạnh đều là người khó chịu. Không đúng, ông ấy là người lớn, là trưởng bối của cô mà cô mắc chứng bệnh sợ người lớn, khẳng định cha Mạnh Cổ còn cao siêu hơn anh.
Trần Nhược Vũ nửa vui nửa buồn cứ đan xen lấy nhau, phụ nữ đang yêu, đúng là vượt qua núi này lại thấy núi khác.
Nói chuyện xong, Trần Nhược Vũ cùng mẹ Mạnh đi tới bệnh viện. Mẹ Mạnh đi tìm bác sĩ Mạnh lớn, Trần Nhược Vũ đi tìm bác sĩ Mạnh nhỏ, bác sĩ Mạnh nhỏ mặt mày cau có, thở hồng hộc trước mặt Trần Nhược Vũ.
Trong văn phòng không có người, vì thế Mạnh Cổ ngoắc ngoắc ngón tay với cô, rồi chỉ vào mặt mình. Trần Nhược Vũ không để ý tới anh.
“Trần Nhược Vũ, em ngứa da phải không? Gặp tên đàn ông khác còn không hiến dâng nụ hôn làm nũng dỗ anh bớt giận?”
“Sao nào? Không hôn anh thì anh định đánh em chắc?”Trần Nhược Vũ không thèm để ý tới anh, anh dám mật báo kiếm mẹ mình tới ‘ tiếp đón ‘ cô, hại cô chút nữa thở không ra hơi, cô còn chưa tính sổ với anh.
Cô đang trong cơn bực tức thì lại bị anh hung hăng hôn ngấu nghiến. Cô hoảng sợ, tức giận đấm anh một cái, anh lại hôn một cái, sau đó tiếp tục hôn cô.
Trần Nhược Vũ sợ run người, đây là bệnh viện! Bệnh viện! Anh rốt cuộc có biết phân biệt phải trái không? Quá kiêu ngạo! Tên đàn ông này quả nhiên quá nhiều tật xấu.
Cô dùng sức giãy dụa, đẩy anh ra xa, sau đó lùi lại mất bước.
“Này.”Mạnh Cổ nhíu mày tỏ vẻ bất mãn.
Trần Nhược Vũ cũng học vẻ mặt của anh, hai tay ôm trước ngực, ngồi xuống ghế của anh, muốn nói vài câu tỏ rõ khí thế, nhưng nhất thời chưa nghĩ ra, vừa bị hôn, tim còn đang nhảy loạn xa, quả nhiên chỉ số thông minh cũng bị ảnh hưởng.
“Anh đợi một chút, em đang biên soạn lời nói.”
Mạnh Cổ cười haha, không muốn chờ cô biên soạn xong, nói: “Trần Nhược Vũ, em hiện tại tạm cho rằng đã gặp qua nhà anh, mau dẫn anh về nhà đi.”
Mạnh Cổ giở trò đồi bại
Trần Nhược Vũ bĩu môi, rốt cuộc đã nghĩ đến chuyện tính sổ với anh: “Bác sĩ Mạnh, anh cố ý, phải không?”
“Cố ý gì chứ?”
“Cố ý để mẹ anh đến ‘ tiếp đón ‘ em.”Thật sự quá giảo hoạt, anh có thể làm việc xấu xa đến vậy sao?
Mạnh Cổ nhếch miệng cười: “Cái này cơ duyên trùng hợp, là do ông trời an bài, Cho nên em tính gặp qua người lớn phải không?”
“Không đúng, mẹ anh nói cha anh không thích em.”
Mạnh Cổ tươi cươi, sau đó nhăn mày, nói thầm: “Sao có thể bóc mẽ con cơ chứ.”Biểu tình này của anh khiến cô bật cười, cô không xác định là ‘ mẹ ‘ hay ‘ cha ‘ nhưng dù sao giống như anh đang bị hớ một vố.
“Trần Nhược Vũ, em đã bị nhân tài nhà anh đe dọa, vậy em cũng không thể để anh mất mặt. Mau dẫn anh về nhà, để cho cha mẹ em đối phó với anh.”Mạnh Cổ kéo tay cô, đề nghị, vừa nói vừa nháy mắt tỏ vẻ vô cùng đáng yêu.
Trần Nhược Vũ cố nén nụ cười, sau đó nhìn phía sau của anh.
“Em nhìn cái gì?”
“Nhìn xem sau anh có đuôi ngựa nào không?”
“...”
