n xuất hiện bên cạnh nhau, cô phải cố gắng thích hợp với hoàn cảnh và vị trí của anh. Cô sẽ không thể nghĩ rằng sẽ có câu chuyện cô bé lọ lem và hoàng tư yêu nhau rồi hoàng tử sẽ vì cô bé lọ lem mà ở bờ ăn bụi được chung sống hạnh phúc được, nhưng cô biết, hoàng tử mà cô yêu, có tính cách rất đặc biệt.
Cô vẫn là Trần Nhược Vũ, nhưng cô hy vọng mình có thể trở thành Trần Nhược Vũ của bác sĩ Mạnh.
Chỉ có điều, cô không đoán được, thì ra ngoài vẻ lạnh lùng và tính cách ác bác tiên sinh thì anh và cô cũng rất giống nhau, tại vì muốn kéo gần khoảng cách chênh lệch lại mà cả hai đều nỗ lực.
Trần Nhược Vũ cười đến tít cả mắt, nhoài người sang bên Mạnh Cổ, hôn lên mặt anh một cái: “Bác sĩ Mạnh, anh cố lên. Còn thiếu một chút nữa thôi, em khẳng định anh sẽ là của em.”
Mạnh Cổ cũng híp mắt lại, ánh mắt đầy tà ý: “Muốn khẳng định anh là của em việc này không đơn giản đâu ...”
“Bốp.”Không đợi tên lưu manh nói ra toàn câu sắc dục, anh đã bị đánh.
Buổi tối hôm nay, Mạnh Cổ ở lại nhà Trần Nhược Vũ tới khuya mới chịu về. Đương nhiên không hề có chuyện đồi bại nào xảy ra cả, chỉ là anh không muốn đi, nói chuyện trên trời dưới biển liên thiên mãi.
Trần Nhược Vũ kể chuyện của Lục Bảo Ny, còn nói rằng Chu Triết và Lục Bảo Ny nếu là một đôi, thì người trong nhà cô có thể giải quyết được.
Mạnh Cổ đối với chuyện của người khác anh không có hứng thú, nhưng chuyện tạo cơ hội để ra mắt với người trong nhà của cô thì đúng là nên trao đổi một lần.
“Vậy cũng hay, vài ngày nữa tìm lấy một ngày, hẹn cha mẹ anh, chúng ta cùng ăn bữa cơm, sau đó sau Tết âm lịch, anh sẽ về nhà cùng em, ra mắt cha mẹ em.”
“Như vậy nhanh quá, chúng ta yêu đương chưa được lâu.”
“Tịch thu tài sản của anh rồi còn gì, còn dám nói quá nhanh để ra mắt cha mẹ?”
“Đó là hai việc khác nhau.”
“Như nhau cả thôi. Anh nói em nghe, chẳng nhanh chút nào. Gặp gỡ người lớn, Tết âm lịch trở về vừa hay là lúc em trả nhà, em chuyển qua nhà anh ở đi. Qua một thời gian sống chung, nếu em không có ý kiến gì, đối với biểu hiện trên giường của anh em thấy hài lòng thì chúng ta kết hôn, trình tự như vậy quá tuyệt vời.”
Trần Nhược Vũ lại bắt đầu đỏ mặt: “Cái gì mà trên giường, anh lại bắt đầu ăn nói sắc dục.”
“Không phải là sắc dục, là chuyện đứng đắn.”
“Ý của anh chính là sống thử, nếu cảm thấy không có vấn đề gì thì kết hôn sao?”
“Đúng.”
“Đây được cho là lời cầu hôn sao?”
“Em cho là như vậy cũng được.”
“Sao em cảm thấy quá nhanh vậy.”
“Không hề, làm từng bước từng bước một.”
“Vậy nếu đối với biểu hiện trên giường của anh em không hài lòng thì sao?”
“Trần Nhược Vũ, em đang ‘ cổ vũ ‘ anh sao? Cái gì có thể nghi ngờ nhưng chuyện này tốt nhất là đừng nên. Nếu không, anh sẽ không nhịn nữa mà chúng ta sẽ chứng minh luôn.”
Trần Nhược Vũ đỏ mặt, ôm vội chiếc chăn lên người.
Xem thấy cô không có chút tương lai nào, Mạnh Cổ bực mình: “Mau mau đi gặp người lớn. Gặp người lớn xong rồi tới lúc đó anh sẽ danh chính ngôn thuận xuống tay với em.”
“Rốt cuộc thì anh đang suy nghĩ cái gì?”Trần Nhược Vũ đá anh một cú.
“Suy nghĩ vấn đề của đàn ông.”Mạnh Cổ không hề tỏ ra xấu hổ, dù chỉ là một chút.
Trần Nhược Vũ bĩu môi: “Em còn muốn sau Tết âm lịch, sẽ tham khảo ý kiến trong nhà, dự đoán trước tình huông, sau đó an bài cho mọi người gặp mặt. Chờ anh gặp cha mẹ em xong, em sẽ xét đến ý kiến của anh.”
“Vì sao trình tự lại như thế này.”
“Em muốn cho anh xác định trước.”
Mạnh Cổ trừng mắt nhìn cô, cô nghĩ nhà cô là hang hùm miệng cọp, anh gặp xong có quay đầu rút lui không?
Thế nhưng, Trần Nhược Vũ không nghĩ tới, cha mẹ hai bên chưa gặp nhau, cô lại gặp cha mẹ của Chu Triết trước!.