Sau khi thưởng thức xong bữa tối lãng mạn một mình, Trần Nhược Vũ nán lại vườn hoa một lúc, sắc trời đã nhuộm tối, trong vườn hoa muỗi bay như dự tiệc, đốt cô sưng vù như cái bánh bao. Cô nhìn đồng hồ, bây giờ đã bảy giờ.
Mạnh Cổ không trả lời tin nhắn, cũng không gọi điện, càng không xuất hiện trước mặt cô.
Tình hình như này, là cô thắng?
Trần Nhược Vũ đem bánh bỏ vào túi nilong, còn cả chai nước khoáng ném vào thùng rác ở trong vườn hoa, sau đó lượn lờ vào bệnh viện tìm toilet, giải quyết xong cô bước ra cửa chính của bệnh viện, đón xe bus ra về.
Cả một quãng đường đều không gặp phải gương mặt ấy, Trần Nhược Vũ cảm thấy vô cùng yên tâm. Nhưng vẫn cảm thấy có chỗ là lạ, cô nhận thấy tâm tư của mình rất khó hiểu, rốt cuộc cô đang nghĩ gì?
Liệu có phải bác sĩ Mông Cổ bị cô dọa đến mức không dám xuất hiện trước mặt cô? Cho nên, về sau anh sẽ không dám đùa bỡn với cô? Cô cảm thấy chiến lược của mình phát huy hiệu quả rất tốt, rất hữu hiệu, rất có cảm giác thành tựu, nhưng tận sâu trong suy nghĩ của Trần Nhược Vũ, cô lại không biết chuyện gì đang xảy ra.
Trần Nhược Vũ ngẫm nghĩ, hẳn là y tá Điền bị chọc cho tức đến sôi máu rồi. Một người đàn ông như Mạnh Cổ, lại phái người con gái khác đến giao đấu với cô, quả là rất cao tay. Hành động này của Mạnh Cổ không nằm trong tầm dự đoán của cô, phần nào khiến Trần Nhược Vũ khó chịu.
Nhưng ngay lúc này đây, cô cũng không hẳn là bực tức, cô cảm thấy, ừm, nên nói thế nào nhỉ, mất mát hay là phiền muộn?
Hình như dùng đúng từ để miêu tả rồi thì phải.
Về nhà, Trần Nhược Vũ lên mạng tìm hiểu.
“Cảm giác mất mát”cụm từ này miêu tả cảm xúc hư không mờ mịt và hụt hẫng. Còn “phiền muộn “sinh ra khi con người không đạt được điều như ý rồi dẫn đến cảm giác thất vọng, có chút đau thương, phiền não.
Quái thật, Trần Nhược Vũ nhìn màn hình vi tính rồi cau chặt hàng mi lại.
Cô không thấy mơ hồ nhé, cuộc sống xung quanh cô còn có hàng tá chuyện cần phải xử lí, phong phú đến mức rơi cả nước mắt!
Trông mong, thất vọng? Không nhầm chứ, cô còn trông mong gì ở tên bác sĩ Mông Cổ kia! Cô thất vọng ư? Rõ ràng cô đánh lui quân địch, đánh thắng trận mà!
Lương Tư Tư ôm bát mì lớn đi vào, ngồi ở bên cạnh Trần Nhược Vũ, cả hai cùng nhau tìm hiểu định nghĩa về cảm xúc. Lương Tư Tư vừa ăn mì vừa nhai nhồm nhoàm nói: “Nhược Vũ, bộ dáng này của bạn không phải là mất mát, cũng không phải là thất vọng, mà là thất tình.”
Trần Nhược Vũ cứng đờ cả người, vẫy tay xua đuổi: “Đi, đi, đi ăn mì của bạn đi, phun cả mì lên người mình đây này.”
Thất tình? Cô thất tình?
Thất tình hai lần với cùng một người đàn ông?
Sai hết, cô đã sớm cắt đứt mối nghiệt duyên này.
