nói trong trẻo: “À, có tiến bộ. Tôi cho cô một cơ hội, cô nói xem, sai lầm cô phạm phải, cô cho rằng hợp tình hợp lý không?”
Trần Nhược Vũ không nói lời nào. Lời nói rất sắc bén, nói xong anh liền bày vẻ chờ đợi cho phản kháng, để cho anh nghẹn chết coi như là thắng.
Quả nhiên Mạnh Cổ mất hứng, lên tiếng: “Cô nói, tôi cũng có lỗi? Ý là gì? Hay bởi vì tôi không cho cô tham gia buổi liên hoan, bảo cô từ chối lời mời của Cao Ngữ Lam? Chuyện khi đó cô làm, trong lòng cô rõ nhất, chẳng lẽ tôi còn phải tươi cười nói lời cảm ơn với người nhạo báng tôi? Tôi là đàn ông, không chịu nổi chuyện người khác có ý phỉ báng tôi. Người khác nói sao tôi không quan tâm, đó là tự do của người ta, nhưng cô bôi nhọ tôn nghiêm của tôi, đây là chuyện vô cùng nghiêm trọng.”
Nghiêm trọng sao? Vậy còn tôn nghiêm của cô thì sao? Anh cùng chị em y tá cười nói ngả ngớn về cô thì sao? Cô cũng bị tổn thương!
“Cô còn không tỉnh táo, nửa đêm còn quấy rầy tôi. Sao? Muốn tôi chú ý tới cô?”
“Thế nào? Sao không nói gì? Vậy khi đó cả ngày cô chạy tới chạy lui đến bệnh viện là có ý gì?”
Lại còn cứa vào vết sẹo của cô. Khuôn mặt Trần Nhược Vũ đỏ ửng lên, không thể chịu được nữa rồi.
Mạnh Cổ làm ngơ, tiếp tục lên bài giảng: “Người phụ nữ như cô thay đổi cũng rất nhanh, rốt cuộc cô đang suy nghĩ cái gì. Hay theo cô, lãng phí tài nguyên của bệnh viên là chuyện tốt? Hay cô ủ mưu biến tôi thành kẻ thù của cô? Đột nhiên biến mất sau đó quay lại còn muốn gây họa cho tôi. Đùa giỡn với tôi? Tôi nói cho cô biết, viêc này là cô không đúng. Tôn nghiêm đàn ông cũng quan trọng như trinh tiết của người phụ nữ, không thể đùa bỡn.”
Còn nói cô không đúng? Nói cô thay đổi nhanh chóng? Anh ở sau lưng nói xấu cô thì là đúng? Rõ mệt, luôn miệng nói chính mình là đàn ông!
Trần Nhược Vũ bốc hỏa lên tới đỉnh đầu, cuối cùng cũng lên tiếng: “Bác sĩ Mạnh nói, đàn ông không thể tùy tiện đùa giỡn sao? Đúng là không biết lí lẽ. Đàn ông thì có gì đặc biệt hơn người? Đàn ông có tôn nghiêm còn phụ nữ thì không? Bác sĩ Mạnh đề cao mình như vậy, còn người khác đều là rác rưởi? Bác sĩ Mạnh là người có ăn học, chẳng lẽ đạo lí này cũng không biết? Tôi làm sai, tôi dám xin lỗi bác sĩ rồi, bác sĩ Mạnh dám sao? Dựa vào cái gì mà đi so sánh tôn nghiêm của đàn ông quan trọng hơn phụ nữ? Tôi nói cho anh biết, tôn nghiêm của phụ nữ so với đàn ông cũng quan trọng như ‘cái ấy’ của các người. Yếu đuối là đau đớn, kiên cường mới có thể mang lại kiêu hãnh.”
Trần Nhược Vũ nói một hơi dài, giọng văn lưu loát âm vực lên xuống nhịp nhàng. Mạnh Cổ ngây người đứng đó, đến khi cô nói xong mới có phản ứng lại, sau đó anh kéo khóe miệng lộ ra một nụ cười.
