Nhược Vũ đợi cho đến khi nhận được văn kiện. Cô cẩn thận kiểm tra tỉ mỉ sau đó mới kí tên. Nhân viên chuyển phát thấy cô hung hăng như vậy cảm thấy hơi sơ sợ, Trần Nhược Vũ mạnh tay xé bao kiểm tra.
Mở bao văn kiện ra, nhìn thấy hộp quà tặng, mở ra vừa hay thấy tấm chi phiếu bình yên vô sự nằm trong hộp, cô thở phào một hơi, lúc này mới chịu kí tiếp vào giấy nhận hàng.
Nhân viên chuyển phát nhìn vào trong chiếc hộp, có vẻ hiểu được phần nào: “Bạn trai cô rất hào phóng.”
Trần Nhược Vũ liếc mắt một cái: “Nghe anh nói như tôi đang được ông chủ chu cấp vậy?”
“Sao có thể như vậy được, nhìn cô không giống với người được bao nuôi.”Chú chuyển phát nhanh khoát tay, nói là nói như vậy, trên mặt cũng biểu tình vẻ trái ngược. Đi ra bên ngoài còn lầm bầm một câu: “Đầu năm nay, kiểu người nào cũng có.”
Trần Nhược Vũ nhìn thấy mọi thứ vẫn còn nguyên, cơn tức cũng giảm dần, nhưng nghĩ tới Mạnh Cổ dùng cách này hù dọa cô, hù chết cô còn chưa tính, còn khiến người khác cảm thấy cô là người phụ nữ như vậy, có chút không thoải mái. Cô gọi điện cho Mạnh Cổ, kể lể về việc này rồi muốn gặp mặt anh nói chuyện.
Buổi tối, Trần Nhược Vũ nằm ở trên giường, cầm tờ chi phiếu của Mạnh Cổ ngắm nhìn. Lúc này mọi chuyện cũng qua rồi, cô không còn tức nữa, ngược lại còn thấy cảm giác ngọt ngào, muốn gọi cho Tư Tư.
Được rồi, người đàn ông này đem tiền lương đưa cho cô, tuy rằng quá trình hơi kinh khủng một chút, nhưng cầm tờ chi phiếu trên tay, cảm giác rất đỗi ngọt ngào.
Ác bá tiên sinh à, anh là tinh anh trong xã hội ư, anh quá ngây thơ.
Nhưng mà, ngây thơ lại rất đáng yêu.
Không phải, không thể cảm thấy anh rất đáng yêu, làm ra chuyện ngu ngốc như này, miễn cưỡng cho là đáng giận, đáng yêu mới đúng.
Chỉ có điều, có một chút, đáng yêu mà thôi.
Cuộc đời có nơi nào mà không gặp lại nhau chứ, gặp lại chỉ muốn đá cho một phát
Ngày hôm sau, khi tan tầm, Mạnh Cổ nói rằng tối anh mới có thể đi được, anh bảo sẽ ăn cơm tại bệnh viện, nói cô cũng nên ăn ở nhà trước. Trần Nhược Vũ đồng ý, cô ăn xong sẽ tới bệnh viện chờ anh.
Hai người cứ như vậy mà chốt lời hẹn, lúc tan làm Trần Nhược Vũ về qua nhà. Chờ tới lúc chuẩn bị ra khỏi cửa để tới chỗ hẹn với Mạnh Cổ thì gặp Lục Bảo Ny ở tiểu khu.
Đối với Lục Bảo Ny, ấn tượng của Trần Nhược Vũ khá sâu sắc, liếc mắt một cái cô cũng có thể nhận ra. Vẻ mặt của Lục Bảo Ny có vẻ khẩn trương, do dự, ngẩng đầu nhìn thấy Trần Nhược Vũ mãi lúc sau mới có phản ứng, bỗng trở nên kinh ngạc, quay đầu bỏ chạy.
Trần Nhược Vũ thấy hơi bực mình, không biết cô gái này bị làm sao nữa, kết quả Lục Bảo Ny chạy được một khoảng khá xa, sau đó mới quay đầu nhìn Trần Nhược Vũ nói: “Cái đó, xin chị, nếu gặp Chu Triết, đừng nói với anh ấy là gặp qua em.”
