Mạnh Cổ đột nhiên giở chiêu thăm dò sâu xa, sau đó hôn nhẹ lên má cô: “Mặt đỏ bừng rồi.”
Trần Nhược Vũ đẩy anh ra, liếc mắt nhìn xung quanh, giọng nói có chút hờn dỗi: “Ở đây là nơi công cộng.”
Ánh mắt anh tối sầm lại, ngón tay thon dài khẽ vuốt ve gườn mặt cô: “Càng đỏ hơn. Qua đây nào, để anh hôn một cái.”
“Anh đừng ép em.”Trần Nhược Vũ dịch người ra chỗ khác, cách xa anh một chút mới được, sau đó cô uống một ngụm rượu. Còn dám đùa bỡn cô nữa, cô sẽ bắt anh hát tại chỗ luôn.
Mạnh Cổ cười thành tiếng, kéo cô sát qua bên người của mình, ngồi cạnh anh .
“Ép em gì chứ?”Giọng nói đầy vẻ mờ ám.
“Ép em.”Lúc này không thể nói chuyện hát hò được, nó sẽ biến thành áp bức, không có ngạc nhiên sẽ không vui.
“Ép em, ép em đưa anh tới gặp cha mẹ em đó. Aiz.”Trần
Nhược Vũ hình như nhớ tới chuyện gì đó: “Đúng rồi, bác sĩ Mạnh, chuyện gia đình, em phải giải quyết một chút.”
“Những chuyện như này nên để đàn ông làm.”Đưa anh tới thử xem, anh không tin cha mẹ cô không hài lòng về anh.
“Không được, anh còn chưa chinh phục hoàn toàn được em, cho nên
quá trình này vẫn còn quá sớm.”
Mạnh Cổ nghiêng người nhìn cô: "Trần Nhược Vũ, sao anh cảm thấy những lời nói này của em đang sỉ nhục vẻ nam tính và sự tôn nghiêm của anh. Em nói chinh phục là có ý gì?”
“Về nam tính và sự tôn nghiêm của anh quá yếu. Bác sĩ Mạnh, chinh phục ở đây phải hiểu theo nghĩa thuẩn khiết, ý nói chúng ta chưa phát triển tới mức đưa đối phương về ra mắt cha mẹ. Còn
nữa, đến lúc đó em cũng phải chinh phục cả cha mẹ anh nữa, hiện tại bây giờ thì chưa xảy ra chuyện gì, rồi lỡ may cha mẹ anh không thích em, sau đó diễn cảnh trong phim truyền hình, tìm em nói chuyện rồi đưa chi phiếu ép em phải rời khỏi anh.”
“Em muốn có chi phiếu sao?”Tình huống buồn nôn thế này mà cô còn định đóng vai chính sao?
“Muốn chứ, làm sao không muốn.”Trần Nhược Vũ rất nghiêm túc: “Chúng ta có thể tích góp tỉển, sau này sống những ngày thoải mái.”
“Em cầm chi phiếu rồi có phải sẽ thực hiện lời hứa rời anh mà đi
không?”
“Anh có chân mà, anh sẽ tới tìm em. Đến lúc đó em sẽ nói em phải rời khỏi anh. Liệu anh có nói nhưng anh chưa đồng hay không? Á, anh hỏi như vậy, lẽ nào cha mẹ anh làm thật sao?”Cô mở to hai mắt.
“Em nói đi đâu thế?”Mạnh Cổ tức giận.
“Nếu đúng là vậy, chúng ta hãy mau ra một con số đi, xem bao nhiêu là ổn. Nếu ít quá thì quá sỉ nhục đến giá trị con người của anh, mà cao quá cha mẹ anh lại không cho thì sao.”Cô cắn môi, rất nghiêm túc suy nghĩ: “Anh nói xem, 100,000 tệ có đủ không?”
Mạnh Cổ không chịu đựng nổi nữa, đập bàn: “Trần Nhược Vũ, em đang giỡn mặt anh sao?”