Cười cái gì mà cười, đáng ghét.
“Khá lắm. Trần Nhược Vũ, cô thật lợi hại, cô cũng có ‘cái ấy’ rồi.”
Có cái gì? Cái gì? Đồ lưu manh!
Cô là người văn minh
Sắc mặt Trần Nhược Vũ đỏ hệt như quả gấc chín, cô biết mình đã lỡ lời khi nói ra từ ‘ cái ấy’.
Thật ra, cô muốn dùng từ khác để miêu tả văn minh hơn, ví dụ như ‘anh bạn nhỏ’, ‘cậu em út’, ‘em trai’.
Mặt cô nóng hầm hập như bếp lò vào độ lửa đỏ.
Cô đâu có muốn đem cái ‘vật’ đó ra để so sánh đâu! Tôn nghiêm của phụ nữ với cái chỗ ấy thì liên quan cái rắm gì, cô chỉ muốn lấy ví dụ thôi.
Thô tục, quá thô tục! Trần Nhược Vũ bắt đầu cảm thấy hối hận, cô hận cái đầu óc đần độn của mình cộng thêm cái miệng nhanh nhảu đã gây ra họa.
Ngẫm lại, đều là do anh sai trước. Ai bảo anh đi so sánh cái khỉ gió gì đó giữa tôn nghiêm của đàn ông với cơ thể của phụ nữ, hại cô hùa theo dẫn dắt của anh.
Đồ lưu manh! Khiến cô trở nên bại hoại như này. Cô là người văn minh, người nói những lời thô tục kia, tuyệt đối không phải là cô!
Trần Nhược Vũ chộp nhanh lấy bình giữ nhiệt, đẩy Mạnh Cổ sang một bên chạy nhanh ra ngoài.
“Này, chúng ta còn chưa nói xong. Cô còn kiểu so sánh nào mới mẻ táo bạo như vậy không, nói cho tôi nghe.”Mạnh Cổ cười lớn tiếng.
Cười? Cười cái gì mà cười!
Nếu thân này của cô có thể hóa thành hạt mưa, để dòng nước cuốn đi, thì cô nguyện hóa thành hạt mưa, để cách xa cách rất rất rất xa anh.
Haiz, nhưng cuộc đời là thế, có đôi khi con người sợ gì sẽ gặp nấy!
Nếu không phải vì ép buộc phải chạm mặt với anh, Trần Nhược Vũ nguyện cách xa anh hàng km. Lần này cũng thật khéo, bác sĩ chính chữa trị cho khách hàng của cô, có tên là Mạnh Cổ!
Vậy là câu chuyện cứ thế diễn ra.
Khách hàng của Trần Nhược Vũ xảy ra tai nạn xe cộ, theo thường lệ khách hàng sẽ nhận được tiền bồi thường từ bên công ty bảo hiểm. Nhưng trong lúc điều tra tai nạn thì xảy ra chút vấn đề. Để lấy được tiền bồi thường có lẽ sẽ gặp chút khó khăn, bởi trong lúc điều tra đã có chuyện phát sinh.
Khách hàng của cô là người đàn ông độc thân nuôi con, người khách này đã tín nhiệm cô, mua gói bảo hiểm do cô giới thiệu nên Trần Nhược Vũ cảm thấy bản thân cần có trách nhiệm giúp anh ta yêu cầu mức phí bảo hiểm thỏa đáng.
Vì thế cô bôn ba khắp nơi, tìm tới sở giao thông, đi tới các đơn vị liên quan, tận dụng mọi mối quan hệ, nhưng chuyện này vẫn không tiến triển theo hướng tích cực, bởi vì đương sự với người gây ra tai nạn khẩu cung không thống nhất, mà tại nơi xảy ra tai nạn không lắp đặt camera nên cảnh sát giao thông rất khó có thể đưa ra kết luận chính xác.
Giằng co gần một tháng, cuối cùng cũng tìm ra được điểm mấu chốt, nhưng đối phương kiên quyết không thừa nhận, quay ngược lại nói khách hàng của Trần Nhược Vũ thi hành sai luật lệ giao thông dẫn đến gây ra tai nạn.