Trần Nhược Vũ sửng sốt, theo bản năng chỉ biết gật đầu.
Lục Bảo Ny lại cường điệu hơn: “Ngàn vạn lần đừng nói cho anh ấy biết.”
Lúc này Trần Nhược Vũ không gật đầu, vẻ mặt cô nghi ngờ, Lục Bảo Ny vừa chạy vừa nói: “Em không làm chuyện gì xấu cả, chỉ có điều, em không để anh ấy biết là em đến tìm. Em biết, em không nên tới tìm anh ấy, vậy chị đừng cho anh biết.”Vẻ mặt của Lục Bảo Ny đỏ bừng, khẩn trương đến mức nói lắp.
“Uhm.”Lúc này, Trần Nhược Vũ đã hiểu được mọi chuyện.
“Chị hứa đi, là sẽ không nói, đúng không?”Lục Bảo Ny hỏi.
“Uhm.”Trần Nhược Vũ trả lời.
Lục Bảo Ny thở nhẹ ra: “Vậy em đi đây, ngại quá, hẹn gặp lại.”
Trần Nhược Vũ gật đầu, đi theo hướng của Lục Bảo Ny rời khỏi tiểu khu, đến bến đỗ chờ xe bus. Lục Bảo Ny cũng đang đứng đó chờ. Hai người đi được một đoạn mới phát hiện là cùng đường, đều cười gượng một cái.
Lục Bảo Ny hơi bồn chồn khi đứng chờ xe bus, cũng không nói chuyện với Trần Nhược Vũ. Trần Nhược Vũ nhìn cô một lúc, đột nhiên hỏi: “Em thích Chu Triết?”
Lục Bảo Ny bị dọa cho giật bắn cả người, gương mặt ửng đỏ cả lên, chân tay luống cuống.
“À, ra vậy.”Trần Nhược Vũ gật gật đầu.
“Em, em ... không có.”Lục Bảo Ny có ý giải thích nhưng thấy được vẻ mặt không chút tin tưởng của Trần Nhược Vũ, gấp đến độ giữ chặt tay của cô: “Chị đừng nói cho anh ấy biết, xin chị đó.”
Trần Nhược Vũ nhìn cô, nghĩ đến lúc trước mình theo đuổi Mạnh Cổ khổ sở như nào, lên tiếng hỏi: “Em đến tìm anh ấy là muốn thổ lộ?”
Lục Bảo Ny e thẹn đáp: “Em, em cũng không biết nên nói với anh ấy chuyện gì, chỉ biết đi đến thôi.”
“Đến rồi mới thấy hối hận, còn muốn bỏ chạy?”
“Anh ... em ...”Lục Bảo Ny quanh co nửa ngày: “Anh ấy phải về nhà, em định sẽ nói với anh ấy, nhưng sợ lại mang đến phiền phức. Anh ấy là một người tốt. Nhưng nếu không nói, em sợ sẽ không còn cơ hội để nói.”
“Vậy thì nói thôi.”
Lục Bảo Ny lắc đầu: “Vẫn là không nên. Gia đình em không muốn em chuyển tới nơi khác, cho dù em có nói, cũng có ý nghĩa gì đâu. Hơn nữa, anh ấy cũng không thích em.”
“Anh ấy lần trước rất lo lắng, còn chạy đi tìm em.”
Lục Bảo Ny thoáng kinh ngạc, dường như không dự đoán được Trần Nhược Vũ sẽ biết chuyện này: “Anh ấy đối với ai cũng tốt, nếu em xảy ra chuyện gì anh ấy cũng sẽ quan tâm.”
Trần Nhược Vũ không biết nên nói gì. Lục Bảo Ny cúi gằm xuống, cũng không biết nói gì.
Một lát sau, Trần Nhược Vũ nhịn không được, cô nói: “Bảo Ny, chị có thể gọi em là Bảo Ny được không?”
Lục Bảo Ny ngẩng đầu nhìn cô, gật gật.