Lương Tư Tư nuốt sợi mì xuống, lần này đã cổ thông họng thoáng phát biểu cảm nghĩ của mình: “Nếu không phải thất tình, còn có một kiểu gọi khác – là thầm yêu.”
Trần Nhược Vũ lại cứng đờ cả người. Thế này còn ghê hơn cả việc thất tình.
“Nhược Vũ, bạn làm sao vậy? Gần đây bạn rất lạ. Nếu tình cảm có trục trặc, cứ đến tìm mình, bằng kinh nghiệm của mình, đủ để viết thành sách dài hàng trăm chương, chuyên cố vấn tình yêu, mình sẽ dốc sức giúp cậu, giải thích cặn kẽ.”
Trần Nhược Vũ lắc mạnh đầu: “ Tình cảm của mình không có vấn đề.”
Trần Nhược Vũ thở dài, vừa cắn môi vừa ngồi ngắm nhìn hai chữ: “Phiền muộn”to tướng trên màn hình vi tính. Ngồi nhìn chằm chằm một lúc, sau đó cô tắt máy tính đi.
Cả đêm, Mạnh Cổ cũng không trả lời tin nhắn, cũng không gọi điện phản công, trong lòng Trần Nhược Vũ dâng lên cảm giác nhớ nhung. Đồng thời, Trần Nhược Vũ cũng nhớ nhung gia đình khi cô còn chưa gọi về nhà, trái lo phải nghĩ, vẫn không biết nên nói thế nào với người nhà, lăn lộn nằm trên giường, rốt cuộc cô cũng hạ quyết tâm, chờ ngày mai sẽ gọi.
Nửa đêm, Trần Nhược Vũ đang ngủ say thì tiếng chuông điện thoại vang lên.
Cô mơ mơ màng màng, không biết đang xảy ra chuyện gì, theo bản năng cầm điện thoại rồi bấm nút nghe.
“Trần Nhược Vũ, cô bị động kinh sao?”Một tiếng gào rú ghê rợn trong điện thoại truyền đến khiến Trần Nhược Vũ tỉnh táo như sáo!
Mẹ ơi, tên bác sĩ quỷ ám Mạnh Cổ gọi đến.
“Bác sĩ Mạnh, anh bị làm sao vậy?”Cứ giả vờ ngu đần đi.
“Cô gửi cái tin nhắn cuối cùng cho tôi ý là như nào? Hồ ly tinh biến thân thành gái ngoan từ bao giờ vậy?”
“Hả? Cái gì? Anh chờ một chút, để tôi xem bây giờ là mấy giờ?”Kéo dài thời gian, tính toán đối sách.
Vừa nhìn đồng hồ, 2 giờ 45 phút!
Con bà nó! Nếu nói anh không phải đang trả thù, đánh chết cô cũng không tin.
“Cô xem giờ làm cái quái gì, tôi làm việc bận sắp chết, đến bây giờ mới thở được, ăn cơm chưa kịp tiêu hóa thì đọc được ngay tin nhắn của cô, đầu của cô có phải bị đá ném cho nát bét rồi không?”Dám đùa giỡn với anh ư! Trần Nhược Vũ, cô chê cô sống quá lâu sao?.
Làm gì mà ghê thế!
Bây giờ đã quá nửa đêm, Trần Nhược Vũ đầu óc mụ mị đặc quánh, hoàn toàn bị Mạnh Cổ đàn áp. Vừa mới nhìn thấy mũi kim đồng hồ, ngọn lửa tức giận liu riu chuẩn bị cháy thì đã nhanh chóng tự dập tắt.
Cô im lặng.
“Nói chuyện!”Đầu dây bên kia, Mạnh Cổ lên giọng.
“Bác sĩ Mạnh, đêm đã khuya, những lời nói có nội dung sâu xa đầy hàm nghĩa ấy để lần khác gặp mặt rồi nói chuyện. Ngày mai còn phải đi làm, trước tiên chúng ta cứ nghỉ ngơi đã, anh thấy sao?”