“Á, anh nhận ra rồi à?”Trần Nhược Vũ cười haha, ngã lăn ra để cười: “Bác sĩ Mạnh, anh có thể đóng vai nam chính trong bộ phim buồn nôn ấy, còn chi phiếu nữa chứ, quá buồn cười.”
Mạnh Cổ mím chặt môi, nhìn thấy cô cười đến lăn lộn như vậy, chẳng thể hiểu nổi: “Rốt cuộc, em buồn cười ở chỗ nào? Em tự
biên tự diễn hết mà.”
“Thì thấy buồn cười thôi.”Trần Nhược Vũ vẫn cười. Vừa cười vừa vẫy tay tỏ vẻ chán ghét anh : “Con trai và con gái khi cười đều có lí do khác nhau. Anh cũng đâu phải là người hài hước.”
“Em nói cũng đúng.”Mạnh Cổ bỗng nhiên nói: “Con trai chỉ thích điều này thôi.”
Anh kéo cô sát vào người mình, ngăn chặn miệng của cô lại.
Không phải nụ hôn lướt nhẹ, không Phái nụ hôn dịu dàng.
Một nụ hôn nóng bỏng, nhiệt tình và xâm chiếm.
Cuối cùng Trần Nhược Vũ phải chạy thẳng ra ngoài. Mặt cô đỏ như gấc, cảm thấy người ở trong nhà hàng vẫn đang dõi mắt nhìn theo cô, cô lẩm nhẩm kĩ lời Bài hát “Anh muốn gặp gỡ Trần Nhược Vũ.”Đợi Mạnh Cổ ra tới nơi, cô đã đọc xong hết.
Cô đứng tựa vào xe của Mạnh Cổ chờ anh, mặt nóng bừng.
Không lâu sau đó, Mạnh Cổ cũng chạy ra theo, nhìn thấy Trần Nhược Vũ đang đứng chờ ở xe, anh nắm lấy tay cô, hỏi: “Trần Nhược Vũ, em làm thế nào có thể chịu đựng được suốt một tuần không gặp anh.”
Anh hỏi xong, không đợi cô trả lời. Anh lại cúi đầu, đặt nụ hôn mãnh liệt lên môi cô.
Trần Nhược Vũ rất muốn giận anh: “Anh cũng thế còn gì, cả tuần cũng không hẹn gặp em.”Nhưng miệng cô còn đang bận việc khác, tạm thời không nói được, vì thể cô đành oán hận ở trong lòng.
Người đi đường huýt sáo, hẳn là chê cười đôi tình nhân này quá nóng bỏng.
Trần Nhược Vũ ngại ngùng vô cùng. Nhưng Mạnh Cổ không chịu buông Cô ra.
Thì ra, giữa nam và nữ không chỉ có tính cách hài hước khác nhau mà cả trình độ da mặt dày cũng khác nhau vô cùng.
Cô rất ghét anh lúc này, nhưng trong lòng không thể diễn tả hết được vị ngọt ngào đang xâm chiếm trái tim cô.
Trần Nhược Vũ, anh rất, rất, rất thích em
Lúc Trần Nhược Vũ ngồi vào xe gương mặt vẫn còn ửng đỏ. Mạnh Cổ ngồi ở ghế lái mỉm cười nhìn cô.
Cô giục anh lái xe, nhưng anh không động đậy gì cả.
“Anh không muốn đưa em về sớm.”
Nghe xong, Trần Nhược Vũ vừa thẹn vừa thấy vui vui: “Chúng ta có thể đi tới nơi khác dạo phố mà.”Thực lòng, cô cũng không muốn rời xa anh chút nào.
Mạnh Cổ lái xe tới ngã tư. Ở đó có một công viên nhỏ, đỗ xe xong, hai người dắt tay nhau đi bộ trong vườn hoa.
Đi được một lúc, Trần Nhược Vũ kéo tay Mạnh Cổ: “Bác sĩ Mạnh, trước đây anh và bạn gái cũng như vậy à.”Cô còn dùng động tác để chứng minh nữa.”Hay như này?”Trần Nhược Vũ khoa chân múa tay một lúc kéo tay anh.