Trần Nhược Vũ nói: “Chị nói em nghe, người yêu chị là bác sĩ, điều kiện anh ấy rất tốt, so với chị thì tốt hơn nhiều, do dự rất lâu, sau đó chị vẫn kiên trì theo đuổi anh ấy.”
Lục Bảo Ny nhìn cô, chờ câu tiếp theo.
“Nhưng anh ấy từ chối chị. Sau đó chị bỏ cuộc.”
“Vâng.”Lục Bảo Ny cúi đầu, bị đả kích.
“Thế nhưng sau đó, anh ấy lại theo đuổi chị, và bây giờ hai người đang ở bên nhau.”
“Hả?”Lục Bảo Ny kinh ngạc ngẩng đầu.
Trần Nhược Vũ nói: “Ý của chị, nếu lúc trước kia chị không kiên trì theo đuổi anh ấy, cả hai sẽ không có ngày hôm nay. Tuy rằng trong quá trình cũng gặp thất bại nhưng chị đã từng tranh thủ cơ hội của mình. Em không dám thử, cảm thấy cam tâm sao?”
Lục Bảo Ny há to miệng, đứng sững một chỗ.
Xe bus gần tới nơi, cô phải lên xe luôn, bước lên vài bước quay lại nói: “Chị phải đi rồi.”
Lục Bảo Ny lúc này mới có phản ứng lại, vội kêu lên: “Chị có thể cho em số di động được không. Em, em không có người để chia sẻ.”
Trần Nhược Vũ đưa số điện thoại của mình cho cô, Lục Bảo Ny nói: “Cảm ơn.”Sau đó cô vẫn vẫy tay ngồi lên xe bus.
Trên đường đi, tâm trạng của Trần Nhược Vũ rất tốt. Tâm sự của người yêu đơn phương ai hiểu chứ? Đương nhiên là cô!
Trần Nhược Vũ lại muốn hát một bài. Nếu Bảo Ny có thể may mắn như cô, cuối cùng có thể ở bên cạnh người mình yêu, như vậy sẽ là chuyện rất tốt. Hơn nữa, nếu như vậy thì Chu Triết sẽ tìm được nửa còn lại, cha mẹ cô cũng sẽ không o ép nữa. Cũng không biết phải đợi tới khi nào cô mới dám đưa Mạnh Cổ về nhà ra mắt.
Trần Nhược Vũ đi vào trong bệnh viện, theo thường lệ, cô sẽ ngồi chờ ở vườn hoa. Cô gọi điện thoại cho Mạnh Cổ, anh nói ít nhất phải hơn mười phút nữa mới xuống dưới được, Trần Nhược Vũ nói không sao, để cho anh yên tâm làm việc.
Cúp điện thoại, cô ngồi một mình ở trong vườn hoa, thời tiết hôm nay hơi lạnh, ở vườn hoa cũng không có gì đặc sắc, lá cây theo làn gió cũng giãn ra đung đưa. Trần Nhược Vũ bỗng nhiên cảm thấy thiên nhiên ngập tràn chân lý, nhìn xem, thực vật đều nói cho cô biết, cho dù khóm hoa có đẹp đến thế nào thì cũng sẽ lụi tàn, chỉ có duy nhất cành cây sẽ bền bỉ đến giây phút cuối cùng.
Cô là cành đào, còn đẹp hơn cả hoa đào.
Vừa nghĩ như vậy, lạ nhìn thấy một bông hoa đào, hơn nữa là một bông hoa đào cực kì chói mắt. Thích Dao, đang mặc chiếc áo blouse trắng, đi cùng một bác sĩ khác đi ngang qua hành lang.
Trần Nhược Vũ vô cùng kinh ngạc, sao người phụ nữ này lại xuất hiện ở đây? Là đồng nghiệp của Mạnh Cổ?
Lúc này, Thích Dao cũng nhìn thấy cô, giống như vừa nhìn đã nhận ra, cô ta dừng lại, nhìn về phía của Trần Nhược Vũ.
Ánh mắt này.
Trần Nhược Vũ nghĩ: “Cuộc đời có nơi nào không gặp lại nhau chứ, gặp lại là muốn đá một phát.” Tình cảnh hai người con gái gặp nhau. Cũng không biết Thích Dao có biết cô và Mạnh Cổ đang phát triển như nào không?
