i vẫn sống một mình nuôi con, không lấy ai, cũng không quen người nào, cô độc suốt quãng đời còn lại. Còn cả mẹ cô nữa, cả đời đa nghi, không tin đàn ông, cho đến lúc cuối cuộc đời khi kết thúc sinh mệnh mình trong lần tai nạn xe hơi đó, mẹ vẫn không tin. Vậy mà vui vẻ hạnh phúc sao? Lương Hoà đột nhiên cảm thấy không chịu đựng được nữa, không tiếp tục được nữa, cô đứng bật dậy, hít một hơi nói, “Chúng ta.. chúng ta không nói chuyện này có được không?”
Phản ứng của Lương Hoà làm Diệp Vận Đồng kinh ngạc, nhưng qua đó chị có thể biết được đáp án mà cô không nói ra, chị thở dài vỗ vỗ lưng Lương Hoà nói,“Được rồi, chúng ta không nói.. không nói..”
o—————o
Diệp Vận Đồng kiên trì giữ hai người ở lại ăn cơm trưa, Lương Hoà cự tuyệt không được. Thừa dịp Diệp Vận Đồng nấu cơm trong bếp Lương Hoà vào thư phòng xem Trương Hân học bài. Không biết kỹ thuật giảng bài của giáo sư Diệp như thế nào, với con người phóng khoáng như anh ta, có lẽ học trò cũng sẽ không đến mức quá vất vả.
Trong lòng Lương Hoà than thở như vậy, khi đẩy cửa ra nhìn thấy tình huống bên trong cô hơi kinh ngạc. Trương Hân đang ngồi đọc truyện mà Diệp Dĩ Trinh thì ngồi bên cạnh đọc sách, trên mặt đeo cặp kính mắt, quả thật là rất có dáng dấp của một thầy giáo. Lương Hoà cười định đóng cửa lui ra thì bị Trương Hân lơ đãng nhìn thấy, hô lên, “Cô Lương”.
Diệp Dĩ Trinh ngẩng đầu nhìn lại, đôi mắt cười cười. Lương Hoà bất đắc dĩ đành đi vào, vờ nghiêm túc lật dở sách bài tập của Trương Hân, hỏi, “Làm bài tập xong chưa? Cả mấy câu phiên dịch nữa, đã viết hết chưa vậy?”
Cô bé nhún nhún vai, “Viết xong lâu rồi ạ, lỗi cũng sửa xong rồi, chú Dĩ Trinh dạy dễ hiểu hơn cô.”
Lương Hoà nghe vậy thì bực mình, ngược lại Diệp Dĩ Trinh cười ha ha vỗ vỗ đầu cô bé, ra hiệu cho cô bé đi chơi. Trương Hân vui vẻ nhảy chân sáo ra khỏi phòng, Lương Hoà nhìn theo dở khóc dở cười.
Cô không hiểu rõ về Diệp Dĩ Trinh, chỉ có cảm nhận rằng anh ta cũng thuộc tuýp người giống như Cố Hoài Ninh. Vì thế nên trước mặt anh ta tự nhiên Lương Hoà cảm thấy yếu thế hơn cũng không có gì là lạ. Diệp Dĩ Trinh lại dường như không cảm thấy gì, bình tĩnh ngồi trên sô pha xem tư liệu trên tay, lúc ngẩng đầu nhìn cô, anh cười cười.
“Cười cái gì chứ?”
“Tôi nghĩ, cô và Hoài Ninh đến được với nhau, quá trình hẳn là rất kỳ diệu.” Thấy ánh mắt cô sáng lên, anh nói tiếp, “Ý tôi là Hoài Ninh rất soi mói kĩ tính.”
Lương Hoà im im, trả lời, “Anh ấy từng nói, thay vì đi tìm một người tốt, không bằng cùng một người sống tốt hơn.” Có lẽ là ý tứ này, cô không nghĩ sai đâu nhỉ?
Vào buổi chiều tuyết bắt đầu rơi nhẹ. Lương Hoà mặc kệ tuyết rơi kéo Trương Hân đi bộ về nhà, đường đi tuy không gần lắm, nhưng cô bé thích tuyết, vừa đi vừa chơi hào hứng không cảm thấy mệt chút nào. Khi đến nhà thì Lâm Nhiên cũng vừa đi ra từ nhà trẻ trong viện. Hôm nay là ngày cuối cùng trong năm, cho nên mọi người tan việc về sớm hơn mọi ngày.
Lâm Nhiên nhìn thấy hai cô cháu lạnh tới mức mặt đỏ hồng lên thì xót ruột, vội vàng kéo vào nhà, nhét vào tay mỗi người một ly trà nóng.
Lâm Nhiên cười, “Chỉ là mấy việc vặt vãnh thôi mà, tính gì đâu.” Nói xong liền bảo Trương Hân về phòng học bài, cô bé phụng phịu không tình nguyện, nhưng thấy ánh mắt nghiêm túc của mẹ đành bưng ly trà đi vào phòng.
Chờ con gái đóng cửa lại rồi Lâm Nhiên mới nói, “Hoà Hoà, chuyện của Cố đoàn trưởng giải quyết thế nào rồi?”
“Chuyện gì ạ?” Lương Hoà cầm ly trà trên tay, không hiểu hỏi lại.
Lâm Nhiên nói vội vàng, “Còn chuyện gì nữa, mấy hôm nay trong viện đều bàn tán xôn xao cả lên, mấy nhà khác biết chúng ta ở gần nhau, lúc đưa con đến trường đều hỏi thăm, cô đành phải ừ hữ cho qua chuyện. Chuyện điều tra kia kìa, đã giải quyết rõ ràng chưa?“
Ly trà trên tay Lương Hoà rơi “choang” một tiếng xuống sàn, Lâm Nhiên nhìn xuống đất, lại nhìn lên, thấy mặt Lương Hoà tái nhợt mới e dè hỏi thật cẩn thận,“Cháu.. cháu không biết sao?”
Lương Hoà gượng gạo miễn cưỡng nở ra một nụ cười, chua xót vô cùng, “Vâng, cháu không biết gì cả.”