“Cứ như này đi.”Mạnh Cổ buông tay cô ra, sóng vai đi bên cạnh Trần Nhược Vũ: “Cứ như này, chúng ta cùng nhau đi.”
“Vì sao?”
“Gì mà vì sao?”
“Vì sao không thể đi theo kiểu cặp đôi khuôn mẫu?”
“Nắm tới nắm lui em không thấy phiền sao? Đâu phải trẻ con đâu mà có thể đi lạc đường được? Hơn nữa cứ nắm tay có nhiều lúc bất tiện lắm, cần làm gì lại phải thả ra rồi nắm lại, phiền chết đi được.”
Trần Nhược Vũ bĩu môi, tỏ vẻ không vui.
“Vậy em thích kiểu nào?”Mạnh Cổ hỏi cô.
“Bạn trai trước kia của em, em thích kéo anh ấy đi.”Trần Nhược Vũ đang định ba hoa thêm một lúc nữa thì Mạnh Cổ đã lên tiếng chặn họng: “Chuyện trước đây đừng nên nói trước mặt anh.”
Trần Nhược Vũ không để ý tới anh, tiếp tục nói: “Nhưng anh cao quá, bàn tay còn to nữa, nắm tay anh rất dễ chịu.”Cô đem bàn tay của mình lồng vào bàn tay của anh, rất dễ chịu.
Sau đó cô buông tay anh ra, nói: “Nhưng mà bạn trai trước kia không thích em kéo đi, anh cũng không thích, con trai mấy người rất khó hiểu.”
“Con gái các em mới kì quái. Bị kéo đi như thế, làm sao mà vui được.”
“Gia tăng lần tiếp xúc thân mật, còn có thể công khai chủ quyền. Không cần phải nói gì hết, chỉ cần đi cùng nhau cũng khiến cho mọi người trên đường hiểu hết được. Nhìn đi, đây là bạn trai của tôi!”Cô khẽ hếch cằm lên, làm ra vẻ rất anh dũng.
“Cho dù đầy người ở đường không biết, thì anh cũng là bạn trai của em. Có gì mà không biểu thị công khai chứ?”
“Không hề giống nhau, đó là cảm giác thân mật, như thế đi dạo mới thấy vui. Hơn nữa, đây là biểu hiện bình thường của các đôi đang yêu nhau.”Trần Nhược Vũ không thể không coi thường anh: “Bác sĩ Mạnh, ba mối tình trước đây của anh, anh xử lí như nào vậy?”
Mạnh Cổ không nói chuyện, chỉ cúi đầu nhìn bàn tay của cô.
“Được rồi.”Anh đưa tay ra, nắm lấy tay của cô: “Thế thì để cho em công khai chủ quyền một chút vậy. Người đàn ông này là bạn trai của em.”
Trần Nhược Vũ không chịu: “Không cần đâu, dù sao không có hành động này thì anh vẫn là bạn trai của em.”
Cô không cố ý muốn thay đổi, mỗi người nên dung hòa đối phương, cô hy vọng sẽ để Mạnh Cổ cảm thấy thoải mái. Đi dạo là chuyện vặt, cô không để tâm.
“Này.”Nhưng Mạnh Cổ lại để ý: “Sao em cứ thay đổi liên tục vậy.”
“Đã nói không cần rồi mà.”
“Nắm đi.”Anh kiên trì.
Trần Nhược Vũ bỗng thấy rất vui, để cho anh nắm lấy tay mình. Hai người đi dạo được một lúc, cô buông tay đang nắm lấy tay anh ra, ôm lấy cánh tay của anh.
“Em làm sao vậy?”
“Em muốn đổi tư thế nắm một chút, như thế này thoải mái hơn.”
Sắc mặt Mạnh Cổ đen sì: “Trần Nhược Vũ, em nhàm chán quá.”
Cô cười, tạo nên thế tương phản với vẻ mặt nhăn nhó của Mạnh Cổ, cuối cùng anh đành nhấc bước đi, cứ vậy để mặc cho cô ôm cánh tay của anh.