Trần Nhược Vũ ngồi thẳng lưng, nhìn chằm chằm Thích Dao, cô nghĩ bạn gái đương nhiệm không thể để mất khí thế được, nếu không ác bá tiên sinh nhà cô còn mặt mũi nào đi nhìn người khác chứ?
Cũng may, Thích Dao không đi thẳng tới chỗ cô, chỉ dừng lại nhìn vài lần sau đó đuổi theo bác sĩ nữ đi đằng trước, cả hai cùng nhau rời đi.
Trần Nhược Vũ cắn cắn môi, cô và Mạnh Cổ từ khi xác định quan hệ đây là lần đầu tiên nhìn thấy Thích Dao, kì thực nếu nói cô không để ý tới người phụ nữ này là không đúng. Lúc trước, Mạnh Cổ có tình cảm rất sâu đậm với Thích Dao, cô cũng biết. Bởi vì chuyện tình dở dang này mà hai cuộc tình sau của Mạnh Cổ đều không thành, cô cũng biết. Mạnh Cổ vì Thích Dao mà đến năm 30 tuổi cũng chưa có gia đình, cô cũng biết.
Được rồi, những lí do liên tiếp cứ hơi ra, người phụ nữ không chỉ là virus cảm bình thường, thoạt nhìn thì chỉ cảm thấy đau đầu sổ mũi, nhưng kì thực cũng sẽ khiến người khác phải mất mạng.
Trần Nhược Vũ sờ sờ túi xách, lấy tấm chi phiếu tiền lương của Mạnh Cổ ra ngắm, thấy trong lòng yên bình hơn. Người đàn ông này ngay cả tiền lương cũng đưa cho cô, cô còn sợ cái gì chứ.
Đào hoa tiên sinh thông minh như vậy, nhất định sẽ biết hoa không trường thọ được, chỉ có cành mới bầu bạn được suốt đời.
Trần Nhược Vũ ở trong lòng tự đề cao chính mình, tự mình cổ vũ cho bản thân, nhìn chằm chằm cành cây đến ngẩn cả người, cũng không biết qua bao lâu, bỗng nhiên bị cốc lên đầu một cái, cô quay ngoắt lại, nhìn thấy khuôn mặt đẹp trai của Mạnh Cổ đang tươi cười rạng rỡ.
“Hi, người yêu, em ngẩn người trông rất đáng yêu.”
A, lời ngon tiếng ngọt.
Trần Nhược Vũ nhanh tay giúp anh thêm đường cho hài hòa: “Đáng yêu đến nhường nào?”
“Đáng yêu giống như Trần Nhược Vũ.”
Quá ấm áp, dường như cô lại được tâng bốc thêm một tầng. Trần Nhược Vũ vui vẻ cười tươi, cười xong lại nghĩ tới anh khen cô đáng yêu đến ngẩn cả người.
Hừ, đầu cơ trục lợi, căn bản là không phải khen.
“Bác sĩ Mạnh, em nhắc nhở anh, thời kì khảo sát của anh còn chưa qua,hơn nữa ngày hôm qua còn mắc phải sai lầm cực lớn, vừa rồi lại chạm vào điểm yếu của em. Anh nói xem, nên xử lí anh như thế nào?”
“Chạm vào điểm yếu của em?”Mạnh Cổ nghi hoặc: “Vậy trước khi trừng phạt anh, em nói xem đã xảy ra chuyện gì?”
Hả? Sao chịu phạt cũng sảng khoái đến vậy?
Thái độ của anh khiến cho Trần Nhược Vũ cảm thấy chính mình đang cố tình gây sự, cô cắn cắn môi, lên tiếng: “Anh và Thích Dao là đồng nghiệp, vậy mà không nói với em.”
“Thích Dao? À, hai bệnh viện trao đổi hoạt động, bệnh viện của cô ấy cử người đến đây đào tạo ngắn hạn. Lần trước không phải đã đề cập với em là bệnh viện anh có hoạt động trao đổi sao, em còn mắng anh là sao không đi trao đổi hoạt động nữa đi, tới tìm em làm gì.”