Hôm nay, Trần Nhược Vũ bị ngứa da cho nên bác sĩ Mạnh áp tải về nhà, còn phải nấu cơm cho anh ăn, giặt quần áo cho anh, còn dọn dẹp nhà cho anh nữa, còn giúp anh tỉa tót móng tay, ngoáy lỗ tai, thế mới làm cho anh khoan hồng độ lượng không thèm so đo với lời nói đùa của cô.
Nhưng đối với chuyện gặp người lớn, cô chỉ nói: “Chờ em thông báo với anh.”
Mạnh Cổ mím miệng, nhíu mày, khiến Trần Nhược Vũ lại muốn đi xem anh có cái đuôi nào ở đằng sau hay không.
Tết âm lịch rốt cuộc cũng sắp tới.
Trong khoảng thời gian ngắn ngủn đã xảy ra không biết bao nhiêu chuyện.
Ngày đó, khi cha mẹ Chu Triết tới tìm Trần Nhược Vũ, Chu Triết đi gặp Lục Bảo Ny, cha mẹ anh ta đều rất ngạc nhiên, cảm thấy bản thân mình không thể do dự được nữa, cho nên tới tìm Lục Bảo Ny, hỏi cô: “Em có đồng ý theo anh về thành phố C hay không?”
Lục Bảo Ny mừng rỡ.
Chu Triết nói: “Anh không có tiền, gây dựng sự nghiệp là vốn đi vay, còn thiếu chưa trả hết.”
Lục Bảo Ny đáp: “Không sao cả, em có thể làm kế toán cho anh, không cần tiền lương.”
Chu Triết còn nói: “Nếu người nhà em không đồng ý, em có đi theo anh không?”
Hốc mắt Lục Bảo Ny đỏ hoe: “Anh dám dẫn em đi, em sẽ đi theo anh.”
Ngày đó, Lục Bảo Ny gọi điện cho Trần Nhược Vũ, sau đó cô ấy và Chu Triết còn mới cô và Mạnh Cổ đi ăn cơm. Giãi bày tất cả mọi chuyện.
Kì thực Chu Triết đối với Lục Bảo Ny rất có hảo cảm, cho nên luôn đối tốt với cô. Nhưng Lục Bảo Ny không phải là kế toán bình thường, cô chính là con của ông chủ nơi Chu Triết đang làm việc. Lục Bảo Ny đi làm cũng là do gia đình sắp xếp, để cô có việc để làm, sẽ không thấy nhàm chán.
Nhưng Lục Bảo Ny chưa từng tỏ ra là người có tiền, làm việc rất chăm chỉ, đối với đồng nghiệp cũng quan tâm, là một cô gái tốt. Đối với Chu Triết, chuyện cô yêu anh cũng có nguyên nhân. Cha mẹ và cậu của Lục Bảo Ny đối với người ngoại tỉnh đều rất khinh thường, nhất là Chu Triết đến từ một thành phố nhỏ. Tuy rằng, trong công việc biểu hiện của Chu Triết rất tốt, làm việc chăm chỉ nhưng thực tế thì sự tôn trọng đối với anh cũng có giới hạn, nhưng người có cốt khí như Chu Triết đâu dễ bị đánh gục, anh hạ quyết tâm sẽ lấy đó làm động lực để tiếp tục công việc của mình.
Chỉ có vậy mà đôi bạn trẻ tuổi đã có sự thầm mếm đối với nhau. Chu Triết yên lặng vì bản thân sẽ quay về nhà để gây dựng sự nghiệp vì thế anh không dám có tình cảm gì đối với Lục Bảo Ny. Với anh mà nói, cô chính là một động lực cổ vũ, ở thành phố này vất vả làm việc, có một cô gái dễ thương cổ vũ cho anh. Có lẽ anh và cô sẽ không gặp lại nhau, nhưng sự ấm áp mà cô dành cho anh, anh sẽ nhớ mãi.
Nhưng anh không dự đoán được, lúc anh tới công ty đưa đơn từ chức, định quay trở về nhà thì Lục Bảo Ny bỗng đuổi theo anh. Thình lình xảy ra, trở tay không kịp, Chu Triết mừng rỡ lại than thầm tình duyên, anh cảm thấy mình không thể để Lục Bảo Ny theo mình chịu khổ, gia đình của cô là trở ngại không nhỏ đối với anh, dù sao anh đã làm công ở Lục gia vài năm, đối với quan niệm của họ và tác phong làm việc anh hiểu rất rõ ràng.