“Ngày mai tôi sẽ nghỉ ngơi, có thể ngủ cả ngày cũng được. Còn bây giờ, là thời gian tán gẫu!”
Nhìn đi. Quả nhiên là đang trả thù cô, không hiểu y tá Điền đã nói những gì.
Nhất thời Trần Nhược Vũ nghẹn họng, không biết nên nói như thế nào. Vì thế, lại tìm kế hoãn binh: “Anh chờ một chút.”
Cô quăng điện thoại xuống gối, xỏ đôi dép lê lạch bạch chạy sang phòng của Lương Tư Tư: “Tư Tư, hiện tại mình có vấn đề về mặt tình cảm, cần được tư vấn.”
“Hả?”Lương Tư Tư bị đánh thức, há tròn mồm: “Sao thế?”
“Khẩn cấp! Vấn đề là như này, nếu nửa đêm một người đàn ông gọi điện cho một người con gái chất vấn một vấn đề mà người con gái kia không trả lời được. Mà người con gái kia không muốn cùng anh ta dây dưa gì nữa, vậy nên làm thế nào?”
“Tắt máy, đi ngủ.”Lương Tư Tư không chút do dự, nghe xong, đáp luôn.
Trần Nhược Vũ có chút đắn đo: “Thế nhưng người đàn ông kia thuộc hạng thù dai nhớ lâu, ngộ nhỡ về sau vẫn còn dây dưa với anh ta, thì phải làm sao?”
“Để mai tỉnh ngủ rồi tính sau.”
Có lí.
Trần Nhược Vũ lạch bạch chạy về trong phòng, run rẩy cầm điện thoại trong tay rồi nhẹ nhàng áp lên tai nghe ngóng động tĩnh, quả nhiên Mạnh Cổ không cúp máy, anh đang chờ máy.
Thật đáng sợ.
Tắt máy, ngủ.
Trần Nhược Vũ hành động quyết đoán, giải quyết xong xuôi. Thế giới lại yên bình.
Để điện thoại dưới gối, nhịp tim Trần Nhược Vũ lại đập tưng tưng. Rất có tương lai, cô cảm thấy kiêu ngạo về chính mình.
Trần Nhược Vũ gối đầu lên điện thoại di động, chìm dần vào giấc ngủ, không nên suy nghĩ nhiều. Kiểu dũng cảm nhất thời như này, cái giá phải trả rất đắt!
Sáng sớm hôm sau, Trần Nhược Vũ rời giường chuẩn bị đi làm, mở di động ra lập tức có tin nhắn gởi đến.
“Thân mến! Cô chết chắc rồi! Nhớ rõ, cô đùa bỡn tôi!”
12 từ được gởi đến từ điện thoại của bác sĩ Mạnh Cổ, còn có cả dấu chấm than nữa. Trần Nhược Vũ có thể hình dung được anh đang nghiến răng nghiến lợi, rồi nở nụ cười lạnh như hố băng nghìn năm khi soạn tin nhắn này.
“AAAAA.”Cô kêu lên một tiếng, thiếu chút nữa rơi cả điện thoại xuống đất.
Xong rồi, xong rồi, đêm qua cô đúng là uống nhầm thuốc rồi. Chuyện này phải giải quyết thế nào bây giờ?
Mẹ kiếp, cậu với Doãn Tắc đê tiện như nhau
Cả một ngày, Trần Nhược Vũ sống trong lo lắng và đề phòng. Kết quả tạm thời cho thấy, chưa có chuyện gì xảy ra.
Bác sĩ Mông Cổ giống như bọt biển vậy, bỗng nhiên biến mất không dấu vết. Không tin nhắn, không điện thoại, cũng không đột nhiên xuất hiện trước mặt cô. Trần Nhược Vũ không rời mắt khỏi điện thoại dù chỉ một giây, cả một ngày ngồi đó chỉ để lo lắng.