Trần Nhược Vũ vì việc này khiến chạy vạy khắp nơi đến sứt đầu mẻ trán, vì muốn tìm ra chân tướng, muốn người trong cuộc nói ra sự thật cô đã chạy tứ phương đến nỗi hai chân sắp đứt rời ra. Đã thế, bà mẹ vĩ đại của Trần Nhược Vũ mấy ngày nay thường xuyên gọi điện thăm hỏi cô, hỏi về tình hình công tác, sinh hoạt hàng ngày cô ra sao.
“Nhược Vũ à, mẹ nghe bác con nói, các công ty lớn hàng năm đều tăng lương, công ty con lớn như vậy, chắc cũng sẽ tăng lương phải không? Con đi làm đã hơn một năm, có phải lương cũng cao hơn? Hàng xóm nhà chúng ta, A Yến đó, cũng không phải là người học rộng tài cao, nhưng đi làm có hai năm nghe nói bây giờ đã làm tới chức quản lí. Mẹ cũng nói với họ, con cũng làm quản lý tại công ty thương mại, đó là một công ty lớn, chức vụ của con là quản lí nghiệp vụ, đúng không?”
Trần Nhược Vũ thầm thở dài trong lòng, nên nói với mẹ như thế nào đây? Ở cái xã hội này, mười người đi làm thì cả mười đều nói rằng mình làm quản lí, nhưng chỉ ba phần trong số đó là danh xứng với thực, còn lại chỉ là ước mơ trong tiềm thức. Danh hiệu quản lí này, thật sự không đáng một xu.
Rất nhiều người vẻ ngoài xem ra rất thành đạt nhưng thực tế cũng chỉ ở trong căn phòng nhỏ nhai mì gói sống qua ngày, cô là một điển hình rõ ràng nhất.
Nhưng, cô không dám nói sự thật với bà mẹ vĩ đại của mình, cô sợ chết – sợ bị phiền chết! Bà mẹ vĩ đại của cô không bức chết được cô vì phiền toái thì sẽ còn cha cô, hết cha cô thì đến họ hàng thân thích, sau đó sẽ dẫn theo hàng loạt những người khác.
Vì thế, cô lại nói dối, cô không dám nói mình là nhân viên bán bảo hiểm, mà làm trong công ty thương mại, du nhập vào thế giới tri thức.
Những lần nói dối như này, khiến tâm trạng Trần Nhược Vũ xuống dốc không phanh. Giải quyết xong bà mẹ vĩ đại, Trần Nhược Vũ ôm bụng tức ngồi trước nhà kẻ gây ra tai nạn.
Trần Nhược Vũ phẫn hận. Kẻ lừa đảo! Cuộc sống này rốt cuộc là thế nào? Cô tức giận vì hắn không dám đứng lên nhận trách nhiệm về mình, không nói ra sự thật, khiến cho người bị hại tiền mất tật mang, vậy hắn cũng có thể vui vẻ sống qua ngày sao?
Có thể do bị ánh nắng mặt trời hun nóng cái đầu bé nhỏ của Trần Nhược Vũ đạt tới nhiệt độ cao, cũng có thể do cú điện thoại của bà mẹ vĩ đại kia đã dấy lên cơn thịnh nộ của cô khiến cho cô cảm thấy như đang ở trong lò nướng, nóng bức khó chịu.
Quên đi, Trần Nhược Vũ sớm có sắp xếp của riêng của mình, cô sẽ nói chuyện tử tế với kẻ gây ra tai nạn, sau đó âm thầm ghi lại đoạn đối thoại này rồi rút lui trong yên bình. Nhưng kế hoạch hoàn toàn phá sản, không những không thể ngồi xuống nói chuyện mà đôi bên còn xảy ra tranh chấp ác liệt.