Nhưng đôi khi đàn ông có dũng khí cũng đến từ phụ nữ, không cần phất cờ hò reo, chỉ cần ánh mắt thâm tình cùng bàn tay nhỏ nhắn ấm áp cũng khiến tiềm năng vô hạn phát ra.
Chu Triết không có tính tình mạnh mẽ, nóng nảy, cũng không phải người hô phong hoán vũ, anh chỉ là người dịu dàng, ôn hòa và lương thiện, có lẽ thời gian rời đi không còn nhiều, có lẽ cha mẹ đã mong chờ ngày này từ lâu, cho nên đã trở thành áp lực đối với anh, lại cũng có thể do Lục Bảo Ny thổ lộ khiến cho anh có lòng tin, tóm lại anh không muốn phí nhiều thời gian, rốt cuộc cũng đã hạ quyết tâm gật đầu trước thông điệp tình yêu của Lục Bảo Ny.
Tương lai không rõ, nhưng tình yêu có là được rồi. Hơn nữa, cả hai người đều cảm thấy rằng cho dù sở hữu được tình yêu tốt đẹp thì cũng không thể ngăn được những cuộc phiêu lưu sẽ tới. Cho nên, sau khi suy nghĩ thấu đáo, không bằng thử dũng cảm một lần. Lục Bảo Ny dứt khoát đồng ý với Chu Triết, Tết âm lịch sẽ về anh đón năm mới, rồi quay trở lại thành phố A thuyết phục gia đình.
Chu Triết và Lục Bảo Ny đỏ ửng cả mặt khi nói ra kế hoạch này, Mạnh Cổ lập tức dùng ánh mắt tà ma liếc nhìn Trần Nhược Vũ, chỉ tiếc rèn sắt không thành.
Trần Nhược Vũ giả vờ như không nhìn thấy, nhưng cảm nhận được cảm giác Mạnh Cổ coi thường suy nghĩ của cô đến thế nào.
Về tới nhà, Mạnh Cổ bắt đầu tính toán sổ sách.
“Em xem xem, Lục Bảo Ny đó, người ta so với vấn đề của chúng ta còn nghiêm trọng hơn nhiều, nhưng vẫn quyết định so gan với người lớn, bây giờ còn muốn về thành phố C sống, em có cảm thấy hổ thẹn hay không?”
Trần Nhược Vũ cúi đầu không nói lời nào.
“Không nói đến Lục Bảo Ny đi, nói về Lương Tư Tư bạn tốt của em, người ta cũng lo lắng đến chuyện tình cảm khá nhiều, so với em cũng chẳng kém? Nhưng người ta dám mạo hiểm hơn em? Bây giờ còn kết hôn nữa, em có thấy áy náy không?”
Trần Nhược Vũ không phản bác, bởi không thể nghĩ ra câu nào để nói cả, tiếp tục cúi đầu.
“Không nói đến Lương Tư Tư đã chạy theo tình ái, nói về người bạn tốt khác của em là Cao Ngữ Lam, em xem người ta tiến triển đến thế nào rồi? Doãn Tắc so với anh liệu có độ tin tưởng được hay không? Thế nhưng người ta Tết âm lịch đã trở về nhà tính toán chuyện kết hôn! Còn anh?”Mạnh Cổ càng nói càng điên tiết: “Làm sao anh cứ như người tàng hình không rõ thân phận!”
“Thân phận của anh đã được xác minh mà.”Trần Nhược Vũ lí nhí giải thích, kết quả là bị anh lườm cho một cái.
“Em còn dám nói.”Mạnh Cổ thở hồng hộc, bỗng nhiên nói tiếp: “Đưa chìa khóa cho anh.”
“Chìa khóa nào?”
“Chìa khóa nhà của anh.”
Trần Nhược Vũ ngẩn ngơ, cảm thấy có chút bi thương, cô nhỏ giọng: “Anh đừng như vậy.”
“Như vậy là như thế nào?”
“Có chuyện gì từ từ nói.”
“Anh rất từ từ nói, ăn nói rất rõ ràng, chứng minh đầy đủ.”Anh chìa bàn tay ra: “Đưa đây.”
Trần Nhược Vũ ngơ ngác nhìn anh, trong lòng đau khổ vô cùng: “Bác sĩ Mạnh, anh đừng như vậy. Tết âm lịch lần này em về nhà sẽ nói chuyện với gia đình.”
“Đưa đây.”Sắc mặt Mạnh Cổ không chút thay đổi, rất kiê