Chẳng lẽ sau một giấc ngủ, lương tâm được bồi dưỡng, anh cảm thấy tỉnh ngộ về hành vi đáng xấu hổ của mình, quyết định không hạ độc thủ với cô?
Buổi sáng Lương Tư Tư thấy Trần Nhược Vũ đờ đẫn ra khỏi nhà, đến khi trở về thì như hồn lìa khỏi xác, nhịn không được: “Rốt cuộc bạn làm sao vậy?”
Suy nghĩ nửa ngày, Trần Nhược Vũ mới trả lời: “Mình dây phải người không nên dây.”
Lương Tư Tư trầm tư quan sát Trần Nhược Vũ một lúc lâu: “Nhược Vũ, nhìn bạn giống như đang yêu người không nên yêu.”
“Hả?”Ánh mắt sao chuẩn thế!!!
Trần Nhược Vũ hoảng sợ lắc đầu: “Không phải, không phải, không yêu đương gì hết.”Cho dù tám trăm năm sau cũng không yêu. Không đúng, là không yêu nổi nên không dám yêu.
“Thế nhưng, so với lần bạn bị hai tên khốn khiếp kia đánh, mức độ sợ hãi không giống nhau.”
À, đúng, còn có hai tên khốn nạn kia chưa giải quyết xong. Mấy ngày sau khi xuất viện suýt chút nữa thì cô quên mất.
“Cho nên, rốt cuộc bạn chọc phải ai mà gặp tình cảnh tệ hại như thế này?”
Trần Nhược Vũ bị hỏi cho đến tỉnh cả người, suy nghĩ lại, cân nhắc từng câu từng chữ mới lên tiếng:”Là một người bạn của bạn. Trước đây có nhiều hiểu lầm, sau đó đôi bên không vừa mắt nhau, anh ta thường xuyên làm phiền mình. Không đúng, không hẳn là phiền phức, bạn biết không, mà là đáng ghét.”
“Mình không biết, biết cái gì chứ.”Lương Tư Tư lắc đầu.
“Tư Tư.”
“Hả?”Lương Tư Tư trả lời.
Trần Nhược Vũ phát điên, cô đứng lên đi đi lại lại, vung tay múa chân, một lần nữa sắp xếp lại câu cú: “Chính xác là, có một người đàn ông chuyên đi tìm bạn để gây sự, bạn sẽ làm như thế nào?”
“Anh ta muốn theo đuổi bạn?”
“Không. Đương nhiên là không.”Trần Nhược Vũ bị dọa cho giật nảy cả mình: “Anh ta không muốn theo đuổi mình.”
“Anh ta không theo đuổi bạn thì trêu tức bạn làm gì?”
Trần Nhược Vũ há mắt trợn mồm, logic kiểu gì vậy.
“Mình chưa thấy có trường hợp nào như vậy. Không theo đuổi bạn thì đến gây chuyện với bạn làm gì, cũng đâu có bị điên.”Lương Tư Tư bổ sung thêm: “Cho nên ... Trần Nhược Vũ, bạn định xử lí như thế nào?”
Trần Nhược Vũ gật đầu: “Mình khẳng định, anh ta không theo đuổi mình.”
“Vậy còn bạn?”
“Gì?”
“Bạn phiền muộn điều gì?”
Phiền gì à? Cô không phải vừa nói rồi đó sao. Trần Nhược Vũ đi đi lại lại. Làm thế nào để đả thông suy nghĩ của bạn Lương Tư Tư này đây, để cô ấy hiểu được vấn đề của cô đây?
Lương Tư Tư nhìn chằm chằm vào Trần Nhược Vũ, kích động đứng lên: “Nhược Vũ, Nhược Vũ, có phải bạn gặp phải kẻ thù sau đó nảy sinh tình cảm?”
“Hả?”Oan gia là đúng, tình cảm thì không đúng.
“Hai người đều ngứa mắt nhau, trải qua nhiều chuyện hiểu lầm sau đó phát