Tên gây ra tai nạn trở về nhà cùng với một người bạn, vậy là có hai tên đàn ông nhìn dáng vẻ cũng biết không phải người văn minh, hiểu lí lẽ xô xô đẩy đẩy Trần Nhược Vũ. Không những thế mà chúng còn mắng chửi cô, rồi định động tay chân. Trần Nhược Vũ không giữ được bình tĩnh, cũng định phản kháng lại, đen rủi thế nào trong lúc xô đẩy máy ghi âm bị rớt ra, bị hai tên đàn ông kia nắm được gáy, thế này là toi rồi.
Thấy đối phương định cướp lấy máy ghi âm, Trần Nhược Vũ sống chết giữ lấy. Vì thế, một cô gái đánh nhau cùng hai tên đàn ông thô lỗ.
Đúng là đánh nhau thật!
Nhưng là bị đánh!
Trần Nhược Vũ nắm chặt chiếc máy MP3 ở trước ngực, cô ngã dúi dụi xuống mặt đất, người cong lại như con tôm luộc chín, hai tay che chắn trước ngực giống như bảo vệ thứ vô cùng quý giá.
Một tên kéo cánh tay của cô, đá vào bụng Trần Nhược Vũ, rất đau, ở phía xa có người hô lên: “Các người đang làm gì? Dừng tay! Tôi báo cảnh sát!”
Lúc này, tinh thần của Trần Nhược Vũ mơ mơ màng màng, cô trong tình trạng hoảng sợ, chính xác là sợ chết khiếp! Cô lớn đến chừng này chưa bao giờ bị người khác đánh. Cô muốn khóc nhưng khóc không ra nước mắt, lại nghe được tiếng còi của xe cảnh sát, nghe được có người nói đưa cô tới bệnh viện, sau khi tỉnh lại, cô đang ở trong bệnh viện thật.
Trần Nhược Vũ được đưa tới phòng cấp cứu sau đó đưa đi làm cuộc tổng kiểm tra, tiếp đến là băng bó, khâu, tiêm, nhùng nhằng đến nửa ngày cô mới chìm sâu vào giấc ngủ. Đến khi hoàn toàn tỉnh táo, cô phát hiện mình đang ở trong phòng của bệnh viện.
Cảnh sát đến cùng với đồng nghiệp cũng tới thăm cô, ngoài ra còn có những khách hàng mua bảo hiểm của cô cũng tới thăm Trần Nhược Vũ. Đối với sự việc lần này, công ty bảo hiểm của Trần Nhược Vũ chịu mọi trách nhiệm, còn khuyên cô nên theo hướng đó mà tích cực phát triển.
Hai tên đàn ông đánh cô đã bị bắt, máy MP3 của cô vẫn còn nguyên vẹn, đối phương vì muốn được nhẹ tội nên đã thừa nhận hành vi của mình, đồng ý bồi thường phí điều trị của Trần Nhược Vũ và các tổn thất khác.
Từng chuyện từng chuyện xảy ra đều được kể lại. Thời điểm cô được đưa tới bệnh viện, đã rơi vào trạng thái mê man, lúc đó còn là ban đêm nữa. Theo người bệnh nằm cùng phòng, cả đêm cô mê sảng nói lung tung suốt đêm.
Trần Nhược Vũ nghe xong thấy vô cùng xấu hổ, náo loạn cả đêm, khiến cho người khác không thể ngủ được.
Người bệnh cùng phòng của cô xua tay: “Không sao, không sao, ở bệnh viện như vậy là chuyện bình thường, sao có thể so sánh như khi ở nhà. Còn nữa, cô và vị bác sĩ đó hẳn là quen biết, tôi nằm ở đây mấy hôm chỉ thấy bóng dáng bác sĩ lúc đi khám bệnh, vậy mà đêm qua lúc cô được đưa tới đây, anh ta đều túc trực ở đây, còn thường xuyên đến thăm cô.”
“A, chắc do tôi sốt cao quá, bệnh tình nguy cấp, lại không có người thân ở bên, bác sĩ sợ tôi sẽ gặp chuyện không may.”Trần Nhược Vũ sờ sờ đầu, bây giờ vẫn còn cảm thấy choáng váng. Đối với chuyện xảy ra đêm qua, cô không hề có