Đi được một lúc, Mạnh Cổ rốt cuộc đành tuyên bố rằng mấy chuyện đi bộ nắm tay như này đối với phái mạnh rất khó khăn, vì thế anh tìm một chiếc ghế băng ngồi xuống.
Xung quanh không có ai, rất im lặng. Đèn đường đã bật, ánh sáng đem lại cảm giác ấm áp lan tỏa xung quanh.
Trần Nhược Vũ ngắm nhìn sườn mặt của Mạnh Cổ, cô nghĩ lúc yêu đương với Thích Dao anh cũng rất thích chụp ảnh chung, cũng thích nắm tay nhau đi dạo. Đàn ông ở tuổi 20 và 30 là hoàn toàn khác nhau.
“Em nhìn gì?”
“Nhìn bạn trai của em.”Cô bắt chước theo giọng điệu của anh.
Mạnh Cổ cười cười: “Đã hết lo lắng chưa?”Anh cũng đang nói theo giọng điệu của cô.
“Em đang khảo sát.”Cô nhăn nhăn cái mũi: “Bác sĩ Mạnh, em đang suy nghĩ, lúc anh 20 tuổi nhất định sẽ nhiệt tình hơn so với bây giờ nhiều.”
Mạnh Cổ đang cười bỗng ngẩn người ra, anh định nói thì cô đã lên tiếng trước: “Nhưng mà cũng không hẳn, ánh mắt của anh bây giờ có thần hơn trước.”
Anh lại ngẩn ra, cô lại tiếp tục nói: “Có những người đàn ông càng già càng xấu, còn anh càng già càng đẹp, em rất muốn thưởng thức vẻ đẹp này. Nhóc con, cố gắng bảo trì nhan sắc.”
Mạnh Cổ nhìn chằm chặp cô, đầu tiên là bật cười, sau đó cười to: “Trần Nhược Vũ, cách nói khoa trương của em ngày càng uyển chuyển, rất nhịp nhàng.”
Cô nghiêm mặt lại: “Chẳng lẽ em nói sai sao?”
“Đúng vậy, đúng vậy.”Mạnh Cổ ôm cô vào trong lòng: “Trần Nhược Vũ, thật may khi bây giờ em mới xuất hiện.”
Xuất hiện quá sớm, hẳn là anh chẳng yêu thương gì cô.
Trần Nhược Vũ hiểu được ý của anh. Bởi vì cô cũng nghĩ như vậy.
Nếu xuất hiện muộn quá, có lẽ người ở bên cạnh anh lúc này không phải là cô.
“Trần Nhược Vũ, may quá em đã theo đuổi anh.”
“Nhưng anh không đuổi theo.”
“Hiện tại, anh đã đuổi theo rồi đúng không?”
Trần Nhược Vũ ngẩn ngơ. Chờ một chút, chuyện này cần phải lên tiếng tính toán lại.
“Bác sĩ Mạnh, may là anh đã nhắc nhở em.”Trần Nhược Vũ ngồi thẳng người dậy, làm thông thoáng cổ họng, nói bằng giọng điệu rất chân thành: “Chuyện là như thế này, em theo đuổi anh, anh cự tuyệt em, đuổi em đi rất thành công. Sau đó, chúng ta trở thành bạn bè. Tiếp đó, anh lại nói muốn làm bạn trai của em. Tuy rằng tạm thời chúng ta xem như đang phát triển tình cảm nhưng đang trong thời kì khảo sát, cho nên, anh đã nói thiếu vấn đề cực kì quan trọng ấy.”
Mạnh Cổ nhìn cô, chớp chớp mắt mấy cái, dường như chưa hiểu được tình hình gì đang xảy ra.
“Bác sĩ Mạnh, anh không có theo đuổi em, anh chỉ đơn phương tuyên bố muốn làm bạn trai của em.”
“Chuyện – gì – thế - này?”
“Cho nên, hiện tại anh nên theo đuổi em mới phải.”
Sắc mặt Mạnh Cổ đen sì: “Trần Nhược Vũ, em uống say nên nói nhảm đúng không?”
“Không đùa đâu. Yêu cầu của em rất thấp, không cần ph